Chris và Donna đang ngồi trong Phòng Ghép tranh, cùng với những tách trà. Đối diện với họ là Jason Ritchie và Bobby Tanner. Bobby Tanner—người mà các thám tử của tám lực lượng đã không thể xác định được vị trí. Elizabeth đã nhiều lần từ chối cho biết bà tìm thấy anh ta ở đâu và bằng cách nào.
Elizabeth và Joyce đều đã nhìn thấy bằng chứng cho thấy Bobby đang bận rộn ở nơi khác khi Tony Curran bị sát hại. Chris hỏi liệu anh có thể nhìn thấy bằng chứng đó không và Elizabeth bảo chắc chắn là có thể, ngay khi anh đưa ra được trát yêu cầu. Bobby đưa ra thỏa thuận, anh ta sẽ khai ra mọi điều anh ta biết và sau đó hòa vào đám đông trở lại, không bao giờ bị dòm ngó nữa.
Bobby Tanner nói: “Một trăm ngàn bảng, nhiều hơn thế một chút. Gianni cất số tiền đó tại căn hộ của mình, giúp Tony cất giữ.”
Joyce hỏi: “Căn hộ của anh ta có đẹp không?”
“Ồ, hình như là một căn hộ với mặt tiền rộng?” Bobby nói.
Joyce nói: “À đúng, với các cửa sổ lớn có thể nhìn toàn cảnh. Thật tuyệt.”
Chris hỏi: “Và Tony đã đến Síp để tìm anh ta?”
“Đúng vậy, một vài lần. Chưa bao giờ tìm thấy gì. Sau chuyện ấy thì mọi thứ đã khác. Jason, anh cũng rút, phải không? Bắt đầu lên truyền hình và mấy thứ kiểu đó.”
Jason gật đầu. “Ngày xưa ấy không còn dành cho tôi nữa, Bobby.”
Bobby gật đầu. “Tôi rời thị trấn vài tháng sau đó, khi em trai tôi qua đời. Nơi đó chẳng còn lại gì cho tôi.”
Donna hỏi: “Nhưng chắc chắn ai đó đã nhìn thấy Gianni chứ? Nếu gần đây anh ta có quay lại thị trấn? Ai đó sẽ nhìn thấy anh ta, ai đó sẽ trò chuyện với anh ta?”
Bobby nghĩ về điều này. “Không còn nhiều khuôn mặt quen thuộc từ những ngày đó.”
Jason nói: “Khó mà biết được Gianni sẽ tìm đến ai nếu anh ta cần một nơi để ở.”
Bobby nhìn Jason. “Trừ khi, Jase…”
Jason nhìn lại Bobby, suy nghĩ một lúc rồi gật đầu. “Tất nhiên rồi. Trừ khi…”
Jason bắt đầu soạn một tin nhắn.
“Cậu có định chia sẻ điều này với cả nhóm không?” Elizabeth hỏi.
Jason nói: “Chỉ là có một người mà cháu và Bobby sẽ cần nói chuyện. Một người chắc chắn biết. Hãy để chuyện này cho chúng cháu. Sẽ không công bằng nếu bà phải giải quyết mọi thứ, Elizabeth.”
“Có lẽ anh có thể chia sẻ với cảnh sát?” Donna gợi ý.
“Ôi, thôi nào,” Bobby bật cười.
“Cũng đáng để thử,” Donna nhún vai.
Điện thoại của Jason báo có tin nhắn. Anh ấy nhìn xuống, rồi quay sang Bobby.
“Anh ta có thể gặp chúng ta lúc hai giờ. Được chứ?”
Bobby gật đầu và Jason bắt đầu soạn một tin nhắn khác.
“Chỉ có một nơi mà thôi, nhỉ?”