Chiều Tím

Lượt đọc: 203844 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Liếc vẻ mặt đau khổ thất thần của Bảo Phương , Hà Vân hỏi nhỏ :

- Nam Kha đối xử với bồ ra sao ?

Bảo Phương trầm giọng :

- Anh ất rất tốt với mình .

Hà Vân gặng hỏi :

- Mẹ của anh ấy cũng thế chứ ?

- Mẹ chồng rất thương mình . Thật tình là lâu nay mình xem bà cũng giống như mẹ ruột của mình . Chưa có người mẹ chồng nào tuyệt vời và tế nhị đến thế .

Hà Vân giọng nghi ngờ :

- Bồ nói thật ?

Bảo Phương chớp mi :

- Có bao giờ mình nói dối bồ chuyện gì đâu . Mẹ chồng mình thương mìn lắm . Mình chỉ hơi biếng ăn một chút là bà đã lo quýnh quáng lên . Còn mình , mình lại tâm sự với bà những điều thật riêng tư thầm kín .

Hà Vân tặc lưỡi :

- Mình tin bồ nhưng câu chuyện mà bồ vừa kể cho mình , đúng là khó tin thật . Trong hoàn cảnh của bồ , tìm được sự cảm thông của mẹ chồng rất khó . Nhất là ...

Bảo Phương thổi nhẹ con cánh cam đang bám trên nhụy hoa tường vi . Giọng cô buồn buồn :

- Mẹ chồng của mình rất tốt . Vì thế mình không muốn lạm dụng lòng tốt ấy . Mấy hôm nay mình đã suy nghĩ thật nhiều trước khi đi đến một quyết định .

Hà Vân trố mắt :

- Bồ quyết định như thế nào ?

Bảo Phương cảm thấy đau nhói ở ngực :

- Chia tay với anh Nam Kha .

Hà Vân kêu lên :

- Bồ đừng nghĩ quẩn . Bồ có một người chồng và một người mê chồng tốt đến như thế . Tại sao lại chia tay chứ ?

Xoay nhẹ nụ hoa mong manh rồi ngắm nhìn thật lâu với vẻ lơ đãng , Bảo Phương chớp mi đáp :

- Mình không có quyền ích kỷ . Suốt đời mình chỉ ngồi tren chiếc xe lăn thôi . Ly hôn là một giải pháp tốt nhất .

Hà Vân sôi nổi :

- Y học ngày càng phát triển . Biết đâu bồ lại đi đứng bình thường như bao mọi người . Hãy tin nhứ thế đi , Bảo Phương ạ .

Bảo Phương nhìn Hà Vân bằng ánh mắt lạ lẫm :

- Sao lúc nãy bồ lại nói là mình không còn hy vọng ?

Hà Vân đáp bừa :

- Y học mà . Hy vọng và thất vọng luôn luôn là bạn đồng hành của nhau . Đúng là đã tuyệt vọng nhưng biết đâu mai sau này bồ hết ... liệt thì sao .

Bảo Phương cườn buồn :

- Bồ đang an ủi mình đó thôi . Mình thì không còn hy vọng gì nữa . Có lẽ lúc mọi người tìm ra cách điều trị thì mình đã nhắm mắt xuôi tay rồi .

Hà Vân cong môi :

- Bồ bi quan đến thế sao ?

Lùa hai tay vào tóc , Bảo Phương giọng chán chường :

- Mình cũng không hiển nổi mình nữa . Có những lúc mình đột nhiên hy vọng tràn trề , mình mơ ước một điều kỳ diệu nào đó xảy ra đến cho mình rồi đột nhiên sau đó mình lại rơi vào trạng thái thất vọng não nề , không lối thoát .

Hà Vân so vai :

- Bồ và anh Nam Kha đang ... hạnh phúc mà . Theo mình thì bồ không nên suy nghĩ gì nhiều về thân phận của mình . Chuyện gì đến tất nhiên rồi sẽ đến .

Bảo Phương buồn rầu ngắm những bông hoa mười giờ mày trắng mỏng manh mọc hai bên lối đi . Những bông hoa nhỏ xíu và buồn . Cô đã nhờ lão Muôn trồng nó sau ngày cô bị tai nạn .

Vì chuyện này , lão Muôn đã bị Nam Kha cằn nhằn . Anh bảo với cô là hoa mười giờ người ta thườnng chỉ được trồng trong các nghĩa trang mà thôi .

Hà Vân chợt cắt ngang dòng suy nghĩ của cô :

- Vừa rồi , Vũ Khôi có ghé đến đây thăm bồ à ?

Bảo Phương nhẹ gật đầu :

- Có .

Hà Vân cười bí hiểm :

- Vũ Khôi xem ra vẫn còn yêu Bảo Phương đó .

Bảo Phương khẽ kêu lên :

- Sao Hà Vân lại nói thế ?

Hà Vân nheo mắt :

- Mình biết mà .

Bảo Phương lắc đầu :

- Chỉ là tình bạn . Cho dù Vũ Khôi trước đây có yêu mình đi nữa thì bây giờ tình yêu ấy cũng đã chết . Không ai điên để yêu một con người tật nguyền như mình cả .

Hà Vân tặc lưỡi :

- Thế thì anh ta ghé đây làm gì ?

Bảo Phương trầm giọng :

- Một tình bạn cao quý . Mình rất trân trọng tình bạn của anh ấy . Kể từ khi mình và Nam Kha kết hôn với nhau , Vũ Khôi đã cắt đứt mọi sự liên hệ với mình . Thế mà sau khi biết mình bị liệt , vô phương cứu chữa , Vũ Khôi lại tìm cách hàn gắn lại tình bạn giữa mình và anh ấy . Thật không có gì cảm động hơn .

Hà Vân gặng hỏi :

- Vũ Khôi có thường xuyên đến đây chơi không ?

Bảo Phương giọng trầm tư :

- Thỉnh thoảng . Mỗi tuần khoảng một hai lần . Để giữ ý cho mình lúc nào anh ấy cũng đi với một người bạn . Chỉ khi nào không thu xếp được , Vũ Khôi mới đến đây một mình .

Hà Vân tò mò :

- Thế Nam Kha có ghen không ?

Bảo Phương ngập ngừng :

- Không ...

Hà Vân chu môi :

- Có lẽ bồ không quen nói dối . Sao lại trả lời mình với vẻ lúng túng như thế , Bảo Phương ?

Bảo Phương đan những ngón tay thon nhỏ vào nhau :

- Vì mình cũng không rõ chồng mình có ghen hay không .

Hà Vân cười :

- Bồ lại tìm cách biện minh cho Nam Kha rồi . Trước đây bạn bè ai mà chẳng biết Nam Kha thường ghen bóng ghen gió với Vũ Khôi . Cho dù chồng của bồ biết rất rõ mối tình của Vũ Khôi chỉ là mối tình đơn phương .

Bảo Phương buồn rầu :

- Giờ mình chỉ là một phụ nữ tật nguyền . Mình tin là Nam Kha không bao giờ ghen với Vũ Khôi nữa .

Hà Vân phán :

- Nhưng nếu Nam Kha vẫn cứ ... ghen thì sao ?

Thấy Bảo Phương khẽ cắn môi im lặng , Hà Vân tiếp :

- Nếu chồng bồ vẫn ghen như thế thì anh ấy quả là một con người hết sức ích kỷ , hẹp hòi . Lẽ ra trong hoàn cảnh không may của bồ , Nam Kha phải khuyến khích bồ mở rộng mối quan hệ với mọi người mới phải . Niềm vui bạn bè sẽ làm cho bồ cảm thấy yêu đời và bớt bi quan hơn .

Bảo Phương chớp mi :

- Nhưng ... chưa chắc là chồng mình đã ghen . Bồ lên án ảnh như thế cũng tội nghiệp .

Hà Vân phá lên cười :

- Ông tướng kia mà không nổi ghen với Vũ Khôi thì tôi cũng đi đầu xuống đất . Mà không oan cho Vũ Khôi đâu . Anh chàng này quan tâm bồ đến mức mình cũng phải đâm ra nghi ngờ đấy .

Bảo Phương chùng giọng :

- Thôi đừng đùa nữa Hà Vân :

Hà Vân dài giọng :

- Mình có bịa đâu . Hôm qua , Vũ Khôi có tâm sự với mình là anh ấy sợ Nam Kha hắt hủi bồ .

Bảo Phương nhũn nhặn :

- Mình không có gì phải phàn nàn về Nam Kha cả . Chồng mình rất tốt .

Hà Vân nhìn Bảo Phương với ánh mắt nghi ngờ dò xét . Có thật là Nam Kha vẫn yêu Bảo Phương như cô vừa nói không ? Mấy tháng đã trôi qua nhưng nỗ tức tối của cô thì vẫn còn đó .

Đêm sinh nhật ấy , nếu Bảo Phương không có mặt thì chắc chắn cô đã chinh phục được Nam Kha . Tất cả là số phận . Cô và Bảo Phương đều không phải là khách mời chính thức của Nam Kha . Thế mà Bảo Phương đã đi trước cô một bước .

Đêm sinh nhật ấy , Hà Vân đã thất vọng biết bao khi thấy Nam Kha hầu như không quan tâm đến ai khác ngoài Bảo Phương . Cô đã tìm đủ mọi cách để gây sự chú ý của anh , nhưng đều vô ích .

Đám cưới của họ đã dập tắt mọi hy vọng trong cô . Cô đã từng ao ước được làm vợ người đàn ông đẹp trai lịch thiệp và chủ của một doanh nghiệp lớn ấy . Thế mà Bảo Phương đã đoạt mất ước mơ của cô .

Chuyện Bảo Phương bị tai nạn làm cho Hà Vân nửa bàng hoàng , nửa thấp thõm hy vọng . Cô tin rằng , chuyện gì đến sẽ đến .

Những suy nghĩ của Hà Vân không phải là viễn vông .

Từ trên ô cửa tầng hai , khoanh hai tay trước ngực Nam Kha lặng nhìn họ . Một Bảo Phương đẹp mong manh như sương khói với đôi chân bất động trên chiếc xe lăn . Một Hà Vân căng đầy sức sống .

Chiếc đầm ngắn màu nõn chuối làm Hà Vân có vẻ dữ dội hơn lần anh gặp cô trong tiệc sinh nhật . Dù mắt vẫn kẻ chì nâu long lanh thật đậm . Dù đôi môi vẫn với màu chocolat đầy nhục cảm .

Từ trong anh đanh dấy lên sự tính toán thầm kín . Anh cảm thấy mình đã ... mất rất nhiều kể từ khi Bảo Phương gặp nạn . Người ta không thể sống đơn thuần bằng tình yêu . Bảo Phương không thể đáp ứng những nhu cầu chăn gối của anh . Cô là một kẻ tàn phế .

Giọng Hà Vân cất lên :

- Thôi mình về nghe ... Bảo Phương . Mai mốt ghé chơi .

Bảo Phương cảm động :

- Mình cám ơn bồ rất nhiều .

Hà Vân có vẻ ban ơn :

- Có gì đâu , Bảo Phương . Tính mình hay quan tâm đến bạn bè . Mình là thế đấy . Niềm vui của người khác cũng là niềm vui của chính mình .

Bảo Phương chợt hỏi :

- Bồ đi xe đến đây à ?

Hà Vân cong môi :

- Lúc nãy mình đón tắc xi .

Bảo Phương ngạc nhiên :

- Thế sao ?

Hà Vân giọng điệu bộ :

- Mình định nhờ anh Nam Kha chở về nhưng không biết bồ có đồng ý không ? Nếu bồ không muốn anh ấy chở mình thì cho mình ... gọi nhờ điện thoại kêu tắc xi .

Bảo Phương trách nhẹ :

- Sao bồ lại nghĩ thế . Có gì đâu mà bồ ngại chứ . Để mình nhờ anh Nam Kha chở bồ về nhà nhé .

Vẻ mặt ra chiều bất đắc dĩ , Hà Vân gật đầu :

- Thế cũng ... được .

Cầm lấy chiếc máy điện thoại di động nhỏ xíu bỏ sẵng trên xe lăn cho cô , Bảo Phương bật máy . Quay lại nhìn Hà Vân đang cố giấu vẻ hồi hộp , Bảo Phương bảo :

- Anh ấy đang đi xuống đấy .

Hà Vân kiểu cách :

- Mình làm phiền vợ chồng bồ quá . Ngại ghê .

Bảo Phương cười hiền :

- Có gì đâu , Hà Vân .

Nam Kha đang đi về phía hai người . Dáng cao lớn mạnh mẽ trong chiếc quần kaki màu xám tro , áo sơ mi màu trứng sáo . Anh quyến rũ đến mức Hà Vân thấy trái tim mình như bật ra khỏi lồng ngực .

Quả là cô đã lãng phí một thời gian quá dài . Lẽ ra đứa bạn gái tật nguyền đang ngồi trên chiếc xe lăn trước mặt cô nên trả tự do cho anh mới phải .

Cô ta đã chiếm đoạt những ước mơ của cô và Nam Kha . Lẽ ra , đám cước được tổ chức cách đây bốn tháng phải là của cô .

Nam Kha mỉm cười :

- Chào Hà Vân ... Cô đến chơi đã lâu chưa ?

Hà Vân yểu điệu :

- Cũng khá lâu . Em định đón tắc xi về nhưng Bảo Phương bảo là anh có thể giúp em . Thú thật là em ngại quá .

- Hà Vân đừng ngại . Dù sao Hà Vân cũng là bạn thân của Bảo Phương mà .

Hà Vân mỉm cười :

- Cám ơn anh rất nhiều .

Nam Kha lịch sự hỏi :

- Chúng ta đi bây giờ chứ ?

Hà Vân chớp mi :

- Vâng ...

Âu yếm vuốt má Bảo Phương , Nam Kha hỏi :

- Anh đẩy xe vào nhà nhé ?

Bảo Phương nhỏ nhẹ :

- Em đang muốn dạo quanh vườn . Anh cứ chở Hà Vân về giùm em đi .

Đập mạnh vai Bảo Phương , Hà Vân cười giòn giã :

- Mình về nghe bồ !

Tung tăng đi sau lưng Nam Kha đến gara , thấy anh định lấy chiếc Nissan Hà Vân kêu lên :

- Thôi anh . Anh chở em bằng chiếc Su cũng được .

Giọng Nam Kha dễ dãi :

- Hà Vân muốn sao cũng được .

Chiếc xe vừa chạy ra cổng , quay lại nhìn lão gác dan già vừa quay lưng , Hà Vân vội nhích thật gần Nam Kha :

- Chở em đi như thế này có phiền anh không ?

Nam Kha cười :

- Anh cũng mong được em làm ... phiền dài dài .

Hà Vân nũng nịu :

- Thôi đi .

Nam Kha cười lớn :

- Anh nói thật đó chứ .

Hà Vân nhõng nhẽo :

- Em không tin đâu .

Nam Kha hắng giọng :

- Sao lại không tin anh chứ ?

Hà Vân kể tội :

- Nếu quan tâm đến em như thế , có lẽ đêm sinh nhật ấy , anh đã ... hạ cố mời em nhảy với anh một bản . Đàng này ...

Nam Kha cười gượng :

- Xin lỗi ... Hôm đó khách mời đến dự đông quá .

Hà Vân xảnh xẹ :

- Thế mà trong mắt anh duy nhất chỉ có một người .

Nam Kha hắng giọng :

- Số phận mà em .

Hà Vân cười mũi :

- Anh có cần cám ơn số phận ... diệu kỳ không ?

Nam Kha so vai :

- Anh đang oán hận nó đây .

« Lùi
Tiến »