Rất khó để hút thuốc trong phòng xông hơi, nhưng Jason Ritchie vẫn đang cố gắng.
“Bố có chắc là bố thấy ổn với việc này không?” Anh hỏi, mồ hôi lấm tấm trên trán.
“Chỉ cần nói với họ mọi thứ,” Ron trả lời. “Họ sẽ biết phải làm gì.”
“Và bố có nghĩ rằng họ sẽ tìm thấy mấy người kia không?” Jason hỏi.
“Tôi cho là thế đấy,” Ibrahim nói, duỗi người trên băng ghế thấp.
Cửa phòng xông hơi mở ra, Elizabeth và Joyce bước vào với khăn tắm quấn quanh bộ quần áo bơi. Jason dập điếu thuốc của mình vào đống tàn vẫn còn nóng.
Joyce nói: “Chà, thật tuyệt. Hương bạch đàn.”
“Rất vui được gặp cậu, Jason,” Elizabeth nói, ngồi đối diện với vị võ sĩ đang cởi trần. “Tôi tin rằng cậu nghĩ chúng tôi có thể giúp đỡ cậu. Tôi phải nói là, tôi đồng tình.”
Mào đầu vậy là đủ. Elizabeth nhìn chằm chằm Jason.
“Vậy?”
Jason kể lại cho Elizabeth và Joyce câu chuyện mà anh đã kể với bố mình. Một bản sao của bức ảnh được chuyển quanh phòng tắm hơi. Ibrahim đã ép plastic bức ảnh.
Jason xác nhận: “Cháu nhận được bức ảnh và cháu kiểu, chuyện này là sao? Cái này từ đâu ra? Đây có phải là từ cánh báo chí không? Đây có phải là trang nhất của tờ Sun phát hành ngày mai không? Đó là những thứ cháu đã nghĩ. Nhưng không có tin nhắn, không có gì. Không có nhà báo nào gọi điện tới và đưa ra cho cháu một cái giá, vậy thì là chuyện gì?”
“Và chuyện gì đã xảy ra?” Elizabeth hỏi.
“À, cháu đang nghĩ, có lẽ cháu nên gọi cho nhân viên PR của mình? Có lẽ họ đã nói chuyện với cô ấy. Công bằng mà nói, cháu đã bị sốc, đã hơn hai mươi năm rồi, bức ảnh này và cả một thế giới mà cháu đã bỏ lại phía sau. Vì vậy, cháu sẵn sàng phủ định bất cứ điều gì, hoặc nghĩ ra điều gì đó, như tổ chức tiệc độc thân, ăn mặc sang xịn, bất cứ điều gì để lấp liếm nó đi.”
“Ồ, hay quá,” Joyce nói.
“Vậy là cháu ở đó, vẫn nhìn vào bức ảnh, và có gì đó chợt nảy ra. Cháu nghĩ, có lẽ đây là một trò chơi. Có lẽ Tony có bức ảnh, võ sĩ quyền Anh nổi tiếng, xung quanh là tiền mặt cùng mấy kẻ từng vào tù ra khám. Anh ấy gửi cho cháu một bản sao, hòng đòi một chút tiền. Đưa ra một khoản tiền, và cháu sẽ không bị lên báo. Cũng dễ hiểu thôi, vì vậy cháu nghĩ, được rồi, mình chỉ cần gọi cho anh ấy, trò chuyện một chút. Xem có thể giải quyết được vấn đề gì đó không.”
“Tony Curran có phải là loại người có thể tống tiền cậu không?” Elizabeth hỏi.
“Tony là kiểu người có thể làm bất cứ điều gì. Thế nên, điều đầu tiên, cháu đi kiếm một chiếc điện thoại mới, giá rẻ, mua trong thị trấn.”
Ibrahim nói: “Lát nữa, cậu hãy cho tôi biết cậu đã mua ở đâu, vì tôi đang tìm mua một chiếc kiểu vậy.”
“Tất nhiên rồi, ông Arif, Jason nói. “Thế là, cháu gọi cho anh ấy một lần, và không được bắt máy. Gọi lại—cũng vậy, chờ hai mươi phút và thử lại. Anh ấy vẫn không bắt máy.”
Joyce nói: “Tôi không bao giờ nhấc máy nếu đó là số tôi không nhận ra. Tôi đã học được từ phim Rogue Traders.”
“Rất khôn ngoan, Joyce,” Jason tiếp tục. “Sau đó, cháu đến đây để uống một chút với bố và cháu thấy chính người đàn ông ấy, Curran, đang tranh cãi với Ventham.”
“Và chẳng hề hé miệng với bố của nó,” Ron nói, và Jason giơ tay lên để thừa nhận.
“Vậy là sau khi cháu và bố uống vài chai bia…”
“Và tôi nữa,” Joyce nói.
“Và Joyce,” Jason đồng ý. “Sau đó, cháu lái xe một chút, chỉ để suy nghĩ một lát. Rồi cháu tới đó, nhà của Tony, một nơi to đẹp. Bây giờ, chúng cháu vẫn luôn cư xử thận trọng khi ở gần nhau, cháu và Tony, có quá nhiều bí mật, nhưng cháu sẽ không đến trước cửa nhà anh ấy mà không có lý do. Xe của anh ấy đậu trên lối đi, không có ai ra mở cửa, cháu nghĩ anh ấy đã nhìn thấy cháu trên hệ thống an ninh và không thích trò chuyện. Cháu không trách gì cả, vì vậy cháu bấm chuông thêm vài lần nữa rồi rời đi.”
“Và đó là ngày anh ta chết?” Joyce hỏi.
“Ngày anh ấy chết. Cháu không thể nghe thấy gì từ bên trong, vậy nên cháu không biết thời điểm đó là trước hay sau cái chết hay gì nữa. Dù sao, cháu đi về nhà và vài giờ sau thì trong nhóm WhatsApp này…”
“Một nhóm WhatsApp?” Elizabeth hỏi, nhưng Joyce xua xua bà ấy và Jason tiếp tục.
“Một vài gương mặt cũ và một người nói rằng Tony được tìm thấy đã chết tại nhà. Cháu lạnh toát người, mọi người hiểu chứ? Cháu được nhận bức ảnh vào sáng hôm đó và Tony thì qua đời vào buổi chiều. Điều đó khiến cháu lo lắng. Ý là, cháu có thể tự vệ, nhưng Tony cũng có thể, và hãy xem điều gì đã xảy ra với anh ấy? Vì thế, cháu trở nên lo lắng, đó là lẽ tự nhiên, rồi cảnh sát nhận được thông tin rằng cháu đã đến nhà Tony, họ cũng biết cháu đã gọi điện thoại cho Tony vào ngày hôm đó. Và họ có một bức ảnh có mặt cháu bị bỏ lại bên cạnh thi thể. Không thể trách họ, họ nghĩ rằng điều đó đáng ngờ và chính cháu cũng sẽ nghĩ như vậy.”
Elizabeth hỏi: “Nhưng cậu không giết Tony Curran?”
Jason nói: “Không, không phải cháu. Nhưng mọi người có thể hiểu tại sao cảnh sát lại nghĩ rằng cháu là hung thủ.”
“Lập luận của họ rất thuyết phục,” Ibrahim đồng ý.
“Và cậu ở đây để nhờ chúng tôi tìm giúp người bạn cũ của cậu?” Elizabeth hỏi.
“Chà,” Jason nói, “theo cách mà bố cháu nói, cảnh sát có giỏi đến đâu thì mọi người vẫn giỏi hơn nhiều.”
Có những cái gật đầu yên lặng xung quanh.
Jason nói: “Và thực ra là những người bạn cũ. Còn cả anh chàng chụp ảnh nữa.”
“Đó là ai?” Elizabeth hỏi.
“Gianni Thổ Nhĩ Kỳ, thành viên thứ tư trong băng nhóm nhỏ của bọn cháu.”
“Và anh ta là người Thổ Nhĩ Kỳ?” Joyce hỏi.
“Không,” Jason nói.
Ibrahim ghi lại điều này.
“Hắn là người Síp gốc Thổ Nhĩ Kỳ và đã trở lại đó nhiều năm trước.”
“Tôi biết một số người rất giỏi ở Síp,” Elizabeth nói.
“Nghe này,” Jason nói. “Mọi người không nợ gì cháu cả. Ngược lại thì đúng hơn. Cháu chẳng làm được gì tốt đẹp ở đây và Tony cũng chưa từng làm chuyện gì tử tế. Nhưng nếu Bobby hoặc Gianni giết Tony, mà bọn họ vẫn ở ngoài kia, thì tại sao tiếp theo không phải là cháu? Một lần nữa, cháu biết, không phải việc của mọi người, nhưng bố cháu nghĩ chuyện này có thể khiến mọi người hứng thú và cháu sẽ không ngại mà từ chối sự trợ giúp đâu.”
“Vậy… mọi người nghĩ sao?” Ron hỏi.
“Được rồi,” Elizabethnói. “Đây là quan điểm của tôi. Những người khác có thể có ý kiến riêng, mặc dù tôi nghĩ họ sẽ đồng ý thôi. Đây là một mớ hỗn độn do chính cậu tạo ra. Một mớ hỗn độn sinh ra từ lòng tham và ma túy. Và đó là những điểm trừ đối với tôi. Nhưng cũng có một điểm cộng. Đó là, cậu là con trai của Ron. Và tôi tin vào nhận định của cậu, là chúng tôi có thể tìm thấy Bobby Tanner và Gianni Thổ Nhĩ Kỳ cho cậu. Có lẽ sẽ rất nhanh thôi. Và dù cậu đã làm gì và dù chúng tôi có thể nghĩ sao về chuyện đó, tôi vẫn muốn bắt được kẻ sát nhân. Trước khi kẻ sát nhân đó tóm được cậu.”
Joyce nói: “Đồng ý.”
Ibrahim lên tiếng: “Nhất trí.”
“Cảm ơn mọi người,” Jason nói.
“Cảm ơn,” Ron nói thêm.
“Không có gì,” Elizabeth nói khi đứng lên. “Bây giờ, tôi sẽ để cậu lại tận hưởng phòng tắm hơi. Tôi phải thực hiện một vài cuộc gọi. Ron, tôi cần gặp ông ở nghĩa địa lúc mười giờ tối nay, nếu ông rảnh. Joyce và Ibrahim, tôi cũng sẽ cần mọi người nữa.”
“Nghe có vẻ tuyệt vời. Sẽ không bỏ lỡ vụ này đâu.” Ron nói. Con trai ông nhìn ông đầy thắc mắc.
“Còn Jason?” Elizabeth cất tiếng.
“Vâng?” Jason đáp.
“Nếu đây là một trò lừa bịp, sẽ là một vụ cược lớn đấy. Bởi vì chúng tôi sẽ bắt được tên sát nhân này. Kể cả đó là cậu.”