Chris Hudson đang cầm một ly whisky. Anh thích lò sưởi dùng củi và quán Le Pont Noir có một cái rất tuyệt. Anh chưa bao giờ ăn ở đây, vì chẳng có ai để mời đi cùng, nhưng anh thích quán bar. Lò sưởi được lát theo kiểu cổ điển, rất trang nhã. Nếu bạn hỏi anh ấy vào hai mươi năm trước, anh sẽ tưởng tượng ra đây là nơi mình sống. Ghế bành bọc da, uống rượu whisky, vợ ngồi đọc sách ở phía đối diện. Một cuốn sách nào đó đoạt giải và vượt tầm hiểu biết của anh, nhưng cô ấy sẽ lật trang, mỉm cười gượng gạo. Một câu chuyện tình cảm trong bối cảnh Ấn Độ thời thuộc địa. Anh có thể sẽ lật xem các ghi chép về một vụ án giết người. Chậm rãi giải quyết một công việc nào đó.
Anh vẫn chắc chắn rằng Mackie có tội. Có nhiều tình tiết đáng nghi. Nhưng còn chỗ xương thì sao? Chúng có thay đổi tình hình không? Đã có hai vụ giết người, cách nhau tầm năm mươi năm, dùng một vụ để che đậy vụ còn lại? Nếu vậy thì Mackie không phải là nghi phạm của họ, họ đã kiểm tra hồ sơ, ông không rời Ireland cho đến những năm chín mươi.
Tâm trí anh lại trôi về cuộc sống trong mơ. Có trẻ con ngủ trên lầu không? Trong bộ đồ ngủ mới tinh. Một bé trai và một bé gái, cách nhau hai tuổi. Mấy đứa nhóc ngủ ngon lành. Nhưng không, không có gì trong số đó, chỉ có một cái lò sưởi trong một quán bar làm ăn không hiệu quả, tại một nhà hàng mà anh không có ai để dẫn đến. Sau đó, đi bộ về nhà, dừng lại cửa hàng 24/7. Mua một hộp Dairy Milk cỡ lớn. Sau đó là chìa khóa, khu chung cư, thang máy đi lên ba tầng, căn hộ mà người dọn dẹp đã giữ cho nó sạch sẽ, một nơi không có ai nấu ăn, căn phòng ngủ dự phòng không bao giờ được sử dụng. Nếu anh mở cửa sổ, anh có thể nghe thấy biển, nhưng không thể nhìn thấy nó. Tổng kết cuộc sống của anh là thế đấy.
Có một cuộc sống mà Chris không thể có được. Gia đình, đường lái xe dẫn vào nhà, bạt nhún, bạn bè quây quần ăn tối, tất cả những thứ bạn vẫn thấy trên quảng cáo. Giờ thì có phải mọi thứ sẽ mãi như thế này? Căn hộ cô đơn với những bức tường lạnh ngắt và kênh Sky Sports? Có thể có một lối thoát, nhưng Chris không thể phát hiện ra ngay lập tức. Chới với, tăng cân, ít cười hơn. Chris đã cạn kiệt năng lượng. Thật may mắn khi Chris yêu công việc của mình. Có thể làm tốt công việc của mình. Chris luôn cảm thấy thức dậy vào buổi sáng là việc dễ dàng. Anh chỉ cảm thấy khó đi vào giấc ngủ lúc buổi đêm.
Dẹp Mackie sang bên trong một phút và tập trung vào vụ sát hại Tony Curran. Jason Ritchie đã gọi cho anh. Kể câu chuyện của anh ta. Giải thích về các cuộc gọi và chiếc xe. Nếu anh ta nói dối, thì anh ta đã nói dối rất giỏi. Nhưng nếu thế thì cũng đâu có gì bất ngờ?
Vẫn có vẻ khó theo dấu Bobby Tanner. Sau khi ở Amsterdam, Bobby Tanner không còn xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ chính thức nào. Nhưng anh ta sẽ ở đâu đó. Có lẽ là Brussels, sống dưới một cái tên khác, rất nhiều băng nhóm có thể dùng tới anh ta ở ngoài kia. Anh ta sẽ làm những chuyện quen thuộc. Buôn lậu, đánh nhau, làm mình trở nên có ích. Không phải là một con cá đủ lớn để mọi người đều phải dè chừng. Nhưng vẫn cần phải cẩn thận. Vào một ngày kia, người ta sẽ bắt gặp anh ta bước ra từ một phòng gym có nhiều người nước ngoài, đặt tay lên vai anh ta và đặt ra vài câu hỏi.
Mặc dù vậy, tất nhiên, có nhiều khả năng Bobby Tanner cũng đã chết. Dùng steroid, ẩu đả trong quán rượu, ngã khỏi phà, có rất nhiều cách để ra đi và chỉ còn một chiếc hộ chiếu giả để nhận diện anh ta. Nhưng Chris nghĩ Bobby vẫn đâu đó ngoài kia, và nếu thế, thì ai dám chắc rằng anh ta lại không đến thăm Tony Curran vì một lý do nào đó đã bị lãng quên từ lâu? Một chuyện gì đó liên quan tới việc em trai anh ta đã chết chìm cùng với con thuyền chứa đầy ma túy đó? Ai mà biết được?
Còn cái tên mới, Gianni Thổ Nhĩ Kỳ. Chris đã tìm thấy rất nhiều hồ sơ ghi chép về gã này. Gianni Gunduz là tên thật. Bỏ trốn khỏi đất nước vào đầu những năm 2000, sau khi có người tố cáo hắn ta đã sát hại tài xế taxi trong vụ nổ súng ở Cầu Đen. Mọi chuyện cứ liên tục quay về với cái đêm ấy. Trong chính quán bar này.
Gianni từng trở lại thị trấn chưa?
Chris uống cạn ly rượu whisky và nhìn những viên gạch lát một lần nữa. Đẹp thực sự.
Anh ấy có lẽ nên về nhà.