Cậu Nghĩ Tôi Không Dám Đồng Ý Ư

Lượt đọc: 221 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

“Muốn giúp cô ấy chuyển sự chú ý sang chuyện khác. Nhưng giờ xem ra, có vẻ không cần nữa.”

Cậu ấy như đang suy nghĩ gì đó, một lúc sau, cẩn thận hỏi:

Tôi lập tức xua tay:

“Cô ấy là người bạn quan trọng nhất đời tôi. Tất nhiên tôi hy vọng cô ấy ngày càng tốt hơn.”

“Đúng thế, Chu Dịch không phải người tốt.”

Một lúc lâu sau, cậu ấy mới nói:

“Trước khi vào đại học, tôi chưa bao giờ che mấy vết sẹo này, nhưng vừa nhìn là biết cậu không biết gì.”

“Nhưng tôi cũng đâu tốt đẹp gì, nên coi như hòa nhau.” Cậu ấy thở dài, như tự thấy mình đáng khinh.

Thật ra trong lòng tôi cũng đoán được đôi chút. Nhà họ Tịch không phải kiểu nhà giàu mới nổi như gia đình tôi.

Nhưng cậu ấy lại đến đây học đại học.

“Nếu cậu không muốn nói, tôi sẽ không hỏi. Vạch lại vết thương của người khác không phải việc hay ho gì.”

“Tôi biết mà.”

Là một bài tình ca nhẹ nhàng khá nổi gần đây, do Mạnh Duệ giới thiệu cho tôi. Khi cô ấy “quảng cáo,” còn nhấn mạnh rằng gia đình cô ấy đã cố liên lạc với ca sĩ này rất lâu nhưng không tìm được.

Chưa hát được mấy câu, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo.

“Hát hay không?” Cậu ấy hát xong, giọng nói trong trẻo pha chút ấm áp hỏi tôi.

“Hay lắm!”

Cậu ấy cười, nụ cười như làm tan băng giá:

“Cậu muốn nghe bài khác không?”

“Như hạt bụi nơi nhân gian, cứ mãi lặng lẽ bước đi.

“Muốn giúp cô ấy chuyển sự chú ý sang chuyện khác. Nhưng giờ xem ra, có vẻ không cần nữa.”

Cậu ấy như đang suy nghĩ gì đó, một lúc sau, cẩn thận hỏi:

Tôi lập tức xua tay:

“Cô ấy là người bạn quan trọng nhất đời tôi. Tất nhiên tôi hy vọng cô ấy ngày càng tốt hơn.”

“Đúng thế, Chu Dịch không phải người tốt.”

Một lúc lâu sau, cậu ấy mới nói:

“Trước khi vào đại học, tôi chưa bao giờ che mấy vết sẹo này, nhưng vừa nhìn là biết cậu không biết gì.”

“Nhưng tôi cũng đâu tốt đẹp gì, nên coi như hòa nhau.” Cậu ấy thở dài, như tự thấy mình đáng khinh.

Thật ra trong lòng tôi cũng đoán được đôi chút. Nhà họ Tịch không phải kiểu nhà giàu mới nổi như gia đình tôi.

Nhưng cậu ấy lại đến đây học đại học.

“Nếu cậu không muốn nói, tôi sẽ không hỏi. Vạch lại vết thương của người khác không phải việc hay ho gì.”

“Tôi biết mà.”

Là một bài tình ca nhẹ nhàng khá nổi gần đây, do Mạnh Duệ giới thiệu cho tôi. Khi cô ấy “quảng cáo,” còn nhấn mạnh rằng gia đình cô ấy đã cố liên lạc với ca sĩ này rất lâu nhưng không tìm được.

Chưa hát được mấy câu, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nam trong trẻo.

“Hát hay không?” Cậu ấy hát xong, giọng nói trong trẻo pha chút ấm áp hỏi tôi.

“Hay lắm!”

Cậu ấy cười, nụ cười như làm tan băng giá:

“Cậu muốn nghe bài khác không?”

“Như hạt bụi nơi nhân gian, cứ mãi lặng lẽ bước đi.

Cho đến khi ánh sáng giáng xuống, tôi nhìn thấy đôi mắt của cậu.

« Lùi
Tiến »