Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3324 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80

Theo nhiều cách, những người hàng xóm của Peter Ward đã nợ anh một món nợ ân tình và công bằng mà nói, hầu hết bọn họ đều biết điều đó.

Phố Pearson vẫn luôn khá tồi tàn. Một quầy bán báo không có báo; một tiệm tạp hóa nhỏ, với một núi những chai rượu rẻ tiền phía sau quầy thu ngân; một đại lý lữ hành với những tấm áp-phích in hình mặt trời đã phai màu; hai điểm ghi xổ số; một quán rượu sắp sập tiệm; một cửa hàng chuyên bán đồ tiệc tùng; một tiệm làm móng và một quán cà phê có những cánh cửa đã bị bít kín.

Và sau đó, Tiệm Nhà Hoa chuyển đến. Cửa hàng của Peter Ward, tràn ngập sắc màu, như một cầu vồng nhỏ bung nở trên con phố xám xịt này.

Và hoa mới đẹp làm sao! Peter Ward biết mình đang làm gì, và trong một thị trấn nhỏ, khi bạn hiểu việc mình làm, thì hữu xạ tự nhiên hương. Từ trung tâm thị trấn, mọi người sẽ bắt đầu đi dạo thơ thẩn qua đây. Và họ sẽ truyền tai cho bạn bè, những người sẽ tiếp tục truyền tai cho bạn bè của họ, và trước khi bạn kịp nhận ra, một người nào đó từ London đã để ý đến quán cà phê đang dừng hoạt động và mua lại hợp đồng thuê, để giờ đây ta có hai lý do để đến thăm phố Pearson. Sau đó, một cô dâu đặt hoa từ Peter và thưởng thức một ly latte trong quán cà phê, nhìn ngắm con phố nhỏ này chậm rãi phát triển và tự hỏi liệu đây có thể là nơi phù hợp để mở một cửa hàng kim khí nhỏ? Thế là, cửa hàng Kho Dụng Cụ hiện đã ở cạnh Tiệm Nhà Hoa, đối diện với quán cà phê Casa. Đột nhiên có người lại đi ngang qua đại lý lữ hành, cảm thấy cần phải thay đổi những áp-phích cũ kỹ và người qua đường bắt đầu bước vào hỏi han. Chủ yếu là những người dưới ba mươi tuổi, những người không biết đại lý lữ hành là cái gì. Người đến từ London sở hữu tiệm cà phê tiếp tục mua lại quán rượu và bắt đầu bán đồ ăn. Terry ở quầy bán báo bắt đầu đặt mua nhiều báo hơn, nhiều sữa hơn, cũng như nhiều thứ khác. Tiệm làm móng sơn nhiều móng hơn, cửa hàng tiệc tùng bán thêm bóng bay, tiệm tạp hóa nhỏ bắt đầu dự trữ gin cùng vodka. John phụ trách quầy bán thịt ở Asda thì thực hiện một bước nhảy vọt và mở một cửa hàng của riêng mình, kéo khách quen sang. Một nhóm những người làm nghệ thuật trong vùng đã thuê một mặt tiền đang để trống và thay phiên mua các tác phẩm nghệ thuật của nhau.

Tất cả là nhờ những nhành lan, hoa đậu ngọt và hoa đồng tiền của Peter Ward.

Phố Pearson chính xác là những gì mà bạn mong đợi ở một con phố mua sắm. Nhộn nhịp, thân thiện, đậm chất địa phương và luôn vui vẻ. Joyce cho rằng điều đó thật hoàn hảo, đến mức chắc chắn chỉ còn sáu tháng nữa là họ sẽ có một chi nhánh của cà phê Costa và mất đi những gì hiện có. Sẽ buồn đấy, nhưng Joyce phải thừa nhận rằng bà thích Costa, vì vậy bà cũng phải chịu một phần trách nhiệm.

Joyce và Elizabeth đang ngồi trong quán cà phê Casa. Peter Ward vừa mua cho mỗi người họ một tách cappuccino. Becky bên cửa hàng Kho Dụng Cụ sẽ để mắt đến khách hàng khi anh ấy nghỉ nửa giờ. Khu phố này hoạt động như vậy đấy.

Dấu hiệu tuổi tác đã xuất hiện ở Peter Ward. Anh hay cười và toát ra vẻ dễ gần của một người đàn ông đã đưa ra hàng loạt quyết định đúng đắn trong cuộc sống. Một người bán hoa ở Folkestone, người đã nhận được nhiều trái ngọt nhờ sống một đời tốt bụng và điềm đạm, một người mà những việc làm tốt đẹp đã tặng thưởng cho anh ta niềm hạnh phúc.

Ấn tượng này là một sự hiểu lầm. Vì vết sẹo dưới mắt phải và phần bắp tay rắn chắc sẽ cho bạn biết Peter Ward chính là Bobby Tanner. Hoặc có lẽ Peter Ward đã rũ bỏ thân phận Bobby Tanner rồi? Đó là điều họ đến đây để tìm ra. Cỗ máy chiến đấu vẫn còn đó chứ? Thậm chí là một kẻ sát nhân? Gần đây có phải anh ta đã đi một quãng đường ngắn dọc theo bờ biển, đến Fairhaven và đánh chết ông chủ cũ của mình không? Elizabeth đặt bức ảnh trên chiếc bàn đang chắn giữa họ, và Peter Ward cầm bức ảnh lên, mỉm cười.

Peter nói: “Cầu Đen. Chúng tôi đã đến đó một vài đêm. Hai người lấy cái này ở đâu?”

Elizabeth nói: “Từ một số nơi. Thực tế là có hai nơi. Một tấm được gửi cho Jason Ritchie và một tấm được tìm thấy bên cạnh xác chết của Tony Curran.”

“Tôi đã nghe về Tony,” Peter Ward gật đầu. “Cũng tới lúc rồi.”

“Anh chưa bao giờ nhìn thấy bức ảnh này trước đây sao?” Elizabeth hỏi.

Peter nhìn lại lần nữa, rồi nói, “Chưa từng.”

“Anh không nhận được một tấm ư?” Joyce hỏi, nhấp một ngụm cappuccino.

Peter lắc đầu.

Elizabeth nói: “Đó hoặc là tin tốt cho anh, hoặc là tin tốt cho chúng tôi.”

Peter Ward nhướn mày thắc mắc.

“Chà, đó là một tin tốt cho anh, vì kẻ sát hại Tony Curran không biết anh đang ở đâu. Hoặc đó là tin tốt cho chúng tôi, trong trường hợp chính anh đã giết Tony Curran và chúng tôi không lãng phí một chuyến đi đến Folkestone.”

Peter Ward nở một nụ cười nửa miệng và nhìn lại bức ảnh.

Joyce nói: “Chuyến đi đâu có lãng phí. Chúng ta đang có một ngày rất tuyệt.”

“Cảnh sát nghĩ rằng Jason đã giết Tony Curran,” Elizabeth bắt đầu. “Và có lẽ cậu ấy là hung thủ. Tuy nhiên, vì những lý do riêng của chúng tôi, chúng tôi không muốn cậu ấy là hung thủ. Anh nghĩ sao về chuyện này, Bobby?”

Peter Ward giơ tay.

“Ở đây, hãy gọi tôi là Peter, làm ơn.”

“Anh nghĩ sao về chuyện Jason có thể là hung thủ, Peter?” Elizabeth hỏi.

Peter Ward nói: “Tôi không nghĩ vậy. Jason không hề giống một kẻ như thế. Anh ấy trông có vẻ hung dữ, nhưng chỉ là một con gấu bông.”

Joyce ngước nhìn lên từ cuốn sổ ghi chú của mình. “Một con gấu bông đã rót tiền cho một băng nhóm ma túy lớn.”

Peter thừa nhận điều này bằng một cái gật đầu.

Elizabeth đặt bức ảnh xuống bàn. “Vậy, nếu không phải là Jason, thì có lẽ là anh chăng? Hay là Gianni Thổ Nhĩ Kỳ?”

Peter hỏi lại: “Gianni Thổ Nhĩ Kỳ?”

“Anh ta đã chụp bức ảnh.”

Peter Ward suy nghĩ một lúc. “Anh ta đã chụp ảnh ư? Tôi không nhớ, nhưng vậy cũng có lý. Tôi đoán bà đã biết câu chuyện? Về thằng nhóc bị Tony bắn ở Cầu Đen? Gianni bắn người lái taxi đã phi tang cái xác?”

Elizabeth xác nhận: “Chúng tôi biết câu chuyện đó. Sau đó Gianni đã biến mất, trở về Síp.”

Peter Ward nói: “Ừ thì, chuyện không hẳn đơn giản như vậy.”

Elizabeth nói: “Tôi đang lắng nghe đây.”

“Ai đó đã tố giác Gianni cho cớm. Họ đột kích căn hộ của anh ta, nhưng anh ấy đã rời đi rồi.”

Elizabeth hỏi: “Ai đã tố giác?”

“Ai biết được? Không phải tôi.”

Joyce nói: “Không ai ưa một kẻ chỉ điểm.”

Peter Ward lên tiếng: “Là ai cũng không quan trọng. Điều quan trọng là khi Gianni rời đi, anh ta đã mang theo một trăm nghìn bảng tiền mặt của Tony.”

“Vậy ư?”

“Tiền mà anh ấy giấu quanh căn hộ của mình. Tiền của Tony. Tất cả đều biến mất. Tony trở nên mất trí. Một trăm nghìn bảng là rất nhiều tiền đối với Tony trong những ngày đó.”

Elizabeth hỏi: “Tony đã thử đi tìm Gianni chưa?”

“Chắc chắn rồi. Đã đi đến Síp một vài lần. Không tìm thấy dấu vết gì cả.”

Elizabeth nói: “Không dễ dàng khi đó không phải là địa bàn của mình.”

“Vậy, tôi đoán là các bà cũng chưa tìm thấy Gianni?” Peter Ward hỏi.

Elizabeth lắc đầu.

“Nhân tiện, làm thế nào mà bà tìm thấy tôi?” Anh ấy tiếp tục. “Nếu bà không phiền trả lời câu hỏi này? Tôi thực sự không muốn bị ai đó tìm thấy nếu Gianni quay về và để lại những bức ảnh của tôi bên cạnh những thi thể.”

Elizabeth nhấp một ngụm cà phê. “Họ chôn cất em trai Troy của anh ở Nghĩa trang Woodvale?”

Peter Ward gật đầu.

Elizabeth kể: “Tôi có quyền xem dữ liệu của camera theo dõi nhờ sự giúp đỡ của một người tổ chức tang lễ—tôi từng cứu chú của anh ta trên một chuyến tàu. Đó là cách tôi tìm ra anh.”

Peter Ward nhìn Elizabeth.

“Elizabeth, tôi đến đó hai lần một năm. Bà không thể tìm thấy tôi từ camera giám sát. Sẽ như mò kim đáy bể.”

“Anh đã đến đó hai lần, đúng thế,” Elizabeth đồng ý. “Nhưng vào những ngày nào?”

Peter Ward ngả người ra sau ghế, khoanh tay, sau đó gật đầu và mỉm cười. Anh đã hiểu.

Elizabeth tiếp tục: “Ngày mười hai tháng Ba và ngày mười bảy tháng Chín. Sinh nhật của Troy và ngày mất của cậu ấy. Tôi đã hy vọng có thể nhìn thấy cùng một chiếc xe trong cả hai lần, ghi lại biển số, nhờ bạn của một người bạn quét dữ liệu trên máy tính ở đâu đó. Nhưng vào ngày mười hai tháng Ba, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải màu trắng của tiệm hoa Folkestone, điều mà tôi nghĩ là không bình thường tại một nghĩa trang ở Brighton. Không phải là không thể, nhưng cũng đáng bận tâm. Và tôi nghĩ rất, rất bất thường khi nhìn thấy chiếc xe tải tương tự vào ngày mười bảy tháng Chín. Tôi thấy rằng thực sự rất đáng lưu ý. Anh hiểu chứ?”

“Tôi hiểu rồi,” Peter Ward gật đầu. “Và không cần biển số xe nữa.”

“Bởi bên cạnh chiếc xe đã đề sẵn tên anh, địa chỉ và số điện thoại,” Elizabeth nói.

Peter không thể không dành cho Elizabeth một tràng pháo tay nhẹ nhàng và bà ấy khẽ cúi đầu đáp lễ.

Joyce nói: “Giỏi lắm lắm, Elizabeth. Bà ấy rất giỏi đó, Peter.”

“Tôi có thể nhận thấy điều đó,” Peter đáp. “Vậy là không ai khác biết tôi đang ở đâu? Không ai khác có thể tìm thấy tôi chứ?”

Elizabeth nói: “Không, trừ khi tôi nói cho họ biết anh đang đâu.”

Peter Ward rướn người về phía trước. “Và đó có phải là điều mà nhiều khả năng bà sẽ làm không?”

Elizabeth cũng rướn người về phía trước. “Không, nếu anh đến gặp chúng tôi vào ngày mai, ngồi xuống nói chuyện cùng với Jason và cảnh sát, và kể lại cho họ những gì anh vừa kể với chúng tôi.”

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »