Chiều Tím

Lượt đọc: 203857 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Khi Nam Kha đã không còn yêu Bảo Phương nữa thì mọi sự níu kéo của bà chỉ làm cho con dâu bà thêm đau lòng .

- Chờ ta một lát !

Bà Thái vụt đi thật nhanh và quay lại với chiếc áo khoác của Bảo Phương . Giọng bà rầu rĩ :

- Con nhớ giữ sức khỏe nghe Bảo Phương . Ngày mai , mẹ cho người mang một ít đồ đạc của con sang bên nhà . Chỉ những áo quần cần thiết thôi , vì mẹ tin là chồng con sẽ hối hận và con lại sẽ quay trở về .

Chớp mi để cố ngăn giọt lệ hờn tủi , Bảo Phương nhỏ nhẹ :

- Con cám ơn mẹ . Nhưng mẹ đừng bận tâm đến con ...

Ngửa mặt lên trời , Hà Vân nói bâng quơ :

- Ngày mai , tôi cho đốt hoặc vứt bỏ những thứ gì không phải của bà già , của Nam Kha và của tôi đấy nhé .

Giận không thể tả , bà Thái quay phắt lại nhìn Hà Vân :

- Cô không thấy xấu hổ sao ?

Hà Vân đanh mặt lại :

- Mẹ bị nó bỏ bùa mê rồi nên mới bênh nó rồi chửi tôi . Không lẽ mẹ định ... đẩy xe lăn cho nó suốt đời .

Bà Thái phẫn nộ :

- Tôi không phải là mẹ chồng của cô .

Hà Vân cười nhạt :

- Cứ để xem .

Vũ Khôi khẽ gật đầu chào bà Thái :

- Cháu xin phép bác .

Trước ánh mắt thù hằn của Nam Kha và Hà Vân , Vũ Khôi đẩy chiếc xe lăn ra cổng . Chiếc Mểcdé của anh đang đậu bên ngoài .

Vũ Khôi mở rộng cửa xe đưa Bảo Phương lên . Liếc nhìn vẻ mặt câm nín của cô , lòng anh cảm thấy đau như cắt .

Lão Muôn vội đến giúp anh . Giọng lão buồn rầu :

- Tạm biệt cô chủ .

Bảo Phương nhếch môi :

- Vĩnh biệt lão .

Lão Muôn kêu lên :

- Không ... Một ngày nào đó , cô chủ sẽ trở về đây và ... yêu ma quỉ quái phản trắc sẽ bị tống cổ ra khỏi nhà .

Yêu ma quỉ quái . Bảo Phương biết là lão muốn ám chỉ đến Hà Vân . Cô trầm giọng :

- Mãi mãi không bao giờ tôi trở về đây nữa đâu .

Lão Muôn buồn xo :

- Tôi không hề mong một kết thúc buồn thảm như thế này . Tôi mến cô chủ lắm . Tôi vẫn nhớ tình cảm bình dị của cô chủ dành cho tôi . Cô chủ là một con người nhân hậu .

Bảo Phương thở nhẹ :

- Tôi cám ơn lão .

Vũ Khôi đóng cửa lại . Anh khẽ gật đầu chào người lão bộc hiền lành . Lão khàn giọng chào :

- Cậu về nhé .

Vũ Khôi nhũn nhặn :

- Tạm biệt lão .

Chiếc xe lăn bánh rồi chạy chậm qua những con đường vắng . Khép mắt lại , Bảo Phương ngả đầu trên nệm xe . Cô thầm cám ơn Vũ Khôi khi anh quyết định giữ im lặng .

Một sự im lặng rất cần thiết cho cô trong lúc này . Mỏi mệt . Chán ngán . Và trên tất cả mọi thứ , chính là sự thống khổ . Cô yêu Nam Kha . Nam Kha là tất cả đối với cô . Thế mà anh đã đối xử với cô thật phũ phàng .

Chiếc xe dừng lại trước một ngôi biệt thự nhỏ . Đó chính là nhà của mẹ cô . Trong nhà đèn đóm đã tắt . Vũ Khôi nhấn chuông gọi cửa , nhưng Bảo Phương chợt kêu lên thảng thốt :

- Trời ạ !

Anh quay lại nhìn cô với anh mắt dịu dàng , giọng quan tâm :

- Có gì không em ?

Cô nói như khóc :

- Mẹ em đã đi du lịch ở Pháp một tháng nay . Lúc nãy , vì quá đau khổ nên em quên mất là phải lấy chiếc chìa khóa cửa để vào nhà .

Vũ Khôi trầm giọng :

- Thế chìa khóa ở đâu ?

Bảo Phương thở dài với vẻ ảo não :

- Trong phòng ngủ của em .

Vũ Khôi im lặng nhìn cô . Anh sẵn sàng quay trở về lại nhà Nam Kha lấy cho cô chiếc chìa khóa ấy hơn là để cô buồn và thất vọng . Nhưng đã khuya rồi , chắc chắn là không dễ gì Nam Kha đi tìm chìa khóa cho anh .

Giọng anh dứt khoát :

- Sáng mai anh sẽ đi lấy cho em .

Cô bối rối nhìn anh , giọng như muốn khóc :

- Còn bây giờ ?

Vũ Khôi trầm giọng :

- Anh chở em về nhà anh tạm nghỉ , nếu không ngại anh .

Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành của anh , giọng nhỏ nhẹ :

- Em chỉ ngại làm phiền anh mà thôi . Anh rất tốt với em .

Vũ Khôi hắng giọng :

- Em đừng lo nghĩ gì nhiều . Chỉ cần em vui là anh hạnh phúc lắm rồi .

Chiếc xe lại lăn bánh ...

Chỉ sau nửa tiếng đồng hồ , cô đã ngồi trên chiếc ghế bành êm ái trong căn phòng ấm áp anh dành cho cô . Một người giúp việc của anh đã giúp cô tắm trong bồn nước nóng pha nhiều hương liệu hoa hồng . Bảo Phương cảm thấy nỗi buồn dường như được nguôi ngoai chút ít khi bên cạnh cô còn có Vũ Khôi . Anh là một người đàn ông cao thượng . Người phụ nữ nào làm vợ anh , người đó thật có diễm phúc .

Riêng với cô , anh là người bạn lớn của cô .

Giũ tóc với chiếc máy sấy nhỏ , cô mỉm cười với Vũ Khôi :

- Giờ anh có thể đi ngủ rồi đó . Anh có biết bây giờ là mất giờ không ?

Vũ Khôi cười :

- Nếu em không nhắc , có lẽ anh cũng quên khuấy mất là đã quá khuya . Chúc ngủ ngon nhé , Bảo Phương .

Cô cảm động :

- Cám ơn . Chúc anh ngủ ngon .

Đi ra cửa , Vũ Khôi còn ngoái đầu lại :

- Đừng buồn nữa nghe em .

Đừng buồn . Làm sao người ta có thể buộc được vết thương ở con tim . Bảo Phương cố gượng cười để làm vui lòng anh :

- Vâng ...

« Lùi
Tiến »