Cậu Nghĩ Tôi Không Dám Đồng Ý Ư

Lượt đọc: 222 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Giọng cậu ấy càng lúc càng dịu dàng, khiến tai tôi ngứa ngáy, như có ma lực cuốn lấy tôi, khiến tôi vô thức nghiêng về phía cậu ấy.

“Phần còn lại vẫn chưa nghĩ ra.” Cậu ấy ghé sát tai tôi, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng như chảy vào lòng tôi, “Hôm nay có cảm hứng rồi, về nhà nghĩ xong sẽ hát cho cậu nghe.”

“Đây là bài cậu tự viết à?”

Cậu ấy nhướn mày:

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay với những khớp xương rõ ràng của cậu ấy, rồi nói:

Giọng cậu ấy càng lúc càng dịu dàng, khiến tai tôi ngứa ngáy, như có ma lực cuốn lấy tôi, khiến tôi vô thức nghiêng về phía cậu ấy.

“Phần còn lại vẫn chưa nghĩ ra.” Cậu ấy ghé sát tai tôi, giọng mệt mỏi nhưng dịu dàng như chảy vào lòng tôi, “Hôm nay có cảm hứng rồi, về nhà nghĩ xong sẽ hát cho cậu nghe.”

“Đây là bài cậu tự viết à?”

Cậu ấy nhướn mày:

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay với những khớp xương rõ ràng của cậu ấy, rồi nói:

“Cậu đúng là ‘thể chất idol’ bẩm sinh!”

“Cái gì mà ‘thể chất idol,’ sao cậu cứ nói ra mấy từ kỳ lạ vậy?”

“Vớ vẩn!” Tôi không kìm được buột miệng mắng, “Tại sao cậu lại không thể? Cậu còn là một ca sĩ thực lực nữa cơ! Không phải tôi nói quá đâu, nhưng giờ trong giới giải trí có khối người không bằng cậu đâu!”

“Đây là tài năng trời cho của cậu, sao lại tự hạ thấp mình như thế được?”

Tôi nhìn chằm chằm vào vết thương mới trên tay cậu ấy, sững người.

“Cậu tự làm đau mình?” Tôi nghiêm túc nhìn cậu ấy, hỏi thẳng: “Có phải là tối qua không?”

“Không phải, chỉ là mấy hôm trước vô tình bị xước thôi.”

Kiếp trước, tôi cũng từng suýt làm chuyện tương tự, từng tìm hiểu rất nhiều thông tin trên các diễn đàn và ứng dụng.

Bạn bè thì chế giễu tôi là đứa “xui xẻo đến mức hại chết cả nhà.”

Thậm chí khi cảm xúc không kiểm soát được, tôi từng nghĩ đến chuyện rạch cổ tay để xoa dịu bản thân, không phải muốn chết, chỉ đơn giản cảm thấy như vậy sẽ dễ chịu hơn.

Chỉ tiếc rằng, tôi đã phụ lòng chị ấy. Sau khi tốt nghiệp, còn chưa trả hết khoản vay, tôi đã bị tai nạn xe vì cứu một con mèo.

“Cái gì mà ‘thể chất idol,’ sao cậu cứ nói ra mấy từ kỳ lạ vậy?”

“Vớ vẩn!” Tôi không kìm được buột miệng mắng, “Tại sao cậu lại không thể? Cậu còn là một ca sĩ thực lực nữa cơ! Không phải tôi nói quá đâu, nhưng giờ trong giới giải trí có khối người không bằng cậu đâu!”

“Đây là tài năng trời cho của cậu, sao lại tự hạ thấp mình như thế được?”

Tôi nhìn chằm chằm vào vết thương mới trên tay cậu ấy, sững người.

“Cậu tự làm đau mình?” Tôi nghiêm túc nhìn cậu ấy, hỏi thẳng: “Có phải là tối qua không?”

“Không phải, chỉ là mấy hôm trước vô tình bị xước thôi.”

Kiếp trước, tôi cũng từng suýt làm chuyện tương tự, từng tìm hiểu rất nhiều thông tin trên các diễn đàn và ứng dụng.

Bạn bè thì chế giễu tôi là đứa “xui xẻo đến mức hại chết cả nhà.”

Thậm chí khi cảm xúc không kiểm soát được, tôi từng nghĩ đến chuyện rạch cổ tay để xoa dịu bản thân, không phải muốn chết, chỉ đơn giản cảm thấy như vậy sẽ dễ chịu hơn.

Chỉ tiếc rằng, tôi đã phụ lòng chị ấy. Sau khi tốt nghiệp, còn chưa trả hết khoản vay, tôi đã bị tai nạn xe vì cứu một con mèo.

« Lùi
Tiến »