Chiều Tím

Lượt đọc: 203860 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Nhìn đôi bàn tay lấm lem của anh , cô khẽ nói :

- Sáng nay anh không đến công ty làm việc sao ?

Vũ Khôi cười :

- Chừng nào dọn dẹp nhà em xong , anh mới có thể an tâm làm chuyện khác được .

Cô chớp mi :

- Sao anh không cho người đến dọn giùm em cũng được ? Để anh xắn tay áo làm như thế này , em áy náy quá .

Vũ Khôi hắng giọng :

- Có gì đâu em . Chỉ cần nửa giờ nữa là xong xuôi .

Cô nghiêng đầu hỏi :

- Em bảo chị Tư pha cho anh ly nước chanh nghe .

Vũ Khôi nheo mũi cười :

- Chanh tươi ?

Bảo Phương cũng cười theo :

- Chanh muối . Em vẫn nhớ là anh chỉ thích chanh muối thôi . Chanh muối vị đậm đà . Còn chanh tươi, anh đã từng bảo là uốgn vào hình như mùi đường đã át mất vị chanh .

Tiếng cười của Vũ Khôi thật ấm . Bảo Phương vẫn còn nhớ một sở thích dù rất nhỏ của anh . Điều đó khiến anh vui hơn bao giờ hết .

Bảo Phương nhấn chuông gọi chị Tư . Lòng cô cảm thấy ấm áp lạ lùng khi Vũ Khôi một tay cầm ly chanh muối, một tay đẩy chiếc xe lăn ra vườn . Anh thân mật bảo:

- Em chịu khó ngồi đây chơi một lát đi . Chờ anh dọn dẹp xong rồi vào . Nếu không, tha hồ hít bụi đấy .

Cô cũng một ly chanh muối trên tay như an, nhấp từng ngụm nhỏ ngọt ngào .

Uống cạn ly chanh trong một nháy mắt, Vũ Khôi đùa:

- Em phải tập uống ào ào như anh mới được .

Cô cười nhẹ:

- Em bảo chị Tư pha thêm cho anh một ly nữa nhé .

Vũ Khôi nháy mắt trêu:

- Với một điều kiện là em phải uống thi với anh .

Một nụ hồng thật đẹp được anh đặt nhẹ lên đùi cô, giọng ấm áp:

- Hoa đẹp quá, phải không em ?

Bảo Phương mỉm cười với Vũ Khôi . Cô lắng gnhe tiếng chân xa dần của Vũ Khôi, tiếng huýt sáo vui vui của anh . Rồi, chống tay lên cằm cô lơ đãng ngắm nhìn bầu trời xanh lơ .

Ngồi chờ mãi vẫn không gặp được Vũ Khôi, Hằng Thu bắt đầu cảm thấy suốt ruột . Thấy cô đi tới đi lui, cô thư ký của anh lịch sự bảo :

- Giám đốc của chúng tôi bận công chuyện nên chưa đến . Nếu cần cô có thẻ làm việc trực tiếp với chúng tôi, thay vì chờ anh ấy .

Hằng Thu duyên dáng nghiêng đầu:

- Cám ơn . Tôi chờ thêm một lát nữa . Trong trường hợp không gặp, tôi sẽ gọi điện cho Vũ Khôi sau .

Cô thư ký nhã nhặn :

- Vâng ...

Chỉ còn lại một mình trong phòng lễ tân, Hằng Thu mở chiếc xắc tay nhìn vào chiếc gương nhỏ xíu . Cô cảm thấy hài lòng vì sự chờ đợi nãy giờ không hề làm mất đi vẻ quyến rũ trên khuôn mặt xinh đẹp .

Chợt có bóng người xuất hiện ở ngưỡng cửa . Vũ Khôi giọng vui vẻ :

- Hằng Thu à ... không ngờ lại là em .

Cô cong môi:

- Sao anh biết có người đợi anh ?

Vũ Khôi cười:

- Cô thư ký của nah báo lại, cô ấy cho biết là có một cô gái rất đẹp ngồi chờ anh từ sáng đến giờ . Cô khách này chỉ muốn gặp anh thôi chứ không đồng ý ai khác .

Cô yểu điệu đứng dậy, giọng nũng nịu :

- Em đợi anh muốn dài cả cổ .

Vũ Khôi thân mật hỏi:

- Em đi một mình hay đi với Thế Tài ?

Hằng Thu chu môi:

- Anh Thế Tài có bao giờ muốn chở em đi đâu . Nội thời giờ để bồ của anh ấy cũng không thu xếp nổi . Em chỉ là em gái của anh ấy nên bị ra rìa là lẽ đương nhiên .

Cùng Hằng Thu sáng bước đi về phòng của mình, Vũ Khôi cười:

- Em nói xấu bạn của nah mà không sợ anh mách lại sao ?

Hằng Thu dài giọng:

- Không lẽ anh định theo phe của nah ấy ?

Vũ Khôi thân mật hỏi:

- Tìm anh có việc gì không vậỵ HP ?

Cô cong môi :

- Em định rủ anh đi uống cà phê với em cho vui .

Vũ Khôi cười :

- Anh bận qúa . Khi khác được không Hằng Thu ?

Hằng Thu háy Vũ Khôi một cái thật nhanh . Anh lúc nào cũng vô tình . Nội chuyện cô ghé đến đây tìm anh, cô thấy cũng đã tự ái . Nhưng nếu cô không tìm đến, có lẽ cũng không bao giờ có chuyện anh đến tìm cô .

« Lùi
Tiến »