Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3285 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 59

Chris Hudson có văn phòng riêng, nơi anh có thể giả vờ làm việc. Có một khoảng trống trên bàn làm việc của anh, nơi đáng ra có thể đặt một bức ảnh gia đình, và anh cảm thấy nỗi xấu hổ như gai châm vào mình mỗi khi để ý tới khoảng trống đó. Có lẽ anh nên đặt một bức ảnh của cháu gái? Bây giờ con bé bao nhiêu tuổi? Mười hai? Hoặc có thể là mười bốn? Anh trai của anh sẽ biết.

Vậy, ai đã giết Ventham? Chris đã ở ngay đó khi sự vụ xảy ra. Xét theo một cách nào đó, anh đã thực sự chứng kiến cảnh ông ta bị giết. Anh đã nhìn thấy ai? Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm, tất cả bọn họ đều ở đó, vị linh mục. Người phụ nữ hấp dẫn mặc áo chui đầu và đi giày thể thao. Cô ấy là ai? Cô ấy có độc thân không? Không phải lúc, Chris. Tập trung.

Có phải một người duy nhất đã giết cả Ventham và Tony Curran? Nghe khá hợp lý. Giải quyết một vụ, vụ kia cũng được giải quyết?

Ba cuộc điện thoại gọi đến Tony Curran là từ ai? Khả năng cao chỉ là một ai đó đang cố gắng bán bảo hiểm nhân thọ, nhưng chẳng biết được. Chris tin chắc rằng chiếc điện thoại của Tony Curran có thể cung cấp rất nhiều thông tin. Nhân quyền thì tuyệt vời đấy, nhưng Chris rất vui lòng nếu có thể lục lọi điện thoại của từng người ở Fairhaven, những người dù chỉ trông hơi đáng nghi. Giống như cách người ta vẫn làm trong tù.

Anh nhớ một tên cướp có vũ trang tên là Bernie Scullion. Tên này bị cạn tiền ở Parkhurst, nhưng lại muốn mua cho mình một chiếc PlayStation, nên đã gọi điện cho chú của hắn và nói với ông ấy nơi hắn đã chôn nửa triệu bảng. Cảnh sát đã thu giữ tiền lẫn bắt lấy người chú trong vòng một giờ và Bernie không bao giờ có được chiếc PlayStation của hắn ta.

Có tiếng gõ cửa và Chris nhận ra rằng anh đã hy vọng đó là Donna, và hơi khó chịu khi nhận ra điều đó.

“Vào đi.”

Cửa mở. Là thanh tra Terry Hallet. Cực kỳ tài năng, đẹp trai theo phong cách Hải quân Hoàng gia, cái kiểu gần như tất cả mọi người đều sẽ thích, nhưng đồng thời, khó chịu làm sao, anh này cũng là một chàng trai tử tế. Chris không bao giờ có thể mặc một chiếc áo phông bó sát như vậy. Một ngày nào đó Terry sẽ là chủ của cái phòng này. Terry có bốn đứa con và một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Hãy tưởng tượng những bức ảnh anh ấy sẽ có trên bàn làm việc. Chris ước mình là Terry, nhưng ai thực sự biết có những chuyện gì xảy ra ở nhà anh ta kia chứ? Có lẽ Terry cũng có một nỗi buồn sâu kín, có lẽ anh ta khóc đến khi chìm vào giấc ngủ? Chris không nghĩ đó là sự thật, nhưng ít nhất tưởng tượng ấy cũng là một thứ để bám víu.

“Tôi sẽ quay lại sau nhé?” Terry nói và Chris nhận ra rằng mình đã nhìn chằm chằm vào anh ấy quá lâu.

“Không, không, xin lỗi, Terry, đầu óc trên mây thôi.”

“Nghĩ về Ian Ventham à?”

“Đúng vậy,” Chris nói dối. “Anh có gì rồi?”

Terry nói: “Rất tiếc khi phải kéo anh trở lại với Tony Curran, nhưng tôi có một số thứ mà tôi nghĩ anh sẽ thích. Tôi phát hiện một chiếc ô tô mất đến mười hai phút để di chuyển quãng đường nửa dặm giữa hai camera đo tốc độ ở hai phía nhà của Tony Curran. Khung thời gian khớp.”

Chris nhìn vào chi tiết. “Vậy là nó đã dừng lại ở đâu đó giữa hai camera? Có khoảng mười phút trống để làm việc gì đó?”

Terry Hallet gật đầu.

“Có gì khác xung quanh đó ngoại trừ nhà của Tony Curran không? Nơi nào đó mà người ta muốn dừng lại nghỉ chân?”

“Có một trạm dừng nghỉ. Nếu như anh cần đi tiểu. Nhưng…”

“Thế thì đi tiểu khá lâu đấy,” Chris đồng ý. “Tất cả chúng ta đều từng như vậy, nhưng dù là thế. Anh đã điều tra thông tin biển số chứ?”

Terry lại gật đầu. Rồi cười.

“Tôi thích nụ cười đó, Terry. Anh tìm thấy gì?”

“Anh sẽ không tin được ai là chủ xe đâu, sếp ạ.”

Terry đặt một tờ giấy khác lên bàn của Chris. Chris nhận lấy.

“Chà, đúng là một tin rất tốt. Anh có chắc chắn về những mốc thời gian này không?”

Terry Hallet gật đầu và gõ những ngón tay lên trên bàn của Chris. “Đó là kẻ sát nhân của chúng ta, nhỉ?”

Chris phải đồng ý với anh ấy. Đã đến lúc lên đường và có một cuộc nói chuyện.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »