Hàng quán mọc lên san sát nào trà sữa, gà rán, nào thuốc lá, rượu bia,… Với mặt tiền nhỏ hẹp, chúng nêm chặt lấy hai bên đường, làm con phố vốn đã ngắn ngủi nay càng thêm bí bách, quẩn quanh.
Nằm giữa một tiệm tạp hoá và một hàng bán linh kiện xe máy, “Số 5 phố Bà Sa” không trưng biển hiệu, vẻn vẹn một cánh cửa nhỏ trên lớp cửa cuốn kín bưng. Một ô chữ nhật nằm lọt thỏm giữa cánh cửa, dù nó chỉ chừng hộp kính mắt – quá to để làm mắt mèo, quá nhỏ để đưa lọt bưu kiện chuyển phát.
Mã Thủ rón rén gõ cửa.
Cốc cốc cốc, văng vẳng tiếng vọng.
Chưa được bao lâu, cánh cửa nhanh chóng mở ra.
Bên trong tối om, kì lạ thật. Tất cả những gì Mã Thủ có thể nhìn thấy qua ô cửa kia là một đôi mắt sáng loè loè bị bủa vây trong bóng tối. Đôi mắt của một người đã ở dốc bên kia của cuộc đời.
“Tìm ai?”
Giọng cụ già nua đến độ không rõ là nam hay nữ.
Mã Thủ trả lời: “Dạ… Châm Nương, cháu đặt lịch từ hôm qua rồi ạ.”
Nửa đêm hôm qua, gã quyết tâm tải APP nọ.
Cái APP này cũng lạ lùng ghê, không hướng dẫn hay giới thiệu gì hết, vừa bấm vào đã yêu cầu gã quét miệng vết thương để bắt bệnh online.
Thời đại này cái gì cũng quét cho được, hết xem bói online giờ còn có trò chẩn bệnh online cơ đấy. Mã Thủ gỡ băng vải, cầm ngược điện thoại, quét tứ lung tung quanh đầu.
Kết quả hiển thị rất nhanh, chỉ đúng một dòng.
Thầy lang chữa bệnh: Châm Nương.
Rồi hỏi gã có muốn đặt lịch không, gã chọn “Đồng ý”.
***
Đôi mắt già nua chớp một cái, trả lời: “Châm Nương ở B36, anh tự vào đi.”
Đoạn, ô cửa đóng lại cái cạch.
Những tưởng cánh cửa sẽ mở ra, ấy thế mà không, gã cứ đợi, cứ chờ, cực chẳng đã đành áp tai lên cửa cuốn toan nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Ai ngờ vừa áp vào, cánh cửa lẳng lặng hé ra một khe nho nhỏ.
Khụ khụ, trong trường hợp các cậu không tưởng tượng được cánh cửa ấy, thì nó như thế này:


Và có thêm một cái lỗ bằng bàn tay như lỗ mà Mị trông ra chỉ thấy trăng trắng, không biết là sương hay là nắng =)).