Con đường không bằng phẳng, nhưng khi chiếu đèn pin xuống đất, ông có thể hành động mà không gây chú ý. Đã muộn, và mọi người hẳn đã ngủ, nhưng tại sao phải mạo hiểm chứ? Ông tiến đến nhà kho. Có một ổ khóa, nhưng đó là một cái khóa rẻ tiền và chiếc ghim cài mũ của vợ ông sẽ sớm mở được nó ra.
Tất cả các cư dân được phân nơi ở tại Coopers Chase đều có thể dùng nhà kho này. Những người được chọn. Có một vài cái ghế gấp dành cho những ngày đẹp trời và có một ấm đun nước dành cho những hôm lạnh lẽo. Có những bao phân bón và đất mùn được xếp dọc theo một bức tường. Những thứ này được mua từ quỹ chung và Carlito sẽ mang chúng tới bất cứ khi nào chiếc xe bus nhỏ trở về từ Vườn Trung tâm. Ghim phía trên mấy bao phân bón là các quy tắc của Hiệp hội Cư dân Coopers Chase. Những điều khoản dài dòng và được thực thi một cách quyết liệt. Tiết trời lạnh, ngay cả khi đang là giữa đêm hè. Đèn pin tiếp tục chiếu sáng. Không có cửa sổ, vậy nên có thể thoải mái sử dụng hơn.
Cây xẻng dài dựa vào bức tường cuối nhà kho.
Chỉ với một cái liếc mắt, ông ấy đã biết tất cả những gì mình cần biết. Tất cả những gì ông ấy vốn đã biết, thành thật mà nói, từ khi ông ấy bước lên con đường này. Nhưng biết làm thế nào? Phải thử chứ.
Ông chạm vào tay cầm và nhấc xẻng lên, nhưng nhanh chóng bỏ cuộc trước sức nặng của nó. Ông ấy trở nên yếu ớt như vậy từ lúc nào? Điều gì đã xảy ra với cơ thể của ông? Ông chưa bao giờ quá cường tráng, nhưng đến độ gần như không thể nâng một cái xẻng lên ư? Việc đào bới thì càng không phải nói.
Giờ thì sao? Ai có thể giúp? Ai sẽ hiểu? Thật là vô vọng.
Bernard Cottle ngồi xuống một cái ghế xếp và rơi nước mắt bởi những gì mình đã làm.