Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3293 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62

Cả Chris và Donna đều không biết rằng ở Maidstone có một sân trượt băng. Tại sao Maidstone lại có một sân trượt băng? Đó là phần lớn nội dung của cuộc trò chuyện trên đường họ lái xe tới đó, sau khi Donna yêu cầu Chris tắt mấy bài nhạc cũ kỹ của Oasis đang phát trên xe.

Từng chút một, Donna có ý định kéo Chris từ thế kỷ của anh tiến tới thế kỷ của cô.

Bí ẩn vẫn chưa được giải đáp khi họ dừng xe bên ngoài sân trượt băng. Làm thế nào mà lại có người kiếm được tiền từ một sân trượt băng ngay gần đường vành đai, bị kẹp giữa một nhà kho chứa gạch và cửa hàng nội thất Carpetright?

Chris thường nói với bạn bè rằng, nếu trong khu phố của họ có một cơ sở kinh doanh tồn tại mà như không, chẳng có khách hàng, thì đó chính là bình phong cho việc kinh doanh ma túy. Luôn luôn. Không cần khách hàng thực sự, không cần lợi nhuận thực sự, chỉ là một cách rửa tiền. Mỗi thị trấn đều có một nơi như thế, nằm kín đáo đâu đó trên một dãy cửa hàng nhỏ, hoặc ở khu vực đường ray tàu, hoặc bên cạnh một cửa hàng Carpetright. Cho dù đó là một tiệm tẩy lông, một cửa hàng cho thuê đèn tổ chức sự kiện hay một sân băng với bảng hiệu đèn neon, sáng đèn lần cuối vào năm 2011.

Luôn luôn là bình phong, luôn luôn là ma túy, Chris nghĩ vậy khi đóng cửa bên ghế khách của chiếc Focus, Điều đó vẻ phù hợp với con người mà Chris và Donna tới đây để gặp.

Họ đi qua cửa trước, băng qua tiền sảnh trải thảm nhây nhớp và tiến vào sân chơi. Vào thời điểm này trong ngày, cơ sở gần như trống rỗng, ngoại trừ một người đàn ông lớn tuổi đang bốc bỏng ngô từ hàng ghế nhựa và hai người khác đang trượt băng.

Bất cứ ai từng thấy Jason Ritchie trong thời kỳ đỉnh cao của anh cũng sẽ nói với bạn một điều. Anh ta sở hữu một sức mạnh linh hoạt, đôi chân của anh như lướt đi trên sàn đấu. Những cánh tay mạnh mẽ quấy đảo không khí, hoặc vụt về phía trước trong những cú đâm nhắm vào xương sườn. Những đòn nghi binh và những pha cúi người, và với đôi mắt không bao giờ rời khỏi đối thủ, toàn thân anh sẵn sàng lao vào và tấn công. Anh ta không chỉ dựa vào những cú đấm mạnh bạo, không phải một kẻ chân gỗ hay một thây ma vật vờ. Anh là một vận động viên, mạnh mẽ và dũng cảm, một cỗ máy tuyệt vời và vận hành nhịp nhàng, sở hữu mọi thứ mà không lãng phí thứ gì. Với sự tinh tế, tư thế đĩnh đạc và khả năng di chuyển của mình, Jason Ritchie là một tạo vật đẹp đẽ để người ta ngắm nhìn.

Tuy nhiên, khi Chris và Donna nhâm nhi ly cà phê và quan sát, rõ ràng Jason Ritchie không thể khiêu vũ trên băng.

Buổi tập có vẻ như đã kết thúc, khi Jason rón rén trượt về phía bên rìa của sân trượt băng, khuỷu tay được đỡ bởi một người phụ nữ nhỏ mặc đồ trượt băng màu tím. Ngay cả thế, khi vẫn còn cách chỗ an toàn khoảng một mét, chiếc giày trượt bên trái của Jason biến đi đâu không rõ, quệt vào chiếc giày trượt bên phải của anh ta, và cân nặng của anh vượt quá sức của người phụ nữ trong bộ đồ trượt băng, cô ấy không thể đỡ anh được. Người đàn ông to lớn lại ngã xuống. Chris và Donna mới chỉ quan sát được vài phút, nhưng đã không đếm nổi số lần anh bị ngã.

Chris nghiêng người qua tấm chắn và đưa một bàn tay ra. Đây là lần đầu tiên Jason soi xét kỹ càng hai cảnh sát. Trước đó anh bị phân tâm. Anh nhìn vào mắt Chris khi nắm lấy bàn tay đang chìa ra và cuối cùng cũng tiến ra được mặt đất khô ráo.

“Anh có vài phút không, Jason?” Chris hỏi. “Chúng tôi đã đi một chặng đường dài.”

“Anh ổn chứ, Jason?” người phụ nữ mặc đồ bó trượt băng hỏi thăm.

Jason gật đầu và ra hiệu bảo cô ấy đi trước. “Ừ, đây là mấy người bạn. Tôi sẽ ở lại trò chuyện một chút.”

“À, nghe này, tôi sẽ viết lại mọi thứ và gửi cho các nhà sản xuất,” cô gái trượt băng nói. “Chưa phải vô vọng đâu, tôi hứa!”

“Cưng à, cô là siêu sao đấy, cảm ơn vì đã sát cánh và giúp đỡ tôi.”

“Hy vọng được gặp lại anh trong chương trình!” Cô gái trượt băng tạm biệt và vẫy tay khi rời đi trên đôi giày trượt, biến mất trên cầu thang.

Jason ngồi sụp xuống một chiếc ghế nhựa, nó hơi uốn cong dưới sức nặng của anh. Anh bắt đầu tháo giày trượt băng.

“Tôi đã nghĩ là mình có lẽ sẽ gặp lại hai người. Mọi người có một bức ảnh khác cho tôi xem ư?”

“Chà, chúng ta sẽ đi thẳng vào vấn đề chứ?” Chris bắt đầu. “Anh đã làm gì ở nhà của Tony Curran vào ngày anh ta bị sát hại?”

“Không phải việc của anh,” Jason nói. Anh ấy đang xoay sở sắp tháo được chiếc giày trượt đầu tiên.

“Nhưng anh thừa nhận rằng anh đã ở đó?” Donna hỏi.

“Tôi sẽ bị bắt ư?” Jason hỏi.

Donna nói: “Vẫn chưa.”

“Vậy thì tôi có ở đó hay không cũng không phải là việc của mấy người.” Chiếc giày trượt đầu tiên cuối cùng cũng đã được tháo ra. Jason thở phì phò như đã đấu được ba hiệp.

“Để tôi giúp anh hiểu được tình hình hiện tại,” Chris nói, lấy điện thoại ra khỏi túi và bật nó lên. “Chúng tôi đã cố gắng tìm xe của Ian Ventham trên camera giao thông gần nhà của Tony Curran. Chỉ cần thế là vụ án sẽ được giải quyết, nhẹ nhàng gọn ghẽ. Ian Ventham không đến nhà Tony Curran vào chiều hôm đó, nhưng chúng tôi tìm thấy một điều còn thú vị hơn. Camera giao thông đầu tiên đã ghi hình được xe của anh, Jason, cách nhà Tony khoảng bốn trăm thước về phía đông, lúc ba giờ hai mươi sáu phút; và camera tiếp theo, ở phía bên kia nhà của Tony, thì bắt gặp anh lúc ba giờ ba mươi tám. Vì vậy, anh mất mười hai phút để lái xe một nửa dặm, hoặc anh đã dừng lại ở đâu đó giữa đường.”

Jason nhìn Chris rất bình tĩnh, sau đó nhún vai và bắt đầu với chiếc giày trượt bên phải của mình.

Donna nói: “Được rồi, tôi cũng có một tin này. Vào ngày mà Tony Curran bị sát hại, anh có gọi điện cho anh ta không?”

“Tôi không nhớ, tôi e là vậy.” Jason đang lúi húi với một nút thắt dường như không thể gỡ trên giày của mình.

“Anh hẳn phải nhớ chuyện đó chứ, Jason,?” Donna hỏi. “Gọi cho Tony Curran, một trong những đồng đảng cũ, phải không?”

“Chưa bao giờ ở trong hội nào cả.” Jason nói, cuối cùng đã gỡ được nút thắt giày.

Chris gật đầu. “Nhưng vấn đề là ở đây, Jason. Một số điện thoại bí ẩn đã gọi cho Tony Curran ba lần vào buổi sáng ngày anh ta chết. Một số điện thoại mà chúng tôi không thể truy dấu, nhờ ơn Vodafone và luật bảo vệ dữ liệu. Nhưng rất may, đó là một số điện thoại mà anh đã tự tay viết ra và trao cho hạ sĩ De Freitas. Số của anh, Jason.”

Jason cuối cùng đã tháo được chiếc giày trượt còn lại. Anh gật đầu. “Điều đó thật dại dột.”

“Và rồi, ngay buổi chiều hôm ấy, anh lái xe dọc theo con đường bên ngoài căn nhà của Tony Curran, rồi đến một thời điểm nào đó, anh dừng lại để làm một số việc vặt, mất khoảng mười phút. Và đó chính xác là thời điểm mà Tony Curran bị sát hại.” Chris nhìn Jason và chờ câu trả lời.

“Đúng. Có vẻ như anh có một câu chuyện li kỳ rồi đấy,” Jason nói. “Bây giờ, tôi đã tháo xong giày trượt rồi, tôi phải đi đây.”

Jason đứng dậy. Chris và Donna cũng vậy.

Chris nói: “Tôi tự hỏi liệu anh có thể cung cấp cho chúng tôi dấu vân tay và một chút ADN không? Chỉ để loại anh khỏi danh sách tình nghi của chúng tôi thôi? Chúng tôi có thể loại anh khỏi hai vụ giết người cùng một lúc. Sẽ rất hữu ích.”

Jason nói: “Anh có lẽ nên tự hỏi tại sao anh vẫn chưa có dấu vân tay và ADN của tôi. Hẳn là vì tôi không bao giờ bị bắt vì bất cứ tội danh gì?”

Chris nói: “Chưa bao giờ bị bắt thôi, Jason. Điều đó khác hẳn.”

“Cũng sẽ rất thú vị nếu được nghe một động cơ gây án.” Jason nói.

“Cướp chăng,” Chris nói. “Một người đàn ông như thế sẽ có rất nhiều tiền quanh nhà. Anh có đang lo lắng về chuyện tiền bạc không?”

“Tôi nghĩ đã hết thời gian rồi, phải không?” Jason nói, bắt đầu leo cầu thang đến phòng thay đồ. Chris và Donna không đi theo.

Donna hỏi: “Vậy chẳng lẽ anh định tham gia Celebrity Ice Dance chỉ để kiếm uy tín sao, Jason?”

Jason quay lại và nở một nụ cười chân thật với câu hỏi đó. Rồi anh ta giơ ngón giữa lên, và tiếp tục đi về phía phòng thay đồ.

Chris và Donna nhìn anh ta rời đi, sau đó ngồi xuống chiếc ghế nhựa của họ và nhìn ra sân bằng trống rỗng.

Chris hỏi: “Ý cô thế nào?”

Donna hỏi: “Nếu anh ta là hung thủ, tại sao anh ta lại để một bức ảnh có cả mình bên cạnh cái xác?” Donna hỏi.

Chris lắc đầu. “Có lẽ một vài người chỉ đơn giản là ngu ngốc như vậy?”

Donna nói: “Anh ta không có vẻ gì là ngu ngốc.”

“Đồng ý,” Chris đồng ý.

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »