Bogdan đã biết Marina sống ở đâu, và bây giờ là thời điểm tốt nhất. Bà ấy sẽ biết phải làm gì với bộ xương, anh cảm nhận được điều đó ngay khi gặp bà. Anh đã mang theo hoa cho bà ấy. Không phải mua ở cửa hàng mà là hái từ trong rừng, buộc lại theo cách mẹ anh thường làm.
Căn hộ số 8. Anh nhấn chuông cửa và một người đàn ông cất giọng trả lời. Điều này làm Bogdan ngạc nhiên. Anh đã để ý theo dõi bà một thời gian và chưa từng thấy một người đàn ông nào cả.
Cánh cửa bên ngoài căn hộ mở ra. “Tôi đến đây để gặp Marina?” Anh nói khi bước vào. Cánh cửa đầu tiên trên hành lang trải thảm mở ra và anh nhìn thấy một người đàn ông lớn tuổi đang mặc đồ ngủ. Ông đang chải mái tóc dày màu hoa râm của mình. Có lẽ anh nhầm nhà rồi? Dù thế nào, người đàn ông hẳn phải biết Marina và có thể chỉ cho anh đến đúng nơi.
“Tôi đến tìm Marina?” Bogdan nói. “Tôi nghĩ có lẽ bà ấy sống ở đây, nhưng có thể là một căn hộ khác?”
“Marina? Tất nhiên, tất nhiên, vào đi, chúng ta đun một ấm nước nhé? Không bao giờ là quá sớm, đúng không?” Stephen nói.
Với cánh tay vòng qua vai vị khách, người đàn ông đưa Bogdan tiến vào nhà. Bogdan cảm thấy nhẹ nhõm khi nhìn thấy bức ảnh của Marina, một Marina trẻ hơn, được đặt trên bàn ở hành lang. Đúng là căn hộ này.
Stephen nói: “Tôi không biết bà ấy ở đâu, nhưng bà ấy sẽ không đi lâu đâu. Có thể là ở mấy cửa hàng hoặc vòng qua nhà của mẹ bà ấy. Hãy ngồi xuống và tận hưởng tối đa sự yên bình và tĩnh lặng này, được chứ? Cậu có chơi cờ không?”