Chiều Tím

Lượt đọc: 203858 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

Suốt một đêm thức trắng và lặng lẽ nhỏ từng giọt nước mắt buồn , đến gần sáng Bảo Phương mới thiếp được một lát . Cô tỉnh dậy khi áng sáng chiếu tràn ngập gian phòng .

Đang ngồi gỡ tóc rối , Bảo Phương chợt nghe tiếng gõ cửa và sau đó Vũ Khôi bước vào phòng . Anh mỉm cười với Bảo Phương :

- Một buổi sáng thật đẹp , chào em ...

Cô cười hiền :

- Chào anh ...

Anh hỏi thẳng thắn :

- Gần sáng , anh vẫn thấy trong phòng em sáng đèn . Có phải đêm qua em khó ngủ không , Bảo Phương ?

Cô nhỏ nhẹ :

- Vâng ...

Anh điềm đạm bảo :

- Không thể ôm mãi nỗi buồn , Bảo Phương ạ . Anh biết là em đang chán ngán đến cùng cực . Nhưng một ngày nào đó , em sẽ nhận ra rằng những gì mà em đang day dứt , đang đau khổ thật không đáng . Cũng có lúc người ta cũng ngộ nhận về một tình yêu , ngỡ rằng đó là tình yêu lớn nhưng hóa ra mọi thứ chỉ là một cơn mưa buồn . Sau cơn mưa , trời lại bừng sáng ...

Cô thở dài . Làm sao Vũ Khôi hiểu được cô yêu Nam Kha đến độ nào . Tình yêu . Ngọt ngào và cay đắng .

Ngước mắt nhìn anh , cô khẽ hỏi :

- Anh có thể lấy chìa khóa giúp cho em ngay trong sáng nay được không ?

Vũ Khôi dịu dàng hỏi :

- Nếu anh đề nghị em ở đây thêm một ngày ?

Cô vội đáp :

- Không ... Không ... Em không thể .

Vũ Khôi soi vào mắt cô :

- Vì sao thế Bảo Phương ?

Cô nói nhanh :

- Em không muốn Nam Kha nghĩ sai về tình bạn giữa anh và em . Em không muốn Nam Kha nghĩ là em cũng tầm thường như ... anh ấy .

Vũ Khôi nhướng mày :

- Mặc kệ hắn và những suy nghĩ nông cạn của hắn . Nam Kha không xứng đánh với tình cảm mà em dành cho hắn . Tại sao trong bất cứ suy nghĩ nào của em cũng đều gắn liền với Nam Kha thế Bảo Phương ? Em không thể xóa được hình ảnh của Nam Kha sao ?

Bảo Phương thở hắt nhè nhẹ :

- Em đang cố gắng đây . Nhưng thực tế khó hơn nhiều so với suy nghĩ của em .

Vũ Khôi nhìn như hút vào đôi mắt đẹp có hàng mi dài thật duyên dáng :

- Bộ khó khăn cho em lắm sao Bảo Phương ?

Cô nhỏ nhẹ :

- Dạ ...

Vũ Khôi chùng giọng :

- Thời gian sẽ giúp em phôi pha ...

Cô kêu lên :

- Nhưng em ... yêu Nam Kha . Em không thể nào quên được anh ấy .

Vũ Khôi gật đầu với vẻ cam phận :

- Anh hiểu .

Nhìn cô một cái thật nhanh , Vũ Khôi chìa chiếc chìa khóa ra trước mặt cô và hỏi :

- Phải nó không , Bảo Phương ?

Bảo Phương ngạc nhiên :

- Anh đi lấy chìa khóa cho em từ lúc nào thế ?

Vũ Khôi hắng giọng :

- Vào khoảng sáu giờ sáng . Lúc mà anh biết chắc chắn là mẹ chồng của em đã thức dậy và đi dạo trong hoa viên.

Bảo Phương gặng hỏi ?

- Anh có gặp Nam Kha không ?

Vũ Khôi nhìn cô một cái thật nhanh . Lại Nam Kha . Chợt cảm thấy thương cô hơn bao giờ hết . Ôi , tình yêu dại khờ . Sau những gì Nam Kha gây ra cho cô , con tim cô vẫn yếu mềm .

Anh hắng giọng :

- Không ...

Bảo Phương cắn môi , vẻ mặt đau đớn :

- Thế ... thế còn ...

Bỏ lửng câu hỏi , cô bối rối nhìn anh . Vũ Khôi hiểu . Cô muốn hỏi về Hà Vân , muốn biết là Hà Vân có ở lại chỗ Nam Kha không , nhưng không dám hỏi .

Anh trầm giọng :

- Có phải em định hỏi về Hà Vân ?

Cụp mi nhìn xuống đất , cô gật đầu với vẻ khổ sở :

- Dạ ...

Không muố Bảo Phương đau buồn thêm , Vũ Khôi đành nói dối :

- Tối hôm qua cô ta không ở lại đó .

Bảo Phương thắc thỏm :

- Anh nói thật ?

Vũ Khôi gật đầu :

- Bác Thái đã cho anh biết điều đó .

Bảo Phương giọng nhẹ nhõm :

- Có lẽ Nam Kha đã ân hận vì những gì mà anh ấy đã làm ?

Vũ Khôi kìm một tiếng thở dài . Anh yêu Bảo Phương . Chỉ tiếc đó chỉ là một tình yêu vô vọng . Trong trái tim của cô dường như không có chỗ cho ai ngoài Nam Kha .

Cầm lấy chiếc chìa khóa , cô cảm động :

- Anh tốt với em quá .

Ngồi xuống chiếc ghế sô pha ở trong phòng , Vũ Khôi khẽ nói :

- Một mình em ở trong ngôi nhà đó không tiện , vì thế anh sẽ nhờ một người giúp việc của anh sang đây ở với em cho tới khi nào mẹ của em về .

Bảo Phương ngập ngừng :

- Em lại làm phiền anh nữa rồi .

Vũ Khôi nhìn như hút vào đôi mắt đẹp :

- Anh chỉ mong đem đến cho em những niềm vui .

Thật dịu dàng , anh đi đến chiếc xe lăn và đẩy ra cửa . Giọng anh vui vẻ :

- Muốn gì thì muốn , trước hết chúng ta phải dùng điểm tâm . Sau đó , anh chở em về bên nhà . Một bữa điểm tâm thịnh soạn không vỉ thế mà làm mất đi cảm giác ấm áp giữa anh và cô . Vũ Khôi thật ân cần và lịch sự .

Trong một khung cảnh êm đềm , Bảo Phương chợt nhận ra là Vũ Khôi sẽ là một chỗ tựa vững chắc cho một cô gái nào là bạn đời của anh . Chắc chắn không phải là cô , vì trái tim của cô chỉ dành riêng cho Nam Kha .

Sau bữa điểm tâm , Vũ Khôi đưa Bảo Phương về lại ngôi nhà cũ , nơi mà cô đã sống với mẹ trước khi trở thành vợ của Nam Kha ...

« Lùi
Tiến »