Chiều Tím

Lượt đọc: 203845 | 35 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Hà Vân nhướng cao mày . Cô rủa thầm Bảo Phương . Hóa ra con nhỏ bạn tật nguyền của cô cũng biết giữ thể diện cho chồng đấy chứ . Nó đã bảo với cô là Nam Kha rất tốt với nó . Nếu mọi chuyện được như nó nói , Nam Kha đã không buông ra những lời như thế .

Kiêu hãnh ! Cô sẽ chà đạp niềm kiêu hãnh ấy của Bảo Phương dưới đôi giày cao góc của cô .

Giọng cô vờ vĩnh :

- Sao lại oán hận nhỉ ? Dễ gì cặp vợ chồn nào có được hạnh phúc như anh và Bảo Phương đâu .

Nam Kha nhếch môi chua chát :

- Em đừng nhạo báng sự đau khổ của anh nữa chứ . Anh mới là người đàn ông bất hạnh nhất trên cõi đời này .

Hà Vân dài giọng :

- Bảo Phương bảo với em là nó đang sống hạnh phúc bên anh .

Nam Kha cười gằn :

- Bảo Phương nói với em như thế sao ? Cô ta đang tự lừa dối chính mình đó thôi .

Hà Vân mím môi lại .

- Nó lừa dối em thì có . Nhưng dễ gì qua mắt được em . Cứ nhìn vào mi mắt thâm quầng của nó em cũng có ngay một đáp số là nó thường xuyên mất ngủ . Nó đang sống một cuộc sống day dứt dằn vặt . Nó đang bị anh đối xử ghẻ lạnh . Nó đang buồn đến mức có thể chết đi được .

Nam Kha nhún vai :

- Anh chán ngấy cô ta đến tận cổ . Vì thế mấy hôm nay anh không ngủ ở nhà .

Hà Vân nóng mặt :

- Thế anh ngủ ở đâu ? Bộ anh có ... bồ rồi sao ?

Nam Kha lắc đầu :

- Anh ngủ ở văn phòng công ty . Anh không cặp bồ . Vẫn sô lô .

- Ngủ một mình ?

Nam Kha cười :

- Dĩ nhiên .

Hà Vân liếm môi :

- Em không tin đâu . Đừng nói dóc với em đấy .

Nam Kha tặc lưỡi :

- Anh đến vũ trường tìm vui . Sau đó về công ty ngủ khoèo một mình .

Hà Vân cười tinh quái :

- Thế thì về nhà chăn ấm nệm êm có phải hơn là ngủ trong văn phòng cho muỗi đốt không ?

Nam Kha giọng cay đắng :

- Thế mà anh lại có một giấc ngủ rất ngon mới chết chứ .

Hà Vân khúc khích :

- Khó tin quá !

Nam Kha nhún vai :

- Một giấc ngủ không có ám ảnh , không có mộng mị và cảm thấy thanh bình hơn bao giờ hết . Dù đã cố tình nằm thật xa Bảo Phương nhưng mỗi lần chạm vào cái chân tật nguyền của cô ta , anh muốt thét lên hãi hùng .

Sự tàn nhẫn nhuốm màu độc ác của Nam Kha không làm cho Hà Vân ghê sợ , trái lại cô cười rinh rích :

- Em hiểu nỗi khổ của anh . Dù thân với Bảo Phương cách mấy ,nhìn vào đôi chân bất động của nó em cũng thấy ghê ghê .

Nam Kha cao giọng :

- Thế thì theo em anh nên cám ơn số phận đã đưa đẩy anh gặp Bảo Phương hay là oán trách nó , căm thù nó ?

Hà Vân cong cớn :

- Em đâu có biết .

Nhích lại gần Nam Kha thêm một chút nữa đúng vào lúc Nam Kha phanh gấp xe lại để tránh một chiếc xe ngược chiều , Hà Vân đổ nào trên người anh . Thật tự nhiên cô ôm chầm Nam Kha cứng ngắc .

Giọng cô nhão nhẹt :

- Ôi ... chiếc xe đó ẩu quá . Em suýt đứng tim .

Nam Kha nắm lấy bàn tay cô bóp nhẹ . Không phản đối , ngược lại Hà Vân còn cười nho nhỏ như khuyến khíc Nam Kha .

Anh thủ thỉ :

- Dạo này em đẹp quá . Đẹp đến lộng lẫy mê hồn .

Hà Vân ngúng nguẩy :

- Thôi đi , em không tin đâu .

Nam Kha hạ thấp giọng :

- Anh nói thật đấy .

Hà Vân tựa cằng lên vai anh :

- Người ta bảo không nên tin vào cái lưỡi của những người đàn ông :

Nam Kha cười :

- Bộ đàn ông hay xạo lắm hả ?

Hà Vân nũng nịu :

- Chứ còn sao nữa .

Nam Kha cười lớn :

- Anh không có trong số đó .

Hà Vân đấm lên vai anh :

- Thôi đi , anh là đại biểu xếp ở vị trí thứ nhất đấy .

Nam Kha vuốt ve bàn tay đẹp :

- Anh không xạo đâu . Em thật tuyệt vời , từ thân hình gợi cảm đến đôi mắt đẹp như nhung . Em hết sức ngọt ngào và quyết rũ .

Sung sướng vì lời khen tặng của Nam Kha , Hà Vân khúc khích :

- Em không nghĩ là mình đẹp đến thế .

Nam Kha trầm giọng :

- Lúc em ngồi với Bảo Phương trong vườn , anh đã ngắm em rất lâu .

Hà Vân cười to :

- Trời đất . Ai cho phép anh ... sỗ sàng như thế .

Nam Kha tán tỉnh :

- Càng ngắm nhìn em , anh càng như một kẻ bị hớp hồn .

Cô kéo dài giọng :

- Sao ?

Nam Kha hắng giọng :

- Rất đẹp . Chưa bao giờ anh thấy cô gái nào đẹp như em vậy . Chiếc váy ngắn màu nõn chuối mà em đang mặc càng làm em quyến rũ hơn bao giờ hết .

Hà Vân cười sung sướng . Cô ước gì Bảo Phương có thể nghe trọn những gì Nam Kha vừa nói với cô . Có lẽ cô bạn tật nguyền của cô sẽ vỡ tim ra vì đau khổ . Có thế chứ . Cô là Hà Vân . Cô không thể là chiếc bóng của Bảo Phương khi hai người đi cạnh nhau . Từ trước đến nay , sự quyến rũ dịu dàng đằm thắm của Bảo Phương đã khiến bao nhiêu người đàn ông quên mất rằng có một Hà Vân thật bốc lửa , thật lôi cuốn đang sục sôi muốn trả thù .

Giọng cô vờ vĩnh :

- Đừng quên em là bạn thân của Bảo Phương đấy nhé .

Nam Kha cười :

- Không lẽ em nỡ mách Bảo Phương chuyện anh ... tán tỉnh em .

Nũng nĩu đấm vào vai Nam Kha , Hà Vân cười :

- Ghét anh ghê .

Nam Kha chợt hỏi :

- Lúc nãy em và Bảo Phương nói chuyện gì vậy ?

Hà Vân liếm môi :

- Bảo Phương bảo là nó muốn ly hôn với anh .

Nam Kha hắng giọng :

- Rồi sao nữa ?

Hà Vân đanh mặt lại :

- Nó bảo anh rất tốt với nó nhưng nó biết anh chỉ là ... giả vờ .

Nam Kha bạnh hàm :

- Anh không ngạc nhiên nếu cô ta nói như thế .

Hà Vân châm chọc :

- Anh không giận cô ta à ?

Nam Kha nhướng mày :

- Không giận . Nhưng căm ghét . Cô ta rất nhạy cảm , có thể đọc được suy nghĩ của kẻ khác .

Hà Vân tự đắc :

- Thế mà nó lại không ... đọc được em mới ngộ chứ .

Nam Kha nửa đùa nửa thật :

- Vì em là chuyên gia diễn xuất . Nếu em đi theo ngành điện ảnh , có lẽ phù hợp nhất .

Hà Vân nũng nịu đấm vai anh :

- Em ghét kiểu nói châm chọc của anh lắm đó .

Nam Kha cười :

- Anh khen em mà .

Hà Vân chu môi :

- Em không cần anh khen như mắng đâu .

Nam Kha chợt hỏi :

- Lúc nãy , em đã nói gì với Bảo Phương ?

Hà Vân so vai :

- Em khuyên nó là không nên ly hôn với anh .

Nam Kha tò mò :

- Vì sao em lại nói với Bảo Phương như thế ?

Hà Vân tặc lưỡi :

- Chứ không lẽ em bảo nó ... mày cứ ly hôn đi . Bảo Phương nó nhạy cảm lắm . Em không muốn nó biết là ... em yêu anh .

Nam Kha lạc tay lái :

- Em vừa nói gì ?

Hà Vân ép sát thân hình rực lửa của cô vào lưng Nam Kha :

- Em yêu anh .

« Lùi
Tiến »