Chiều Tím

Lượt đọc: 203859 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

Buổi trưa . 

Một nhân viên của Nam Kha mang đến cho Bảo Phương tờ đơn ly hôn mà Nam Kha đã ký sẵn . Không cần đọc nội dung , Bảo Phương liền ký vào chỗ dành cho cô .

Thế là hết .

Khi tiếng chân của người nhân viên ấy xa dần , Bảo Phương ngồi khóc lặng lẽ . Sao anh có thể tàn nhẫn với em như thế , Nam Kha ? Em sẵn sàng trả tự do cho anh mà . Cần gì phải có một buổi sinh nhật linh đình và mấy cuộn băng vidéo để làm bằng chứng trước tòa .

Em còn yêu anh mà Nam Kha .

Vũ Khôi xuất hiện trước mặt cô với bó cẩm chướng vàng . Nhìn thấy những giọt nước mắt đau khổ của cô , anh khẽ hỏi :

- Sao vậy Bảo Phương ?

Cô nức nở :

- Em khổ quá , Vũ Khôi ơi .

Cúi xuống bên cô với vẻ mặt đầy trắc ẩn , Vũ Khôi Trầm giọng :

- Anh có thể giúp gì cho em ?

Bảo Phương nói trong nước mắt :

- Em vừa ký đơn ly hôn với Nam Kha ...

Vũ Không gặng hỏi :

- Nam Kha đến đây à ?

Cô lắc đầu :

- Không , anh ấy cho người ở công ty anh ấy mang đơn đến .

Vũ Khôi vuốt tóc cô :

- Nín đi Bảo Phương . Nam Kha không xứng đáng để em nhỏ những giọt nước mắt với hắn . Hắn dường như không có tính người nữa .

Bảo Phương nấc lên :

- Nhưng em yêu Nam Kha . Lẽ ra không có gì có thể chia lìa được em và anh ấy nhưng tại ... cái chân này ... tại cái chân tật nguyền này .

Vừa nói , cô vừa đấm mạnh lên hai chân đang bất động .

Vũ Khôi giữ hai tay cô lại . Giọng anh ấm áp :

- Bảo Phương ... Em bình tĩng lại nào .

Cô vẫn tiếp tục tự đay nghiến mình :

- Nếu mày không tàn tật thì mày đã không mất Nam Kha . Bảo Phương ... sao mày lãi tàn tật kia chứ . Mày đã làm Nam Kha thất vọng . Trước kia anh ấy yêu mày biết bao nhiêu . Nhưng tại mày tất cả . Mày đã làm khổ anh ấy , làm anh ấy phải xấu hổ với mọi người . Mày nên chết đi như lời anh ấy nguyền rủa mới phải chứ .

Vũ Khôi khẽ bảo :

- Em đừng như thế nữa , có được không Bảo Phương ?

Cô đẩy anh ra :

- Anh đi về đi . Tôi không muốn Nam Kha hiểu lầm tôi . Cho dù Nam Kha có bỏ tôi thì một ngày nào đó anh ấy cũng phải hối hận , quay về với tôi . Tôi không muốn vì sự có mặt của anh mà Nam Kha lại càng căm ghét tôi nữa . Anh ấy và anh thù hận nhau . Vậy tại sao tôi lại phải thân thiết với anh . Anh đi về đi ... Tôi van anh ...

Vũ Khôi buồn rầu đứng dậy . Giọng anh chùng xuống :

- Nếu em muốn , em sẽ lập tức rời khỏi đây cho em hài lòng .

Cô vùi mặt vào hai tay , hét lên :

- And đi đi !

Vũ Khôi đi ra khỏi phòng và khép nhẹ cửa . Bảo Phương ôm mặt khóc nức nở .

Cô đang trong một trạng thái vô cùng kích động . Sự tỉnh táo đến lạnh lùng và tờ đơn ly hôn của Nam Kha đã làm cô muốn nổi điên . Ném tung những gì đang ở trong tầm tay , cô bật khóc nức nở .

Chỉ một lát sau trong phòng của Bảo Phương là một bãi chiến trường .

Thật lâu , chị Tư mới vào phòng , giọng rụt rè :

- Cô ...

Quay phắt lại nhìn chị , Bảo Phương giọng rền rĩ :

- Chị hãy để tôi yên . Chị đi đi . Tôi chỉ muốn chết . Muốn chết .

Nhìn cô bằng ánh mắt thông cảm , chị Tư mềm mỏng :

- Tôi đẩy xe ra vườn cho cô chủ khuây khỏa nhé .

Bảo Phương vẻ mặt cay đắng :

- Khuây khỏa để làm gì ? Tôi chỉ muốn chết thôi .

Lượm những mảnh vỡ trên sàn nhà , chị Tư an ủi :

- Cô chủ đừng nói gở . Sao lại chết được . Không có gì quý hơn sự sống cả .

Bảo Phương chán ngán :

- Thế có bao giờ chị bị phản bội , bị lừa dối chưa ? Và làm sao chị hiểu được nỗi khổ của một kẻ tật nguyền như tôi .

Chị Tư nói khẽ :

- Cuộc sống mà cô chủ . Mỗi người có một nỗi khổ , một nỗi niềm riêng . Tôi hiểu những gì cô chủ phải gánh chịu . Hiểu để cảm thấy thương cô chủ hơn .

Khép nhẹ mắt , Bảo Phương nhớ lại gương mặt thất vọng của và đau đớn của Vũ Khôi lúc nãy . Cô điên rồi . Không có ai tốt với cô như anh , thế mà cô đã xúc phạm đến anh .

Giọng cô khắc khoải :

- Tôi thật có lỗi với Vũ Khôi . Có lẽ không bao giờ anh ấy đến đây nữa . Vũ Khôi là người duy nhất hiểu được tôi . Anh ấy rất tốt . Thế mà tôi đã phá hỏng tất cả .

Chị Tư trầm giọng :

- Cậu chủ của tôi cũng không trách gì cô đâu .

Bảo Phương lùa hai tay vào tóc :

- Tôi tự giận mình . Nam Kha có hiểu lầm tôi hay sao đó cũng mặc . Tôi đã sống phụ thuộc vào Nam Kha quá nhiều . Tôi không còn là chính mình nữa . Vì sợ Nam Kha , tôi đã nói với Vũ Khôi là từ nay anh đừng đến đây nữa . Chị thấy tôi có điên không ?

Chị Tư nhỏ nhẹ :

- Cô đừng có day dứt nữa . Tôi biết là cậu của tôi hiểu cô mà .

Bảo Phương ràn rụa nước mắt :

- Nhưng Vũ Khôi sẽ không bao giờ đến đây nữa . Chính tôi đã yêu cầu anh như thế . Tôi thật đáng trách . Giờ tôi phải làm sao bây giờ ?

Đặt tay lên vai Bảo Phương , chị Tư nghiêng đầu hỏi :

- Cô có thật sự mong cậu chủ tôi đến đây không ?

Bảo Phương giọng buồn bã :

- Sao lại không ? Mỗi lần nói chuyện với Vũ Khôi , tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm rất nhiều . Chính Vũ Khôi làm cho tôi cảm thấy cuộc đời vẫn còn có ý nghĩa . Tôi vẫn có thể làm những điều có ích cho đời .

Chị Tư cười hiền :

- Nói thế chứ cậu chủ của tôi ... chưa đi về đâu .

Bảo Phương kêu lên :

- Chị đừng xí gạt tôi nữa .

Chị Tư vui vẻ :

- Tôi nói thật đó mà . Cậu Vũ Khôi đang ở trong phòng khách đó .

Bảo Phương giận dỗi :

- Chị cứ đùa . Tôi thì đang đau khổ , chị lại còn trêu chọc tôi .

Chị Tư mỉm cười :

- Nếu không tin, cô cứ thử ra xem .

Vẻ mặt Bảo Phương đầu nghi ngại :

- Tôi bắt đền chị đó , nếu chị nói dối .

- Còn nếu tôi nói đúng thì như thế nào đây ?

Nở một nụ cười hiền hậu , chị Tư lúi hú lượn những mảnh thủy tinh vỡ còn vương trên thảm .

Khẽ lắc đầu , Bảo Phương đẩy chiếc xe lăn ra phòng khách . Cô không tin vào mắt mình nữa .

Vũ Khôi đang ở đó . Anh đang dọn dẹp đồ đạc trong phòng khách vì mọi thứ từ ngày mẹ cô đi xa đều ngổn ngang bụi bặm . Dù sao mẹ cô cũng đã vắng nhà hơn một tháng nay rồi .

Nghe tiếng động ở cửa , Vũ Khôi quay lại . Bắt gặp Bảo Phương với ánh mắt ngỡ ngàng , anh mỉm cười :

- Không thể để em hít thở một không khí ô nhiễm như thế này nên anh đã dọn dẹp và sắp xếp lại mọi thứ không biết em có bằng lòng hay không .

Cô ấp úng :

- Anh không giận em chứ ?

Vũ Khôi cười :

- Không .

Cô tròn mắt :

- Vì sao ?

Vũ Khôi lại cười . Một nụ cười mà chưa bao giờ Bảo Phương thấy ấm áp đến thế .

Giọng anh bao dung :

- Anh biết là em không cố ý nói như thế . Em đã nghĩ một đường nói một nẻo .

Cô ngắc ngứ :

- Anh ... cứ đến đây chơi . Đừng chấp trách những lời xằng bậy của em .

Vũ Khôi cười lớn :

- Tất nhiên . Thả em sống ở đây một mình , anh cũng không an tâm chút nào .

Chợt nhìn thấy khuôn mặt bối rối của cô , Vũ Khôi bỗng sực nhớ là anh đang ở trần .

Vội chụp lấy chiếc áo đang mắc trên ghế , anh lúng túng :

- Xin lỗi .

Bảo Phương ngó lơ ra cửa .

Một tích tắc sau cô quay lại . Vũ Khôi đã mặc xong áo , anh đang dịu dàng nhìn cô . Ánh mắt anh bao dung đến nỗi Bảo Phương cảm thấy thật nhỏ bé đối với anh .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang