Tôi không thường viết vào buổi sáng, tôi biết. Nhưng hôm nay tôi đã làm vậy. Tôi chỉ cảm thấy mình nên làm thế. Do đó, tôi đây.
Ngày hôm qua rất thú vị phải không? Những anh chàng kia, các vụ giết người, ma túy và mọi thứ. Tôi cá rằng họ có rất nhiều điều để nói với nhau khi họ rời đi. Tôi tự hỏi họ đã gặp ai?
Thực sự, câu chuyện rất thú vị với một người như tôi. Rất thú vị. Gianni chắc hẳn là thủ phạm, phải không?
Tôi tự hỏi, nếu… Ôi thôi đi, Joyce, dừng lại đi. Dông dài quá. Bà đâu muốn viết mấy thứ này.
Được rồi. Chuyện là tôi có một chút tin buồn, và tin buồn là thế này.
Tôi đã gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm cho Bernard vào sáng nay.
Nhiều người có kiểu gọi điện hỏi thăm như vậy. Bạn sắp có hẹn với một người bạn, gọi điện cho họ lúc 8 giờ sáng, để chuông đổ hai lần và cúp điện thoại. Sau đó, người bạn đó cũng làm tương tự. Vì vậy, các bạn biết đối phương vẫn ổn mà không tốn một xu nào. Và tất nhiên, không cần phải trò chuyện.
Tôi đã gọi cho Bernard sáng nay. Hai hồi chuông, cho ông ấy biết tôi vẫn bình an vô sự, không hề bị ngã hay sao đó. Nhưng không có phản hồi nào sau đấy. Tôi chưa bao giờ lo lắng quá nhiều, đôi khi ông ấy quên, và tôi sẽ đi lang thang, bấm chuông cửa của ông, thấy ông đi đến cửa sổ trong bộ áo choàng ngủ và giơ lên một ngón tay cái để cáo lỗi với tôi. Tôi luôn nghĩ, “Ồ, hãy mở cửa cho tôi vào, ông già ngốc nghếch này, hãy mời tôi ăn sáng đi, tôi không ngại thấy ông mặc đồ ngủ,” nhưng Bernard không phải kiểu người như vậy.
Vì vậy, tôi đã rời đi thật nhanh. Tôi có biết điều gì đang chờ mình không? Tôi nghĩ là có, nhưng tôi cũng không chắc, vì đó không phải chuyện mà mình biết rõ được. Nhưng tôi cho rằng tôi đã biết, bởi về sau Marjorie Walters nói rằng đã nhìn thấy tôi đi ngang qua và vẫy tay chào mà tôi không nhìn thấy, như thể tôi đã lạc vào một thế giới của riêng mình, không giống với tôi mọi ngày. Vì vậy, vâng, tôi cho rằng tôi đã biết.
Tôi bấm chuông và nhìn sang cửa sổ. Các tấm rèm bị kéo xuống. Có lẽ ông ấy đang ngủ? Bị cảm cúm và nằm trên giường. Một người nào đó đã nói trên chương trình This Morning ngày hôm trước rằng có một thứ gọi là cúm đàn ông.” Thông tin làm tôi chột dạ và tôi kể lại với Joanna, nhưng con bé nói từ ấy đã tồn tại nhiều năm rồi, thế mà tôi lại chưa bao giờ nghe đến nó?
Tôi đang dài dòng, tôi biết. Tiếp tục nào.
Tôi bước vào khu nhà bằng chiếc chìa khóa dự phòng, tôi đi lên cầu thang và thấy một phong bì được dán kín ở trước cửa nhà Bernard. Ở mặt trước của nó, ông ấy đã viết Joyce .
Xin lỗi, tôi phải dừng lại ở đây.
Thậm chí còn có một khuôn mặt cười bên trong chữ O . Bạn thực sự chẳng bao giờ đoán trước được hành động của Bernard.