Chris Hudson đang kéo khóa áo khoác ngoài chuẩn bị rời sở cảnh sát. Anh quay người lại khi có một giọng nói phía sau lên tiếng gọi, “Sếp à?”
Đó là Donna De Freitas. Cô đã bắt kịp anh.
“Dù anh định đi đâu, tôi nghĩ rằng tôi phải thay đổi kế hoạch của anh,” Donna nói.
Chris nói: “Tôi không nghĩ vậy, hạ sĩ De Freitas.” Anh vẫn gọi cô là hạ sĩ De Freitas tại nơi làm việc. “Tôi muốn trò chuyện một chút với người này.”
“Chỉ là, tôi đang xem qua nhật ký cuộc gọi,” Donna nói. “Và tôi đã nhận ra số điện thoại.”
“Số điện thoại đã gọi cho Tony Curran?”
Donna gật đầu, sau đó lấy ra một mẩu giấy cho Chris xem. “Nhớ cái này chứ? Số của Jason Ritchie. Anh ta là người đã gọi điện cho Tony ba lần vào buổi sáng hôm xảy ra án mạng. Điều này có đáng để thay đổi kế hoạch của sếp không?”
Chris giơ một ngón tay lên để ra hiệu cho cô im lặng, và lấy từ trong túi áo khoác ra mảnh giấy mà Terry Hallet vừa đưa cho anh. Anh chuyển nó cho Donna. “Dữ liệu phương tiện giao thông, hôm xảy ra án mạng.”
Donna xem mảnh giấy và sau đó nhìn lên Chris.
“Xe của Jason Ritchie?”
Chris gật đầu.
“Jason gọi điện cho Tony Curran vào sáng hôm đó. Xe của Jason ở bên ngoài căn nhà của Tony khi anh ta chết. Vì vậy, chúng ta sẽ đi gặp Jason?”
Chris nói: “Có lẽ lần này chỉ là tôi đi thôi.”
Donna nói: “Tôi không nghĩ vậy. Thứ nhất, tôi là cái bóng của anh, đó là một mối liên kết thiêng liêng của sự tin tưởng. Và thứ hai, tôi vừa phá được vụ án.”
Cô vẫy vẫy số điện thoại của Jason trước mặt anh.
Chris thì vẫy thông tin chiếc xe về phía cô. “Tôi đã phá án trước, Donna. Vì vậy, tôi sẽ ghé thăm nhà anh ta một chút, đi một mình, và xem anh ấy có phiền trả lời một vài câu hỏi không. Hành sự kín đáo.”
Donna gật đầu. “Ý hay đấy. Tuy nhiên, anh ta không có ở nhà, tôi đã kiểm tra rồi.”
“Vậy thì anh ta ở đâu?
Donna nói: “Nếu anh dẫn tôi đi cùng, tôi sẽ chỉ cho anh.”
“Và điều gì sẽ xảy ra nếu tôi ra lệnh cho cô nói cho tôi biết anh ta ở đâu?” Chris hỏi.
“Chà, anh có thể thử, Donna nói. “Xem điều gì sẽ xảy ra?”
Chris lắc đầu. “Thôi được rồi, đi thôi, cô lái xe.”