Chốn Cô Độc Của Linh Hồn

Lượt đọc: 396 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

Một buổi chiều nhiều mây vào cuối tháng Ba, Tư Tá đứng trước cửa hàng theo dõi đôi chim én sửa tổ dưới mái hắt. Én là loài sống theo chế độ một vợ một chồng, cô nhớ đã đọc được ở đâu đó, và các cặp chim én thường trở về tổ cũ của mình mỗi năm.

Thật là một loài chim bướng bỉnh, cô nghĩ. Sao còn quay lại cái thành phố ô nhiễm này trong khi chắc chắn là có một nơi nào đó tốt đẹp hơn - với không khí trong lành hơn, và bầu trời trong xanh hơn - cho con cái của chúng? Nhưng ít ra chúng cũng gắn bó với một mái nhà cũ. Chính cô cũng không lớn lên ở đây, và cũng không có gì nhiều để gọi là của mình ở nơi này; vậy mà cô còn không muốn rời đi, vẫn loay hoay tìm cách biến cái thành phố không lấy gì làm tử tế này thành nhà của mình.

Một cặp đôi tiến lại gần. Tư Tá quay lại, sắc mặt chợt tái đi trong thoáng chốc rồi cô lấy lại được sự bình tĩnh. Bá Dương bên cạnh là một phụ nữ trung niên, dừng lại cách cô vài bước, cả hai đều chăm chú nhìn Tư Tá.

“Hôm nay cô đóng cửa hàng à?” Bá Dương hỏi.

“Không,” Tư Tá nói.

Vài tháng trước, sau bữa ăn thảm họa của họ ở một nhà hàng ngoại ô, cô gửi tin nhắn cho anh, nói đã quyết định rằng tốt nhất hai người không nên gặp nhau nữa. Cô những tưởng anh sẽ gọi hay ghé lại, để xin tha thứ, và cũng đã thất vọng khi anh gửi tin nhắn đáp lại vỏn vẹn một câu: “Đồng ý”. Cô nhất quyết không chịu tin rằng anh đã làm tổn thương cô, nhưng giờ đây, đứng trước mặt anh, cô thấy ngón tay mình lạnh cóng.

Bá Dương giới thiệu người phụ nữ là bạn cũ của anh, Như Ngọc, sống ở Mỹ nhưng giờ quay về ổn định cuộc sống ở đây. Họ vừa đi dạo quanh Hắc Hải, và anh muốn đưa cô tới đây để xem có cuộc triển lãm mới nào không.

Có đấy, Tư Tá nói, và dẫn hai người vào trong cửa hàng. Cô chỉ cho Bá Dương cùng người phụ nữ nọ bộ sưu tập các lọ hoa thủy tinh tí hon, bên trong vẽ tĩnh vật như bướm và hoa phong lan. Cô không hỏi họ có cần hướng dẫn một vòng không, mà họ cũng không yêu cầu. Nhìn cách hai người đi chung với nhau, Tư Tá đoán chắc họ phải có mối quan hệ thân thiết lắm. Nếu như cô từng chiếm được vị trí nào trong trái tim Bá Dương, thì giờ đây cô biết, vị trí đó đã không còn nữa.

Họ không nán lại lâu trong cửa hàng, trước khi rời đi, người phụ nữ nhìn thẳng vào mắt Tư Tá, chúc cô may mắn. Tại sao chứ, Tư Tá ngẫm nghĩ sau khi họ đi khuất; cô cần may mắn để làm gì chứ? Cô không biết rằng trước đó, Bá Dương đã kể với người phụ nữ nọ rằng cô là người mà anh suýt yêu; Bá Dương thừa nhận anh có lẽ còn có thể xây dựng cuộc sống cùng cô gái đó nữa.

Bây giờ thì hết rồi sao? Như Ngọc hỏi.

Bây giờ thì hết rồi, vì Như Ngọc đã trở về, Bá Dương trả lời.

Vì tò mò, Như Ngọc nói muốn gặp cô gái, sau cuộc gặp đó, họ lặng lẽ thả bộ dọc con đường ven hồ. Sẽ có lúc nào đó, gương mặt cô gái trẻ sẽ xuất hiện trở lại với họ, như tất cả chúng ta đều phải thi thoảng lôi ra một, hai gương mặt nào đó của quá khứ - gương mặt của một cuộc tình đã qua, một người bạn đã để mất, hay gương mặt của chính chúng ta từ những ngày xa xưa, khi chúng ta không biết rằng gương mặt mình cũng có thể ám ảnh trái tim những người khác.

Anh đã rất khôn ngoan khi không yêu cô gái đó, cuối cùng Như Ngọc nói. Cô gái xứng đáng có một cuộc đời hạnh phúc hơn, và anh đã đúng khi để cô được yên.

HẾT

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của yiyun li