“Ông có muốn ăn quả óc chó không?” Ibrahim hỏi.
Bernard Cottle nhìn ông ấy rồi nhìn xuống túi quả óc chó đang mở mà mình được mời.
“Không, cám ơn.”
Ibrahim rút cái túi lại. “Quả óc chó rất ít carb. Khi ăn một lượng vừa phải, các loại hạt rất tốt cho sức khỏe. Nhưng không phải hạt điều, hạt điều là một ngoại lệ. Tôi có làm phiền ông không, Bernard?”
“Không, không,” Bernard nói.
“Chỉ ngắm cảnh thôi à?” Ibrahim hỏi. Ông có thể cảm nhận được rằng Bernard không thoải mái khi phải chia sẻ băng ghế của mình.
Bernard nói: “Chỉ là đang giảm cân thôi.”
Ibrahim tiếp tục: “Thật là một nơi đáng để chôn cất. Ông có nghĩ vậy không?”
Bernard nói: “Nếu một người cần phải được chôn cất.”
“Đáng buồn thay, điều đó sẽ tới với cả những người khỏe mạnh nhất trong chúng ta, phải không? Bất kể chúng ta ăn bao nhiêu quả óc chó.”
Bernard nói: “Tôi không có ý xúc phạm, nhưng tôi sẽ rất vui khi được ngồi trong yên tĩnh.”
“Điều đó không có gì vô lý,” Ibrahim nói, gật đầu. Ông ấy ăn một miếng óc chó.
Hai người đàn ông ngồi, ngắm cảnh. Ibrahim quay lại, thấy Ron đang đi trên con đường, cố gắng che giấu bước chân ì ạch của mình. Ông ấy có một cây gậy, nhưng sẽ không dùng nó.
“Chà, tuyệt quá,” Ibrahim nói. “Ron tới kìa.”
Bernard nhìn theo, có chút mím môi.
Ron đến bên băng ghế. Ông ngồi phía bên kia của Bernard.
Ron nói: “Xin chào các quý ông.”
“Xin chào, Ron,” Ibrahim nói.
“Vậy, Bernard, ông bạn già,” Ron nói. “Ông vẫn đang canh gác à?”
Bernard nhìn Ron. “Canh gác?”
“Canh gác nghĩa địa. Như một thần lùn giữ vườn, không ai được vượt qua, kiểu vậy. Có chuyện gì thế?”
Ibrahim nói: “Bernard muốn được yên tĩnh, Ron. Đó là những gì ông ấy nói với tôi.”
Ron nói: “Khó lòng có chuyện đó nếu tôi ở đây. Thôi nào, ông bạn. Ông đang giấu giếm cái gì ở đây thế?”
“Giấu giếm?” Bernard hỏi.
“Tôi không tin vào tất cả những thứ u sầu tang thương đâu, ông bạn. Tôi nói rất tôn trọng nhé, tất cả chúng ta đều thương nhớ vợ mình cả. Có chuyện gì đó khác đang diễn ra ở đây.”
Ibrahim nói: “Tôi nghĩ nỗi đau ảnh hưởng đến mọi người theo những cách khác nhau. Hành động của Bernard không phải là bất thường.”
“Tôi không biết, Ib,” Ron nói, lắc đầu và nhìn ra những ngọn đồi. “Một người đàn ông đã bị giết hôm trước, khi tất cả những gì ông ta muốn làm là đào bới nghĩa địa. Bernard ngồi đây bên nghĩa địa đó cả ngày, mỗi ngày. Với tôi, thông tin đó làm thay đổi mọi thứ.”
“Đó có phải là những gì đang diễn ra ở đây không?” Bernard hỏi, giọng bình tĩnh và từ chối nhìn Ron. “Ông đang nói chuyện với tôi về vụ giết người?”
“Đó là những gì đang diễn ra, Bernard, đúng,” Ron nói. “Một người nào đó ở dưới kia đã tiêm thuốc và giết chết ông ta. Tất cả chúng ta đều đã chạm vào ông ta, nhớ không? Bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể làm được.”
Ibrahim nói: “Chúng tôi chỉ cần loại bỏ một số người khỏi danh sách tình nghi của mình.”
Ron nói: “Có lẽ ông có lý do chính đáng chăng?”
“Có lý do nào là chính đáng để giết một ai đó không, Ron?” Bernard hỏi.
Ron nhún vai. “Có thể ông đã giấu thứ gì đó ở nghĩa địa. Ông mắc bệnh tiểu đường? Giỏi dùng kim tiêm?”
Bernard nói: “Tất cả chúng ta đều vậy.”
“Ông đã ở đâu trong những năm bảy mươi, hả ông bạn? Ông có phải là dân địa phương không?”
“Đó là một câu hỏi kỳ cục, Ron ạ,” Bernard nói. “Nếu ông không phiền khi tôi nói vậy.”
Ron nói: “Cứ cho là thế đi, như có phải không?”
Ibrahim nói: “Chúng tôi chỉ đang mò mẫm thôi. Chúng tôi đang hỏi tất cả mọi người.”
Bernard quay sang Ibrahim. “Đây có phải là trò đó không? Cớm tốt, cớm xấu?”
Ibrahim ngẫm ngợi lời nhận xét. “Chà, đúng vậy, đó chính là ý định của bọn này. Về mặt tâm lý, nó thường rất hiệu quả. Tôi có một cuốn sách, ông có thể đọc nếu quan tâm?”
Bernard thở ra một hơi dài và quay sang Ron. “Ron, ông đã gặp vợ tôi. Ông đã gặp Asima.”
Ron gật đầu.
“Và ông rất tử tế với bà ấy. Bà ấy quý ông.”
“Chà, tôi quý bà ấy, Bernard. Ông có một người vợ tốt.”
Bernard nói: “Mọi người đều thích bà ấy, Ron. Và ông còn hỏi tôi tại sao tôi lại ngồi đây? Không liên quan gì đến nghĩa địa và không liên quan gì đến kim tiêm. Hay nơi tôi sống cách đây năm mươi năm. Tôi chỉ là một ông già nhớ vợ. Vì vậy, hãy tha cho tôi.”
Bernard đứng dậy.
“Các quý ông, các vị đã phá hỏng buổi sáng của tôi. Thật xấu hổ thay cho cả hai người.”
Ibrahim nhìn lên Bernard. “Bernard, tôi không tin ông, tôi e là vậy. Tôi muốn tin, nhưng tôi không tin. Ông đang rất muốn kể một câu chuyện. Vì thế, vào bất cứ lúc nào ông muốn tâm sự, ông biết phải tìm tôi ở đâu rồi đấy.”
Bernard cười và lắc đầu. “Tâm sự? Với ông?”
Ibrahim gật đầu. “Đúng vậy, hãy tâm sự với tôi, Bernard. Hoặc với Ron. Dù chuyện gì đã xảy ra, điều tồi tệ nhất ông có thể làm là giữ im lặng.”
Bernard kẹp tờ báo vào nách. “Với sự tôn trọng, Ibrahim, Ron, hai người đều không biết điều tồi tệ nhất mà tôi có thể làm là gì.”
Và sau đó, Bernard bắt đầu chậm rãi đi bộ xuống đồi.