Ron Ritchie, như mọi khi, không dễ dàng tin người. Ông ta đang thọc ngón tay vào bản sao hợp đồng thuê nhà của mình. Ông ấy biết nó trông có vẻ ổn thỏa, vẫn luôn như vậy, nhưng Ron có thể cảm thấy ngón tay mình đang run, và hợp đồng thuê cũng rung lên. Ông ấy vẫy vẫy hợp đồng trong không khí để che giấu sự run rẩy. Dù vậy, giọng nói của ông ấy không hề mất đi sức mạnh.
“Có đây một câu trích dẫn. Và đó là lời của ông, ông Ventham, không phải lời của tôi. ‘Tập đoàn Đầu tư Coopers Chase bảo lưu quyền phát triển thêm quỹ căn hộ, với sự tham vấn của cư dân hiện tại.’ ”
Dáng vóc to cao của Ron gợi ý về sức mạnh thể chất mà ông ta hẳn đã từng có. Khung gầm vẫn còn đó, giống như một chiếc xe tải đầu kéo đang rỉ sét trên cánh đồng. Khuôn mặt của ông ấy, hết sức thẳng thắn, sẵn sàng trở nên tức giận hoặc hoài nghi, hoặc bất cứ cảm xúc cần thiết nào khác. Bất cứ điều gì có thể giúp ích.
“Chính là điều chúng ta đang làm lúc này,” Ian Ventham lên tiếng, như thể đang nói chuyện với một đứa trẻ. “Đây là cuộc họp tham vấn. Ông là cư dân. Hãy đưa ra bất kỳ ý kiến nào mà ông muốn trong hai mươi phút tới.”
Ventham ngồi trên một chiếc bàn đặt ở đầu Phòng khách của cư dân. Ông ta có làn da rám nắng, thư thái và gài kính râm lên trên mái tóc của mình—mái tóc có kiểu cách như trên một catalogue những năm 1980. Ông ta đang mặc một chiếc áo thun polo đắt tiền, và đeo trên tay một chiếc đồng hồ lớn đến mức nó cũng có thể làm một chiếc đồng hồ treo tường. Ông ấy có vẻ sở hữu mùi hương tuyệt vời, nhưng bạn sẽ không thực sự muốn tới đủ gần để tìm hiểu điều đó đâu.
Ngồi hai bên Ventham là một phụ nữ trẻ hơn ông khoảng mười lăm tuổi, và một người đàn ông xăm trổ mặc vest không tay, đang lướt điện thoại. Người phụ nữ là kiến trúc sư cho kế hoạch mở rộng, còn người đàn ông có hình xăm là Tony Curran. Ron đã từng nhìn thấy Curran, cũng đã nghe về anh ấy. Ibrahim đang ghi lại mọi từ được phát biểu khi Ron tiếp tục công kích Ventham.
“Tôi cóc bị lừa đâu, Ventham. Đây không phải là một cuộc tham vấn, đây là một cuộc phục kích.”
Joyce quyết định chen vào. “Nói cho ra lẽ đi, Ron.”
Ron rõ ràng đang có ý định làm vậy.
“Cảm ơn, Joyce. Ông gọi khu đó là Woodlands, mặc dù ông đang chặt bỏ tất cả cây cối. Nghe sang mồm đấy, con trai. Ông cho mọi người xem những bức ảnh dựng phối cảnh nhỏ xinh của mình, tất cả đã được hoàn thiện, mặt trời chiếu sáng, những đám mây bông xốp, những chú vịt nhỏ tung tăng trong ao. Ông có thể chứng minh đủ điều với ảnh dựng trên máy tính, con trai à, nhưng chúng tôi muốn thấy một mô hình chuẩn chỉnh theo tỷ lệ chính xác. Với những cái cây mô hình và những người mô hình nhỏ xíu.”
Những lời này nhận được một tràng pháo tay. Rất nhiều người muốn xem một mô hình cụ thể, nhưng theo như Ian Ventham thì người ta giờ đây chẳng làm như vậy nữa. Ron tiếp tục.
“Và ông đã chọn, cố ý chọn, một kiến trúc sư nữ, vì vậy tôi không được phép to tiếng.”
“Tuy nhiên, ông vẫn đang to tiếng đấy, Ron,” Elizabeth lên tiếng, bà ngồi cách đó hai ghế, đang đọc một tờ báo.
“Tôi chưa to tiếng đâu, Elizabeth.” Ron hét lớn. “Người đàn ông kia sẽ biết nếu tôi to tiếng thật. Nhìn ông ta kìa, ăn mặc như thể Tony Blair. Sao ông không tiện tay ném bom dân Iraq luôn đi, Ventham?”
Ron nghĩ rằng mình đã có một câu thoại hay, khi Ibrahim nghiêm túc chép lại nó vào hồ sơ.
Quay trở lại những ngày mà ông còn xuất hiện trên các tờ báo, ký giả gọi ông là Ron Đỏ , mặc dù mọi người vào thời ấy đều có một chút Đỏ trong người. Hình ảnh của Ron hiếm khi xuất hiện trên các báo mà không kèm theo chú thích cuộc đàm phán giữa hai bên đã sụp đổ vào đêm qua . Ông là một người đã quen mặt với những dòng người biểu tình và phòng giam của cảnh sát, với những kẻ chân đen , những vụ phá hoại và các danh sách đen, với các cuộc biểu tình ngồi và các sự vụ nhân viên cố tình giảm năng suất làm việc, với những cuộc đình công tự phát và việc người lao động đồng loạt rời khỏi nơi làm việc. Ron đã ở những sự kiện đó, làm ấm bàn tay mình trên một bếp than, với anh em cũ ở vùng Leyland nước Anh. Ron đã tận mắt nhìn thấy ngày tàn của những người bốc xếp ở bến tàu. Ron cũng đã tham gia vụ biểu tình của công nhân ngành in tại Wapping, khi chứng kiến chiến thắng của Rupert Murdoch và sự sụp đổ của ngành in truyền thống. Ron đã dẫn những người thợ mỏ Kent đến A1 và bị bắt tại Orgreave khi sự phản kháng cuối cùng ở ngành than bị tiêu diệt. Trên thực tế, nếu Ron không phải là một người cực kỳ kiên trì đấu tranh, ông sẽ tự nghĩ bản thân là một gã xúi quẩy. Nhưng đó là số phận của những kẻ yếm thế, và Ron chỉ đơn giản là thích làm một kẻ yếm thế. Nếu ông ở trong một tình huống mà mình không phải là kẻ yếu hơn, ông ấy sẽ xoay chuyển tình huống đó cho đến khi ông ấy thuyết phục được mọi người rằng, ông thuộc phe chiếu dưới . Nhưng Ron luôn thực hiện những gì ông truyền giảng. Ông luôn lặng lẽ giúp đỡ bất cứ ai cần trợ giúp, những người cần thêm một ít tiền trợ cấp vào dịp lễ Giáng sinh, cần một bộ suit hay một cố vấn pháp luật để chuẩn bị ra tòa án. Bất cứ ai, vì bất kỳ lý do gì, nếu như cần một chiến sĩ giúp sức, thì họ sẽ luôn được an toàn trong vòng tay xăm trổ của Ron.
Những hình xăm giờ đã mờ dần, đôi tay đã run rẩy nhiều hơn, nhưng ngọn lửa thì vẫn rực cháy.
“Ông biết làm thế nào để thúc đẩy chúng tôi chấp thuận hợp đồng thuê này, đúng không, Ventham?”
Ian Ventham nói: “Hãy khai sáng cho tôi đi.”
Ron sau đó bắt đầu nói về David Cameron và cuộc trưng cầu dân ý của Liên minh Châu Âu, nhưng lại đi lạc khỏi chủ đề chính. Ibrahim đặt tay lên khuỷu tay của ông. Ron gật đầu, cái gật đầu của một người đàn ông đã hoàn thành nghĩa vụ của mình ở đây, và ông ngồi xuống, đầu gối kêu răng rắc như tiếng súng nổ.
Ông ấy hạnh phúc. Và ông ấy nhận thấy rằng cơn run rẩy của mình đã dừng lại, chỉ trong lúc này. Trở lại cuộc chiến. Chẳng có gì sánh được điều này.