Chris Hudson nói: “Có nghĩa là, fentanyl hẳn đã được tiêm bởi một người có mặt tại hiện trường vào sáng hôm đó. Vì vậy, bằng cách này hay cách khác, chúng ta đã biết hung thủ. Hôm nay, chúng ta sẽ tập hợp một danh sách đầy đủ tất cả những người đã có mặt, việc này sẽ không dễ dàng, nhưng chúng ta càng sớm có được danh sách thì sẽ càng sớm tìm ra kẻ giết người. Và ai mà biết được, có thể tìm luôn ra kẻ đã giết Tony Curran. Trừ khi Ventham giết Curran và đây là một sự trả thù.”
Donna có cơ hội liếc ra ngoài cửa sổ của phòng họp. Sĩ quan đồng nghiệp của cô, Mark, đang đội một chiếc mũ bảo hiểm xe đạp, khiến biểu cảm chán chường của anh ta thêm phần trọn vẹn. Donna nhấp một ngụm trà—trà của đội án mạng—và nghĩ về những kẻ tình nghi. Cô nghĩ về Cha Mackie. Họ thực sự đã biết gì về ông? Sau đó, cô nghĩ về Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm. Họ đều ở đó. Tất cả vây quanh Ventham, lúc này hay lúc khác. Cô có thể tưởng tượng mỗi người, theo cách riêng của họ, là một kẻ sát nhân. Dù sao, đấy là trên giả thuyết. Nhưng trên thực tế? Cô không thể tưởng tượng được. Tuy nhiên, họ chắc chắn cũng có nhận định nào đó. Donna có lẽ nên tới gặp họ.
“Trong khi chờ đợi,” Chris tiếp tục, mở một tập hồ sơ khác, “Tôi có một vài công việc thú vị khác dành cho mọi người. Ian Ventham không phải là một người đàn ông được yêu mến. Các giao dịch kinh doanh của ông ta rất phức tạp và có phạm vi rộng, còn điện thoại của ông ta đã tiết lộ một danh sách dài các vụ tòm tem, điều này hẳn phải khiến ông ta khá mệt mỏi. Kiểu như phải liên tục nói với những nhân tình của ông ta rằng họ sẽ không gặp gỡ nhau thường xuyên trong thời gian tới.”
Nhân tình. Donna nghĩ về người yêu cũ của mình, Carl, sau đó nhận ra cô ấy đã không nghĩ về Carl trong suốt bốn mươi tám giờ, đó là một kỷ lục mới. Mặc dù bây giờ cô đang nghĩ về anh ta, khiến thành tích bị tổn hại một chút. Tuy nhiên, cô nhận ra là chẳng bao lâu nữa, cô sẽ không nghĩ về anh ta trong chín mươi sáu giờ và sau đó là một tuần, và trước khi kịp nhận ra, Carl sẽ chỉ giống như một nhân vật trong một cuốn sách mà cô từng đọc. Thực sự, tại sao cô lại rời London chứ? Điều gì sẽ xảy ra khi những vụ án mạng này được giải quyết và cô phải trở lại với những công việc quen thuộc?
“Và những người còn lại, đừng quên mất vụ Tony Curran. Hai cái chết có thể liên quan với nhau, chúng ta không thể loại trừ điều đó. Chúng ta vẫn cần thông tin trên camera giao thông. Tôi đặc biệt muốn biết xe của Ian Ventham có chạy trên con đường đó vào chiều hôm ấy không. Tôi cần biết Bobby Tanner đang ở đâu và tôi cần biết ai đã chụp bức ảnh. Và tôi vẫn cần thông tin về số điện thoại đã gọi đến Curran.”
Điều đó khiến Donna nhớ lại một linh cảm mà cô định xác nhận.