Bạn từng sử dụng Skype chưa?
Cho đến sáng nay thì tôi vẫn chưa, và giờ thì đang dùng rồi. Ibrahim đã cài sẵn chương trình, vì vậy chúng tôi tới nhà ông ấy. Ông ấy giữ căn hộ của mình rất sạch sẽ và tôi không nghĩ có bất kỳ ai làm việc đó thay ông.
Các tập hồ sơ xuất hiện khắp mọi nơi, nhưng tất cả đều trong những cánh tủ khóa kín, vì vậy bạn có thể nhìn thấy chúng nhưng không đọc được. Hãy tưởng tượng bạn sẽ phải nghe những câu chuyện nào nếu bạn là một nhà trị liệu. Ai đã làm điều gì với ai? Tôi cá rằng ông ấy từng nghe đủ thứ chuyện.
Austin đã gọi Skype tới vào đúng mười giờ, đúng giờ như bạn mong đợi từ một Hiệp sĩ, và cho chúng tôi biết những gì ông ấy biết. Chúng tôi có thể nhìn thấy ông ấy trên màn hình, và chúng tôi lần lượt xuất hiện trong cái khung nho nhỏ ở góc. Thật khó, vì cái khung rất nhỏ, nhưng tôi nghĩ bạn sẽ quen dần sau một vài lần.
Bộ xương đó là của một người đàn ông—ông ấy đã nói với chúng tôi điều này trước đó. Anh ta có một vết thương do đạn bắn ở xương đùi. Austin giơ nó lên cho chúng tôi xem. Chúng tôi đều ló đầu vào cái khung ở đoạn này. Đó có phải là vết thương đã giết chết anh ta không? Austin không dám khẳng định chắc chắn, nhưng có lẽ là không. Có khả năng là một vết thương đã có từ trước.
Một lúc sau, vợ Austin đi ngang qua đằng sau ông ấy. Bà ấy nghĩ gì nhỉ? Chồng bà đang giữ mấy khúc xương trước màn hình máy tính? Có lẽ bà đã quen với chuyện này rồi.
Bây giờ, bạn đã biết những gì về cách tính tuổi của xương? Tôi không biết gì, và Austin thuật lại toàn bộ chu trình một cách chi tiết. Thật là hấp dẫn. Có một cái máy, có một loại thuốc nhuộm đặc biệt, và một cái gì đó liên quan đến carbon. Tôi cố gắng ghi nhớ thông tin trong suốt quãng đường về nhà để có thể viết lại, nhưng tôi sợ rằng ký ức đã biến mất rồi. Nhưng điều ấy rất thú vị. Ông ấy sẽ rất tuyệt vời trong chương trình The One Show , đấy là nếu người ta có mời ông tham gia.
Austin cũng đã mang về một ít đất và thực hiện vài xét nghiệm với thứ đó, nhưng mớ thông tin về đất thì ít thú vị hơn. Làm ơn quay lại với xương, tôi đã nghĩ vậy.
Tóm lại là Austin đã thực hiện một số phép toán, tuy không thể chắc chắn, vì có những biến số, không ai biết hết tất cả các câu trả lời, tất cả những gì ông ấy thực sự có thể làm là đưa ra dự đoán tốt nhất của mình. Đến lúc này, Elizabeth bảo ông ấy ngừng dài dòng và đi thẳng vào vấn đề. Elizabeth là người được phép hành xử như vậy, ngay cả với một Hiệp sĩ.
Và ông đi vào nội dung chính. Thi thể được chôn cất vào khoảng những năm 1970, có lẽ sớm hơn chứ khó mà muộn hơn. Vậy là hơn năm mươi năm trước, khoảng đó.
Chúng tôi cảm ơn Austin, nhưng sau đó, không ai biết làm thế nào để ngắt cuộc gọi. Ibrahim cố gắng một lúc và bạn có thể thấy ông ấy đang rất mất mặt. Cuối cùng, vợ của Austin ra tay giải cứu, ngắt kết nối từ đầu bên kia. Bà ấy có vẻ đáng yêu.
Vậy là, chúng tôi đã có kết quả. Hai vụ giết người cách nhau năm mươi năm. Rất nhiều thông tin để mọi người nghiền ngẫm. Và có lẽ đã đến lúc nói với Chris và Donna những gì chúng tôi đã làm. Tôi hy vọng họ không quá để ý đến tiểu tiết về những gì chúng tôi đã làm.
Sau đó, Elizabeth hỏi tôi có muốn đến lò hỏa táng ở Brighton với bà ấy hôm nay không, vì bà vừa nảy ra một linh cảm, nhưng tôi đã nói tôi sẽ nấu bữa trưa cho Bernard, vì vậy tôi rất tiếc.
Tôi biết bạn không thể ngửi thấy gì, nhưng tôi đang làm cho ông ấy món bánh bít-tết kèm cật bò. Ông ấy đang gầy đi, nên tôi thử xem mình có thể làm được gì không.