Câu Lạc Bộ Án Mạng Ngày Thứ Năm

Lượt đọc: 3330 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82
joyce

Chà, thật là vui. Đầu tiên, tôi chưa bao giờ đến Folkestone.

Peter Ward hiện là tên của Bobby Tanner, nhưng chúng tôi thề sẽ giữ bí mật. Anh ta sở hữu một cửa hàng hoa.

Tôi cho rằng tôi có hai điều để viết. Tại sao Peter Ward lại là một người bán hoa? Và, dù là người bán hoa hay không, anh ta nghĩ ai đã giết Tony Curran?

Tôi cũng có thể viết về Bernard, nhưng tôi sẽ để chuyện đó đến cuối cùng, vì tôi muốn nghĩ thêm trong khi viết phần còn lại.

Peter Ward—tôi sẽ gọi anh ấy là Peter—đã rời Fairhaven ngay sau khi em trai anh qua đời, vì những lý do mà bạn có thể tưởng tượng được. Anh ấy chuẩn bị một hộ chiếu mới. Sẽ dễ dàng làm được chuyện đó nếu bạn nghe Elizabeth và Peter giải thích, nhưng tôi không biết phải làm thế nào để kể lại, liệu bạn có thể không? Cuối cùng, anh ta đến Amsterdam, làm những công việc lặt vặt. Không phải những công việc kỳ quặc như chúng ta vẫn nghĩ, như dọn máng nước hay sơn hàng rào, mà là vận chuyển cocain qua eo biển Manche bằng phà. Hoặc, tôi đoán là còn chuyên đi đe dọa người ta nữa. Bạn có thể thấy điều đó ở anh ta, ẩn bên dưới tất cả.

Anh ta gia nhập một băng đảng đến từ Liverpool. Anh ta không cho chúng tôi biết tên bọn họ, như thể tôi sẽ bị lung lay sao đó nếu anh ta nói. Mẹo của mấy người ấy là buôn lậu ma túy trong những thùng xe tải chở hoa mà bạn vẫn thấy ở Hà Lan và Bỉ. Đó là bài của họ.

Ban đầu, Peter lo việc chất hàng. Một người lái xe sẽ được trả tiền khá khẩm để dừng chiếc xe tải của anh ta tại một trạm dừng ở Bỉ, rồi Peter và một vài người thân tín sẽ nhảy lên thùng xe và cất giấu những gì họ có thể, ở những nơi họ có thể. Sau đó xe tải sẽ đi, một trạm dừng khác ở Kent và thế là xong việc. Những chiếc xe ấy tới lui liên tục. Đó là lịch trình hằng ngày, phải không? Phải như vậy chứ, vì hoa cần giữ độ tươi. Thật là hoàn hảo.

Họ chỉ cần để người lái xe kỳ quặc đi đến đây rồi đi đến đó, lúc ban đầu mọi việc vận hành như vậy. Cho đến khi họ đột nhiên ngộ ra một việc, thế là họ quyết định mua một vườn ươm hoa. Công việc kinh doanh vẫn hoạt động như bình thường, nhưng Peter luôn sẵn sàng có mặt để kiểm tra mọi lô hàng khi nó xuất xưởng và thêm một chút gì đó đặc biệt vào từng lô hàng. Thế là, bây giờ bọn họ có ba chuyến xe tải mỗi ngày đi qua Zeebrugge và họ có thể làm gì tùy thích với các chuyến xe. Thông minh, thực sự.

Peter dành toàn bộ thời gian ở vườn ươm, và chàng trai trẻ điều hành nó đã được trả một khoản tiền để nhắm mắt làm ngơ. Họ sẽ chơi bài, trò chuyện và bất cứ điều gì khác mà bạn làm cả ngày ở Bỉ.

(Lạc đề một phút, nhưng có một thông báo được ghim lên cho các cư dân vào ngày hôm trước, nó là thông báo về một chuyến đi đến Bruges và tôi đã nghĩ đến việc đăng ký. Joanna đã đi từ vài năm trước và nhận định của của con bé là, “Nơi ấy đẹp nhân tạo quá mẹ à, nhưng mẹ sẽ thích.” Tôi có thể sẽ thử đi xem sao. Liệu Elizabeth có thích không nhỉ?)

Nhân tiện thì kể vậy thôi, chuyện xảy ra tiếp theo là thế này. Một sai lầm xuất hiện, không ai biết bằng cách nào hoặc tại sao, hoặc ít nhất là Peter không biết, nhưng kết quả là một tiệm bán hoa nhỏ ở Gillingham đã vô tình nhận được hai kilogram cocain đi kèm với những đóa thu hải đường và nhanh chóng báo cảnh sát.

Cảnh sát, không hề ngu ngốc chút nào, không hề vội vã lao vào và bắt giữ người lái xe, mà họ theo dõi anh ta và xem anh ta đi đâu, làm gì. Cuối cùng thì phát hiện ra cả một băng nhóm, và lần lượt tìm ra ai đang làm gì và bắt giữ nhiều người nhất có thể.

Theo cách Peter kể, anh ta và cậu trai đang điều hành vườn ươm đã nhìn thấy cảnh sát từ cách đó một dặm (Bỉ cũng bằng phẳng như Hà Lan, Peter nói), thế là họ trốn vào một cánh đồng hoa hướng dương trong sáu giờ đồng hồ khi cảnh sát lục tung nơi này. Ở Amsterdam, một người đến từ Liverpool đã bị giết bởi một người Serbia ngay sau đó, chuyện là vậy đấy.

Tôi chắc chắn rằng bạn có thể thấy câu chuyện sẽ đi tới đâu. Peter chưa bao giờ thực sự để tâm, anh ta không phải kiểu người phù hợp, nhưng anh cũng kiếm được một ít tiền và đã học được rất nhiều điều về hoa. Và anh ta đã thấy những bông hoa ở khoảnh khắc đẹp nhất, tất nhiên. Anh ấy mô tả màu sắc, đủ thứ, và nói năng khá văn hoa. Elizabeth cuối cùng cũng phải thúc giục anh ta tiếp tục câu chuyện.

Vậy là, bây giờ đây, mỗi ngày, một trong những chiếc xe tải lớn đó sẽ tấp vào phố Pearson và Peter trèo lên thùng xe, như việc anh vẫn luôn làm trước đây, nhưng lần này, anh ta chỉ dỡ hoa xuống và mang chúng vào cửa hàng của mình. Rồi chiếc xe tải tiếp tục di chuyển và quay trở lại Bỉ, đến vườn ươm được điều hành bởi chàng trai trẻ mà Peter đã hợp tác và cùng ẩn mình trong cánh đồng hoa hướng dương.

Đó là một câu chuyện hay. Tôi cá rằng những người Liverpool và người Serbia vẫn đang bắn nhau ở khắp nơi tại Amsterdam, nhưng Peter đã có cửa hàng tuyệt đẹp của anh ấy, trên con phố đáng yêu đó, nơi mà mọi người đều biết tên anh ấy. Hoặc không biết tên anh ấy, nhưng bạn hiểu ý tôi mà. Và lợi ích của việc rửa tay gác kiếm là không ai đến tìm anh ta nữa, không ai bắt giữ anh ta và xem xét cái hộ chiếu giả. Peter Ward đã bỏ lại quá khứ của mình và tìm thấy chút bình yên, một điều không dễ dàng gì.

Để thỏa mãn trí tò mò của Elizabeth, Peter đã đưa bà ấy đến Tiệm Nhà Hoa và cho bà ấy xem camera giám sát trong ngày Tony Curran bị sát hại. Anh ấy đã ở đó, Peter, ý tôi là, một cách rõ ràng, ở đằng sau quầy tính tiền. Tôi nghĩ điều ấy sẽ loại trừ anh ta khỏi danh sách nghi phạm. Anh ta chắc chắn rằng Gianni Thổ Nhĩ Kỳ là người mà chúng tôi cần tìm. Tony đã phản bội, tố cáo Gianni với cảnh sát, và sau đó, Gianni đã đánh cắp tiền của Tony. Nghe có vẻ hợp lý, tôi cho là vậy.

Elizabeth và tôi bàn về chuyện đó trên tàu. Và chúng tôi đã có nửa giờ tại nhà ga quốc tế Ashford, nơi mà, dù bạn có tin hay không, không có cửa hàng nào cả. Có lẽ có những cửa hàng nằm phía sau khu kiểm tra hộ chiếu? Phải có chứ nhỉ?

Vậy đó chính là Bobby Tanner. Đến giờ đi ngủ rồi, Joyce. Tôi tự hỏi Ron và Ibrahim đã làm gì ngày hôm nay?

Tôi biết mình sẽ nói điều gì đó về Bernard, nhưng mọi thứ vẫn chưa thực sự được rành mạch, vì vậy tôi chưa nói.

Tôi đã mua cho Bernard vài bông lan Nam Phi từ cửa hàng của Peter Ward. Tôi muốn mua một thứ gì đó nhưng tôi không biết sẽ mua cho ai, và tôi nghĩ có lẽ Bernard sẽ thích hoa. Phụ nữ có tặng hoa cho đàn ông không? Không, nếu ở quê tôi, nhưng nơi tôi đang ở hiện giờ thì có lẽ tình hình lại khác. Vì vậy, bó hoa đang ở trong bồn rửa, và tôi sẽ mang hoa đi tặng vào sáng mai.

Bernard có lẽ sẽ thích Bruges. Bạn có nghĩ vậy không?

1980Novel (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »