Hôm nay em cưới tôi chứ,hay là không?
Katey không trả lời Boyd ngay lập tức và giữ ánh mắt mình trên những con sóng hiền hòa đang dâng về phía bờ biểnNàng không chắc là liệu nàng có muốn trả lời chút nào khôngAnh khiến câu hỏi nghe như một lời nói đùa, và giờ chắc chắn là anh đang thấy nó như vậyĐó là lỗi của nàngNàng nên bắn cho mình một phát súng.
Anh tin vào lời nói dối của nàng về chuyện kết hôn chiều hôm đó trong cabin của thuyền trưởng, sau khi họ hôn nhauThậm chí nhìn như thể anh sẽ lại tránh xa nàng, bởi vì điều đó, khi anh bỏ lỡ bữa tối với nàng tối đó.
Éo le thay, lần tiếp theo nàng nhìn thấy anh, nàng thú nhận, lại lần nữa,rằng nàng thực sự chưa kết hônĐó là một sai lầm lớn, đặc biệt là khi nàng kết luận là sẽ thay đổi sự cao hứng của mình một lần nữa trước khi họ dời Cartagena. Người đàn ông đó có thể bối rối với nàng quá nhiều lầnAnh thừa nhận là anh không thể suy nghĩ rõ ràng lúc có sự hiện diện của nàng?Nàng dường như có vấn đề giống như vậy vào những ngày này!
“Hãy để anh nói lại điều đó nhé,”anh nói khi trải qua một khoảng thời gian im lặng kéo dài.”Tại sao em lại không cưới anh?Em chắc chắn là đủ già dặnThực tế là,chẳng bao lâu em sẽ trở thành một bà cô.”
Nàng liếc nhìn anh, chỉ đúng lúc thấy anh trút cát từ nắm tay mình lên trên tay nàng,bàn tay đã bị vùi một nửa trong cát, từ khi nàng ngả người trên nóLời nhận xét ngớ ngẩn của anh,và cát,tạo thành một kiểu thân mật không thể cưỡng lại được.
“Một bà cô,ưh?”
“Chắc chắn là vậyTrong ánh sáng rực rỡ này,annh đã có thể thấy một vài nếp nhăn.”Nàng cườiAnh cũng cười toe tóeNhưng sau đó anh thêm vào,”Vậy tại sao em lại không?”
Nàng nhún vai.”Em gần như đã kết hônTrước khi em rời khỏi nhà, em đã tuyệt vọng để có thứ gì đó mới diễn ra trong cuộc sống của mìnhVà em đã được hỏi cưới bởi tất cả những người đàn ông chưa vợ ở Gardener, tất thảy là ba người .Hai người đủ già để làm cha em. Người thứ ba có thể là ông nội của em,ông ấy rất giàAnh có thể thấy lý do em từ chối.”
“Anh không thể tin em chỉ được hỏi cưới từ những người đàn ông lớn tuổi.”
“Hãy tin điều đó. Gardener là một ngôi làng hẻo lánhTất cả những người đàn ông trẻ tuổi đã bỏ đi.”
“Cha mẹ em không cho em lựa chọn nào khác ư?Chắc chắn họ không mong em tìm kiếm một người chồng trong hoàn cảnh bị hạn chế?”
“Cha em đã mất rất lâu trước đâyMẹ em thường nói về một chuyến đi kéo dài đến một trong những thành phố lớn dọc theo bờ biển, có lẽ thậm chí là New York, nhưng em và bà không bao giờ có thể làm vậy, và sau đó bà cũng mất.”
“Anh rất tiếc.”
“Em cũng vậy,”Katey đáp với một giọng yếu ớt,liếc nhìn trở lại những con sóng mới tới.
Anh trút nhiều hơn hai nắm cát nữa lên tay nàng trước câu hỏi tiếp theo của mình,như thể anh cần chuẩn bị tinh thần để hỏi nó.”Vậy em có kế hoạch kết hôn vào một ngày nào đó không?”
“Có chứ, thậm chí có lẽ là trước khi chuyến đi của em kết thúcThật thú vị khi kết hôn với một hoàng tử Ba Tư , anh không nghĩ vậy sao?Nếu em đủ may mắn để gặp một người, đúng khôngHoặc có lẽ em sẽ kết thúc trong một hậu cungEm đã nghe về những điều kì lạ như vậy, và hôn lễ của em sẽ to lớn lạ thường, ít nhất là thú vịEm sẽ không ổn định nếu không có gì thú vị kiểu vậy kể từ khi cuộc sống của em trước chuyến đi này không có gì ngoại trừ buồn chán.”
“Một hậu cung ư?”anh không thể nín được.”Em đang đùa, đúng không?”
Nàng hé nhìn anh với một nụ cười toe tóeAnh nhìn thực sự kinh khiếpNàng cảm thấy như tự mình khen mìnhNàng đã không đánh mất tài năng của mình.
“Dĩ nhiên là vậy rồi.”
Anh trút nhiều cát hơn lên tay nàng trước khi anh nói,”Em sẽ không tìm kiếm một mối tình với một chủ tàu thú vị à?”
Hình ảnh đến quá nhanh trong tâm trí nàng,cả hai người họ đang nằm trên giường,chân tay bên chặt vào nhau, đang hôn nồng nhiệtNàng chớp mắt xua nó điÍt nhất anh đã không nói kết hôn,đó là điều nàng nghĩ anh có thể hướng đếnNàng không muốn ngồi ở đây cả ngày cảm thấy tức giận với anh bởi đã giục giã nàng về thứ gì đó sẽ không xảy raTâm trạng hiện tại quá thân thiếtNàng không muốn nó đột ngột kết thúc.
Nên nàng tiếp tục trong cùng một giọng điệu chọc nghẹo,”Em nghĩ rằng nó có thể xảy ra nếu gặp phải hoàn cảnh nào đó,như là trải qua một cơn bão khủng khiếp trên biển nơi con tàu có thể đắm,hoặc- well,anh hiểu đó.”
“Anh sẽ cố gắng và lao vào cơn bão với em,”anh nói.
Nàng cười,thích thúc với việc anh đang chơi cùngCuộc sống quá ngắn cho sự nghiêm túc mà anh thường mang đến bàn.
Dĩ nhiên,niềm đam mê của anh lớn,cái mà anh đã đề cập nhiều hơn một lần với nàng,không nghi ngờ gì đánh giá với thứ gì đó nghiêm túcNhưng nàng khó có thể trách mắng người đàn ông cho là quá hấp dẫn nàng khi nàng đang có vấn đề tương tự kể từ khi nàng gặp anh lần đầu tiênNàng có lẽ mong anh có thể kiểm soát nó tốt hơn một chút,nhưng không có gì để gạt anh ra.
Mặc dù,đề nghị kết hôn,chỉ là để giải quyết vấn đề của anh,là ngớ ngấnĐiều đó là thứ đáng giá nhất đối với anhÝ tưởng tuyệt vời!Không đòi hỏi phải lãng mạn, không có tối thiếu nhất là tòa án về phần anhSự đau khổ tuyệt vời, họ chỉ chia sẻ một nụ hôn cùng nhau,và đó là sau khi anh cầu hôn! – những nụ hôn mà nàng mơ mộng về không được tính đến.
Nhưng nàng cố gắng tiếp tục trong cùng một nguồn cảm hứng thông suốt, và nhìn xuống bãi biển mà không có gì trong tầm nhìn của nàng ngoại trừ tán lá sum suê,nàng nói,”Khi anh ở trong một cơn bão,làm thế nào gọi được một chiếc xe ngựaHoặc là anh có nghĩ là chúng ta ở đủ gần một thị trấn để đi bộ không?”
“Em dường như không tin tưởng vào Tyrus nhiều nhỉ,”anh quở trách.
“Chỉ là một suy nghĩ thôiNhưng chúng ta ở dọc theo một nơi nào đó ở biển Tây Ban Nha, đúng không?”
Anh lắc đầu.”Không trừ khi anh đã đi vòng quanhNơi đây phải là một trong những hòn đảo BalearicAnh mới lái tàu qua ngay tối qua trước khi em xuất hiện trên boong tàu, nên anh biết hướng để bơi vào. Hòn đảo không có ai cư trúNơi này trông giống như một trong những hòn đảo đó,mặc dù anh có thể saiHầu hết các hòn đảo, thậm chí là hòn đảo có dân cư, có thể trải dài hết cả bờ biển hoang vắng.”
Anh nghiêng người sang một bên để vứt thêm một cành củi vào trong đống lửa nhỏ,và quay con cá xiên trên đống lửaKhông trông thấy bất cứ thứ gì khác nằm quanh hơn là một đống củi khô ở bên cạnh đống lửa, giày của anh hong khô trong ánh mặt trời,và chiếc áo khoác của anh bị quăng sang một bên ở gần một bụi cây cũng để cho khô,nàng tự hỏi làm thế nào anh kiếm được một con cá cho bữa trưa của họ.
“Anh làm thế nào bắt được con cá đó?”
Anh cười khúc khích.”Anh sẽ không giả vờ mình là một thợ đánh cá cừ khôiCon cá bị mắc kẹt ở chỗ vũng nước nông đó khi thủy triều rútAnh đã tìm thấy nó đang mắc kẹt ở trong vũng nước về phía bên trái em đó.”
Nàng nhìn vết lõm trên bờ biển mà anh đang nói tớiKhông có nhiểu cát ở đóBùn và những cái cây đã xâm lấn quá gần mặt nước, và bùn không dễ bảo như cát, nên cái hố bị xói mòn xa hơn về phía dòng nước, còn hơn là lấp đầy lạiĐó là một con cá có kích cỡ tuyệt vời, có lẽ đủ cho bữa trưa và bữa tốiÍt nhất họ sẽ không chết đói trong khi chờ được tìm ra.
“Và đống lửa?”nàng tò mò hỏi.
Anh cười toe tóe và lôi một mảnh kính nhỏ ra khỏi túi của mình để cho cô xem.”Anh đã mang vật này đi đó đi đây cùng với mình từ nhiều năm nay,kể từ khi anh thấy ai đó mở một chiếc kính thiên văn ra để lấy những thấu kính hướng về phía mặt trời để lấy lửaAnh phát hiện ra rằng vật này là phiên bản nhỏ gọn hơn nhiều, nhỏ đủ để vừa đủ nhận thấy trong túi áo của mìnhMặc dù,anh hình dung ra nó có thể cần đến một lúc nào đó,trớ trêu thay,anh gần như đã ném nó đi năm nay,kể từ lúc anh chưa bao giờ cần dùng đến nó và anh thường để nó không đúng chỗ,với một vật nhỏ như thế nàyĐây là một thứ có ích mà anh đã không biếtAnh không nghĩ là em thích cá sốngĐói không?”
“Vẫn chưa.”Nàng mỉm cười.”Em hiếm khi ăn khi mới dậy,và em chỉ vừa mới dậy.”
Thay vào mỉm cười,nàng nghĩ là anh thực sự hơi co lạiThật kì lạHoặc là nàng đã hiểu sai?Nhưng mặt trời đang lên khá caoThậm chí có thể đã gần trưa rồi,và nàng không bao giờ ngủ muộn thế này.
Hãy suy nghĩ về nó,làm thế nào anh có thể đưa nàng đến bờ biển khi nàng không tỉnh?Nước đã bắn lên mặt nàng, tay anh không dễ chịu khi ôm chặt lấy nàng,kéo nàng theo cùngNgủ bình thường đã không thể sống sót qua được hóa là hoạt động nhiềuHoặc là nàng đã say nhiều hơn là nàng nhớ tối qua hay ngã xuống nước quả thật đã khiến nàng bất tỉnhNàng nghĩ rằng nàng đã may mắn khi sau cùng có thể tỉnh dậy.
Nàng đột ngột nhận ra rằng anh đã mạo hiểm cuộc sống của mình để cứu nàngAnh sẽ không thể giữ cả hai người họ lổi lềnh bềnh một lúc lâu nếu anh không tìm thấy đất liềnVà nàng sẽ chìm xuống đáy biển, thậm chí không biết về cái chết của mình nếu anh không nhảy theo sau nàngNàng nợ anh…
“Gì vậy?”
Nàng đỏ mặtNàng có lẽ nhìn khá sửng sốt ở đây trong một lúc,đủ để anh chú ý tới.
“Không có gì,”nàng nói,sau đó liếc nhìn xuống vạt áo mình,”Anh nhìn thấy mưa ở phía chân trời à?”
Ôi,chúa ơi,nàng không thực sự đưa cho anh một lời mời rõ ràng đấy chứ?Nhưng có lẽ anh không liên kết câu hỏi của nàng với lời nhận xét của anh về tiếng báo hiệu một cơn bão về phía nàng nên họ có thể có một chuyện tìnhVà một cái hé nhìn phía đằng sau lưng anh cho thấy anh thậm chí không nhìn bầu trời với những đám mây dông bãoĐiều đó không cần thiếtKhông có một đám mây nào kiểu như thế trên bầu trời trong xanh và cả hai bọn họ đều biết điều đó.
Mặc dù vậy, đôi mắt anh mở toAnh hoàn toàn hiểuVà giờ là lúc để nói cho anh rằng nàng đang bị quấy rấy,dù nàng có hay khôngMột cách nhanh chóng,trước khi nó quá muộnNhưng không có lời nào được đưa ra khi nàng nhìn chằm chằm vào anhMặt trời làm lấp lánh mái tóc xoăn vàng của anhĐó là cái nhìn nh*c d*c mãnh liệt nằm trong đôi mắt anh.
Anh lao vào nàngNàng kêu lên với một tiếng cười khi nàng ngã ngửa xuống cát, bởi vì nàng bắt được nụ cười bông đùa của anhNhưng giờ nụ cười của anh đã biến mất khi anh ổn định chắc chắn phía trên người nàngNàng cũng cườiVà nàng đang ngước nhìn vào một người đàn ông, người muốn nàng rất nhiều, anh đã biến mình thành một kẻ ngốc một số lần vì nóChúa ơi,nàng có thể nói điều tương tự như vậy về bản thân mìnhVà nàng quá mệt mỏi để đấu tranh với nó…