Donna đã dành cả buổi tối để nghiền ngẫm danh sách hành khách trên máy bay đến và đi từ Síp trong hai tuần qua. Như thể Gianni Gunduz sẽ sử dụng đúng tên của mình trong những ngày này vậy. Nhưng ai mà biết được.
Tuy nhiên, dù đã rất vui vẻ với danh sách hành khách, Donna hiện đang trở lại với Instagram.
Toyota đã trở thành lịch sử, nhưng Carl thì không. Bây giờ hắn ta đang hẹn hò ai? Donna vẫn luôn có bản tính thám tử bẩm sinh. Hắn ta có hẹn hò người phụ nữ ở nơi làm việc của mình không, cô nàng Poppy? Poppy, người mà hắn ta đã bấm thích ảnh trên Facebook? Không chỉ thích, mà còn trả lời cô ta bằng một biểu tượng cảm xúc nháy mắt? Poppy, người dường như không thể chụp ảnh nếu không quay góc mặt bên trái ra và chu môi? Đúng vậy, cô ta rõ ràng là đã đủ đối với tiêu chuẩn của Carl. Donna đã thử tìm kiếm tên cô ta trên hệ thống máy tính cảnh sát, nhưng không có gì.
Donna biết đã đến giờ đi ngủ, nhưng cô vẫn đang nghĩ về Penny Gray.
Sau cuộc gặp của Câu lạc bộ Án mạng ngày thứ Năm, Elizabeth đã nói rằng bà muốn cô gặp một người và dẫn cô tới Willows, viện dưỡng lão kề bên Coopers Chase.
Họ bước dọc những hành lang màu be yên tĩnh, với ánh đèn mờ ảo và những bức tranh màu nước vẽ bờ biển treo trên tường. Tất cả đều mang một cảm giác nặng nề kinh khủng, và những cành hoa ấp ủ hy vọng đặt trên những chiếc bàn con bằng gỗ công nghiệp rẻ tiền đã bất lực trong nỗ lực giảm thiểu cảm giác ấy. Ai đã đem những bông hoa tới đây mỗi ngày? Đây là một nỗ lực thất bại, nhưng còn cách nào khác chứ? Có một thời điểm, Donna phải cố gắng hít lấy một hơi dưỡng khí. Willows là một nhà tù mà không ai có thể trốn thoát được. Nơi mà từ giải thoát chỉ có thể mang duy nhất một nghĩa.
Họ bước vào phòng và Elizabeth nói, “Hạ sĩ De Freitas, tôi xin giới thiệu cô với thanh tra thám tử Penny Gray.”
Penny đang nằm trên giường, một tấm chăn mỏng kéo lên đến cổ, một tấm chăn khác dày hơn được gấp lại, để chỗ cuối giường. Các loại ống được nối từ mũi và từ cổ tay của bà ấy. Donna từng tham quan tòa nhà Lloyd, nơi mọi thứ đáng lẽ phải bên trong lại được đặt bên ngoài. Cô thích mọi thứ được sắp xếp một cách gọn gàng.
Donna giơ tay chào kiểu sĩ quan. “Chào bà.”
“Ngồi đi, Donna, tôi nghĩ sẽ rất tuyệt nếu hai người làm quen với nhau. Tôi tin hai người sẽ hợp nhau.”
Elizabeth kể cho Donna về sự nghiệp của Penny. Thông minh, kiên cường, cứng đầu, bị cản trở trong mọi tình huống, bởi giới tính và tính khí của bà ấy. Hay đúng hơn là bởi sự kết hợp không thể chấp nhận được của cả hai.
Elizabeth nói: “Bà ấy là một quả thép văng. Tôi là một lưỡi dao mỏng, cô hiểu chứ. Penny tập trung vào sức mạnh đơn thuần. Tôi không biết liệu giờ đây cô có thể nhận ra điều đó không.”
Donna nhìn Penny và nghĩ rằng cô vẫn có thể.
Elizabeth nói tiếp: “Đó là phong cách của giới cảnh sát hồi đó. Một chút thô bạo. Ít nhất cũng khá hay ho nếu cô là một người đàn ông, nhưng điều đó không bao giờ giúp ích cho Penny, bà ấy không bao giờ thăng lên chức cao hơn thanh tra thám tử. Thật phi lý nếu cô biết bà ấy là người thế nào. Tôi đúng chứ, John, thật ngớ ngẩn, phải không?”
John nhìn lên và gật đầu. “Một sự lãng phí.”
“Bà ấy là một sự phiền phức, Donna,” Elizabeth nói. “Và tôi không thể nghĩ ra lời khen nào hay hơn. Đó là lý do tại sao Penny thích xem lại những vụ án cũ. Cuối cùng thì bà ấy cũng có thể đảm nhiệm một vụ. Cuối cùng cũng có thể hành động quyết liệt. Bà ấy không cần phải lịch sự và cười hùa theo những câu chuyện hài rồi loanh quanh pha trà.”
Donna thấy Elizabeth để tay lại gần tay Penny.
Elizabeth nhìn cô ấy và gật đầu. “Tuy nhiên, chúng ta vẫn chiến đấu, đúng không? Penny chấp nhận tất cả, nuốt tất thảy uất ức ngược trở lại, như người ta hay nói, ngày này qua ngày khác, không một lời phàn nàn.”
“Bà ấy đã phàn nàn rất nhiều.” Đây là lời của John. “Tôi không có ý gì đâu, Elizabeth.”
“Chà, đúng vậy, bà ấy bộc lộ tính khí ấn tượng khi bà ấy muốn.”
“Rất cụ thể,” John đồng ý.
Khi họ rời đi, cách nhau nhiều thế hệ, nhưng sánh vai và bước đi đồng nhịp, Elizabeth quay sang Donna và nói, “Cô sẽ hiểu rõ hơn tôi, Donna, nhưng tôi nghĩ có lẽ ta không thể chiến thắng mọi trận chiến?”
“Cháu cũng nghĩ vậy,” Donna đồng ý. Họ tiếp tục, trong sự đồng hành im lặng, qua cửa trước của Willows, biết ơn vì được hít thở bầu không khí của thế giới bên ngoài.
Trở lại nhà—giờ nơi đây đã thực sự là nhà rồi ư?—Donna không hoàn toàn tập trung vào Instagram nữa. Chuyến thăm Penny khiến cô vừa tự hào vừa buồn. Cô sẽ rất vui nếu được gặp bà ấy. Thực sự làm quen với bà ấy. Có nhiều lý do khiến Donna muốn phá những vụ án mạng, và cô thêm vào danh sách động lực của mình một điều nữa: làm thanh tra thám tử Penny Gray tự hào.
Gianni là hung thủ giết Tony Curran? Matthew Mackie giết Ventham? Elizabeth đã bảo cô nên xem xét một cư dân khác nữa. Bernard Cottle. Cô đã viết lại cái tên đó.
Và chỗ xương thì sao? Chúng có quan trọng không?
Bà sẽ nói gì, Penny Gray?
Sẽ thật tốt nếu giải quyết được hết tất cả những rắc rối này. Một cách tri ân tốt đẹp cho những thế hệ đi trước. Cô nên quay lại với danh sách hành khách.
Donna lưới xem một số hình ảnh cuối cùng. Poppy vừa tham gia nhảy bungee để ủng hộ cho chương trình nghiên cứu ung thư. Tất nhiên là vậy rồi, thật đúng với phong cách của Poppy.