Châu Phi Nghìn Trùng

Lượt đọc: 1513 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Pania

Giống chó săn hươu, sau vô số thế hệ sống cùng con người, đã học được cảm quan hài hước của người, và thậm chí còn biết cười. Quan niệm của chúng về hoạt kê cũng giống dân bản xứ, những người thích thú khi có gì đó sai hỏng hoặc lầm lẫn. Có lẽ bạn chẳng thể vượt khỏi kiểu hài hước này, cho đến lúc nghệ thuật xuất hiện, hay có được một tôn giáo.

Pania là con trai của Duck. Ngày nọ, đang bước bên tôi gần một bờ ao trồng hàng khuynh diệp thân cao gầy, nó chạy tế tới một cái cây rồi quay về để mời gọi tôi theo. Đến bên gốc cây ấy, tôi nom thấy một con linh miêu ngồi tít trên cành cao. Linh miêu thường bắt trộm gà, nên tôi bèn gọi một chú Toto đang ngang qua chạy về nhà lấy hộ khẩu súng, và lúc nhận được tôi liền bắn hạ linh miêu. Từ cao tít con vật rơi đánh phịch, và chỉ một giây sau Pania vọt tới, cắn lôi xềnh xệch, tỏ vẻ rất thích thú với màn biểu diễn.

Ít lâu sau tôi lại có dịp đi ngang qua bờ ao, trên con đường ấy. Ra ngoài bắn gà gô nhưng chẳng được con nào thành thử lúc ấy cả Pania lẫn tôi đều ngao ngán. Chợt Pania lao như bay tới cây khuynh diệp xa nhất, rối rít sủa ông ổng vẻ kích động tột độ, chạy tế về chỗ tôi rồi lại phóng đến cái cây. Lòng mừng rỡ vì đang sẵn súng, khấp khởi bởi viễn cảnh kiếm được một con linh miêu nữa, do chúng có bộ lông lốm đốm tuyệt đẹp, tôi liền bám theo. Tuy nhiên khi tới ngước trông lên hóa ra đó lại là một con mèo nhà màu đen, dáng vẻ vô cùng tức tối, đang vắt vẻo trên ngọn cây lắc lư. Hạ súng xuống tôi bảo: “Pania, đồ ngốc! Đây là mèo nhà mà.”

Khi tôi quay qua, Pania đang đứng cách một quãng, nhìn tôi chăm chú và ngoác mõm cười toét. Khi bắt gặp ánh mắt tôi, cậu chàng tung tăng ào tới, nhảy nhót nhắng nhít, vẫy đuôi kêu ư ử và đặt chân lên hai vai tôi, dí mũi vào mặt tôi, rồi nhảy ngược ra xa cười cho thỏa.

Pania ra dấu như nói rằng: “Tôi biết. Tôi biết thừa chứ bá. Đó là mèo nhà. Từ đầu tôi đã biết thế. Nhưng giá như bà được thấy bộ dạng hộc tốc chạy tới chỗ một con mèo, súng ống lăm lăm của mình nhỉ!”

Suốt hôm ấy, chốc chốc Pania lại trở nên khoái chí, rồi cũng dùng cung cách tương tự bày tỏ thái độ chí thiết tột bậc dành cho tôi. và lùi ra sau một quãng để cười thỏa thích.

Ẩn trong vẻ thân tình của nó là một mánh khóe lấy lòng. “Bà hẳn cũng biết,” nó nói, “trong nhà này trước giờ tôi chỉ cười với bà và Farah thôi đấy.”

Thậm chí đêm ấy, khi Pania nằm trước lò sưởi, tôi cũng nghe nó híc híc cười khẽ trong giấc ngủ vùi. Tôi tin chắc một thời gian dài sau đó nó vẫn nhớ câu chuyện xảy ra, lúc chúng tôi đi ngang qua bờ ao và hàng cây.

« Lùi
Tiến »