CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Chiến tranh ở Washington có lúc khá là vui, sau khi người ta đã chấp nhận những thay đổi trong tiện nghi sống, sau khi người ta đã quen với rượu mía Cuba, rượu Scotch Canada, rượu brandy California, tem phiếu, những ngày không có thịt, chợ đen và có một vài người đàn ông trên giường, chỉ trừ một người. Và sau khi người ta đã vượt qua được nỗi tức giận với người chồng cứ chạy đi đóng vai một thủy thủ trong khi thực sự anh ta chẳng cần đi làm gì.

Amelia điên tiết lên với Alex. Anh có tiêu chuẩn được miễn gọi nhập ngũ vì đã có gia đình; và dễ dàng làm một phóng viên; Alex hoàn toàn có thể tìm và nhận một công việc văn phòng ở Washington, trong cơ quan công cộng hoặc cơ quan tình báo; Alex có thể dễ dàng thừa nhận bốn chữ F về thể chất nhưng lại chối bỏ những khuyết tật thể xác để đủ tư cách vào hải quân.

“Tại sao anh phải làm thế? Tại sao anh phải sắm vai một anh hùng khi anh thậm chí không có cấp bậc quân dịch thực sự. Tại sao anh không đợi đến lượt của anh. Khi họ cần họ sẽ gọi anh.” Giọng Amelia the thé.

Alex mỉm cười, nụ cười khiến người ta phát điên.

“Anh không muốn đợi để được gọi. Anh không muốn phải tham gia chiến đấu. Anh không muốn đợi đến khi tất cả lớp nước bóng đã bị trầy sước, và còn đầy những người nông dân và những người chồng được hoãn quân dịch. Đây chỉ là một cuộc phiêu lưu lớn. Anh đã có điều kiện để nhìn, và anh muốn là một phần của nó”.

Amelia gần như đã khóc òa lên.

“Vậy tại sao anh không làm một phóng viên nước ngoài, một phóng viên chiến tranh? Ít ra anh sẽ sống tốt hơn chút ít, và có cơ được về thăm nhà thường xuyên hơn!”

Alex châm thuốc và nhả khói thành một vòng tròn

“Anh không muốn làm một phóng viên. Anh không muốn nhìn cuộc chiến từ ngoài vào. Anh muốn nhìn nó từ trong ra. Anh muốn là một phần của nó. Và khi nó qua đi anh không muốn bị hội ý bí mật trong căn phòng với bữa tiệc cocktail để giải thích với ít, rất ít những nhân viên dân sự tại sao đứng ngoài lại thiết thực hơn vào trong. Có lẽ nếu chúng ta có con...” Giọng anh thấp xuống.

“Đâu phải lỗi tại em mà chúng ta không có con! Em đã không dùng bất cứ cái gì kể từ sau sáu tháng đầu! Nếu chúng ta không có con thì đó là...”

“Anh biết. Đó là lỗi tại anh. Alex dài giọng theo cái cách luôn làm Amelia tức điên. ”Có lẽ đó là lý do tại sao anh muốn ra trận...”

Lúc này thì nàng nổi giận thực sự.

“Anh muốn ra trận cũng giống như anh muốn đi huấn luyện mùa xuân. Anh muốn ra trận cũng giống như anh luôn muốn đến New York để theo dõi các trận quyền Anh. Anh muốn ra trận cũng giống như anh muốn theo dõi những việc được phân công ở ngoài thành phố. Anh muốn ra trận chỉ vì anh muốn đi khỏi nhà!” Amelia chùi mặt bằng tay rồi chằm chằm nhìn anh qua dòng nước mắt. “Vậy anh cứ việc vào cuộc chiến tranh chết tiệt của anh đi và cứ để đầu anh vỡ tung đi cho rồi!”

Alex nhẹ nhàng nói:

“Anh vui vì em đã không coi sự ham mê chiến trận của anh là do một cái gì đó đơn giản như lòng yêu nước, và rằng những cụm từ ”Trân Châu cảng“, ”Quốc xã”, ''phát xít Nhật” đã không được đả động. Cũng như không đả động chút gì đến “Đất mẹ” hay “lối sống Mỹ” để làm rối vấn đề. Thực ra, chiến tranh chỉ là một cuộc picnic lớn, và anh không muốn bỏ lõ cuộc đua ba chân này. Dù sao đi nữa thì cũng đã quá muộn để làm thay đổi ý nghĩ của anh. Lệnh gọi nhập ngũ đã đến vào ngày hôm nay.”Anh đưa cho cô một xấp giấy. “Đây là lệnh. Từ bây giờ em có thể gọi anh là trung úy...”

Amelia nhìn tờ giấy in roneo nhòe nhoẹt qua màn nước mắt.

“Khi nào thì anh đi?”

“Hai tuần nữa. Nhưng không chết ngay đâu. Có tám tuần thụ giáo ở Dartmouth để học cách buộc dây và ăn nói cho có hương vị biển. Và sau đó, nếu may mắn, anh sẽ có thể được đóng quân ở Washington, và em sẽ lại có anh suốt thời gian đó. Còn bây giờ, hãy uống một ly mừng trung úy Alexander Barr, USNR, tai họa của phát xít Nhật và là thần báo oán của bọn Quốc xã...”

***

Đồ con hoang vụng trộm có thể đã tình nguyện nhận điều khắc nghiệt nhất mà người ta có, Amelia cay đắng nghĩ, vài tháng sau, khi người chồng báo cho nàng biết rằng anh được trao một nhiệm vụ bí mật mang cái tên “Đội cận vệ”, có liên quan đến những vụ nổ thường xuyên xảy ra của những con tàu chở đầy đạn dược trên đường đến Murmansk. Cậu bé Barr của mình, nàng nghĩ, luôn cố chứng tỏ một cái gì đó, giống như khi anh đấm nhau với một thủy thủ và bị gãy mũi.

Song, như một người đàn bà thực tế, Amelia nhận ra rằng chẳng có gì được làm cho chiến tranh, cho Alex Barr, hoặc cho cái trách nhiệm mà với nó nàng đã được lựa chọn. Nàng cho một đại tá đã tái ngũ thuê ngôi nhà với số tiền rất lớn, ông này chắc chắn ở lại Washington trong suốt thời gian, và chuyển đến sống ở một căn hộ với hai cô gái khác, Norma và Betty - cả hai đều mới lấy chồng và đều là những goá phụ tạm thời của Lục quân và lính thủy đánh bộ.

Norma tóc vàng và rất xinh đẹp. Betty tóc đen và rất xinh đẹp. Amelia tóc nâu và rất xinh đẹp. Tất cả họ đều được nhận một phần lương của chồng. Tất cả họ đều có một công việc nào đó. Và bữa ăn duy nhất mà họ phải mua là bữa sáng.

Khúc dạo đầu cảm động của Washington thời chiến là quá thừa những cạm bẫy đàn bà, chúng quấy rối nơi cư trú của những người phụ nữ đột nhiên bị cướp đi tiếng cạo râu sột soạt và mùi hương đàn ông quen thuộc. Căn hộ của Amelia là một kho những đồ phụ nữ: quần lót, áo nịt và tất phơi trong buồng tắm; thường xuyên mượn tất của nhau (Mẹ kiếp! Đấy là đôi tất nilon tốt cuối cùng của tớ đấy!) và nào bình nào lọ nào hộp đựng kem, đựng phấn, đựng nước thơm và thuốc đánh móng tay.

Căn bếp thực sự là phòng giặt là; ngăn đựng đá chứa nhiều đồ mỹ phẩm hơn là thức ăn; tủ lạnh chỉ có bơ lạc và vài chai sữa. Không có khu rừng nào hoang vu và hiu quạnh hơn khu rừng của những người đàn bà, với nó mùi phụ nữ và những người đàn bà nửa trần truồng hoặc bọc trong chiếc áo choàng dài với mái tóc uốn quăn, mượn nhau quần áo, khăn vệ sinh và, điều này khá hay xảy ra, đàn ông. (Đó là chai sữa của tớ đấy!)

Sau một thời gian dài trong cái nữ tu viện của sự thất vọng này, khi những lá thư hình chữ V của Tom, Dick hay Harry đã muộn hơn thường lệ và ký ức tình yêu đã hao mòn dần, các cô gái bó lại eo và bắt đầu sống động hẳn lên. Nhưng chiếc xi líp không còn treo trên mắc trong bếp nữa. Quần áo lót khô biến mất vào lúc chập tối. Đồ trang điểm bị nhét cẩu thả vào ngăn kéo; dụng cụ vệ sinh phụ nữ không còn treo trơ tráo sau cửa phòng tắm, và các cô gái bắt đầu nịnh bợ người quản lý siêu thị nhằm mặc cả mua những chai rượu đắt tiền để có cái gì đó hơn rượu gin Cuba, như một sự cám dỗ với những người bạn trai thanh lịch.

Và căn hộ, từ 6 giờ tối trở đi, được chứng kiến cuộc tổng diễu binh của các bộ quân phục - tất cả các quân chủng, tất nhiên, lục quân, lính thủy đánh bộ và hải quân, hầu hết là những thanh niên trẻ đang nhận nhiệm vụ tạm thời, trên đường ra mặt trận. Mỗi cô gái đều có một người yêu chính thức, nhiều hoặc ít - nói chung tẻ nhạt, luôn bắt đầu hói, đôi khi béo nhưng hay gặp hơn là gầy nhẳng, được bổ nhiệm lâu dài ở một văn phòng nào đó ở Washington. Những người này có tên phù hợp - như Jeb hoặc Josh hoặc Horace hoặc Elmer - trong khi những chú chim di cư hình như đều được đặt tên Don, Tom, Tony và Mike. Tất cả bọn họ đều có mái đầu hoe vàng húi cua và cặp mắt xanh, hoặc để ria và cặp mắt đen ngọt xớt. Hình như tất cả họ đều đã lấy vợ, một cô gái dễ thương nào đó ở Wichita, Boston, Chicago hay San Francisco. Họ mang theo ảnh vợ và, nếu có, ảnh con.

Một góa phụ thời chiến của Washington, nếu tình cờ cô ta lại trẻ trung và hấp dẫn, thật sự có hai lựa chọn đơn giản. Vấn đề là có chọn hay không. Nếu chọn, có việc làm; uống rượu, vui chơi và ăn thịt rán không mất phiếu ở Fan và Bill. Nếu không, cô ta đi xem phim, giữ gìn đồ lót và đọc sách, vì tất cả Don, Tom, Tony và Mike đều vội vã ra đi và chết ở những nơi không thể đánh vần được tên, và một cuộc hẹn là đủ để lãng phí một anh chàng. Thời gian tìm hiểu tỏ tình ở Washington trở nên hình thức đến nỗi, qua cốc cocktail thăm dò đầu tiên ở nhà hàng Hoa tháng Năm hoặc Wilard, người ta hầu như đã hiểu cuộc hẹn có đáng giá một bữa ăn tối hay không.

Một hồi Amelia trôi theo dòng suối hẹn hò dễ dãi cùng với những cô gái kia. Nhưng căn hộ chỉ có hai chiếc giường, và tất yếu cô gái thừa ra phải dùng chiếc đivăng trong phòng khách, cuối cùng làm nàng ghê tởm sự lang chạ vô ích của cuộc chơi. Amelia không phải là người giả bộ đoan chính, nhưng nàng bị ám ảnh bởi quan niệm về sự bán chung thủy, và trò chơi chiếc giường êm ái không làm nàng vui. Mỗi buổi sáng lại thấy một dư vị khó chịu và một khuôn mặt đàn ông mới đang cạo râu trong buồng tắm. Đã đến lúc khó mà nhớ được những chàng trai thuộc những binh chủng khác nhau đã vội vã vứt quần áo lên ghế hoặc treo vào cánh cửa. Amelia hẹn hò nhưng không chung chăn gối, và do đó rất ít gặp lại những rắc rối.

Amelia đã nổi loạn. Nàng ngừng việc hẹn hò, và dùng những giờ rảnh rỗi để đi kiếm một căn hộ, cuối cùng đã tìm được căn hộ ở một trường quay nhỏ với mức giá hợp lý, và, mạo hiểm với sự cô đơn, chuyển đến nơi ẩn cư mới, nơi như nàng nhận xét, bất kỳ người đàn ông nào nàng thấy trên giường chí ít sẽ có thể nhận ra được là người của nàng mà không phải kiểm tra thẻ, và phòng tắm không treo đầy những đôi tất đang khô.

Nàng tiếp tục tới những bữa tiệc cocktail, nhưng tránh né những lời tán tỉnh sống sượng của những thiếu úy và đại uý cấp hai và thường trở về nhà một mình, kể từ khi Francis Hopkins bước vào bữa tiệc. Và vào đời nàng.

Cuộc sống của Amelia diễn ra êm ả, theo kiểu một cô gái, với Francis Hopkins giờ đây nàng đã có được một người bạn và một người tâm tình, một người đàn ông bặt thiệp không tạo ra mối đe dọa cho ngành hàng hải và khá hóm hỉnh để tán gẫu, uống rượu, và đôi khi ăn cơm cùng. Francis từ New York xuống đây trong những kế hoạch phòng vệ nào đó và là niềm an ủi được chào đón.

Trong thời gian sống chung với mấy cô gái trong căn hộ lớn, Amelia đã là người cương quyết - một người không ngủ với bồ, người quét dọn căn hộ, người đi chợ. Nàng là người nhiều đêm nằm đivăng khi Norma hoặc Betty vui thú đến quá nửa đêm trên hai chiếc giường. Nàng được coi là không bị rơi vào lối mòn “thay người tình hằng đêm”. Giờ đây nàng có căn hộ riêng, những cuộc phiêu lưu tình ái kiểu Washington là rất dễ dàng và kín đáo. Nhưng một điều gì đó không rõ đã giữ nàng lại.

Nàng không được tin gì của Alex, và chỉ có thể đoán rằng anh đang trên biển. Chừng nào người đàn ông của nàng còn lênh đênh trên biển, Amelia thấy thật dễ dàng làm giảm đi nỗi thất vọng bằng những cuộc hẹn đi thăm bảo tàng, vườn thú, đi xem phim và đôi khi đi xem hát với Francis. Nàng kiên quyết gạt chuyện tình dục sang một bên, xếp vào những việc sẽ làm trong tương lai, và thường làm việc cho đến khi mệt nhoài trong cửa hàng.

Ngoài Fransis, Amelia còn thường xuyên gặp gõ một người đàn ông khác; một nhà báo ở Washington đã từng được bổ nhiệm ở London, song thường quay về Washington để giải sầu trong khi đợi sự điều động đến Cận Đông hoặc nước Nga hoặc một mặt trận ác liệt nào đó trong con mắt nghề nghiệp của anh ta. Đó là một anh chàng dễ chịu, Timothy, gần bốn mươi tuổi, đã ly hôn và là cha của hai đứa con, họ ít khi ăn tối và uống cùng nhau trước khi Alex ra mặt trận.

Amelia đã hạnh phúc có được Tim. Đó là một mối liên kết với Alex, và với những ngày xưa cũ, khi mọi người theo dõi những câu chuyện không dính dáng gì đến sự đổ bộ, những tiếng nổ và những vụ máy bay rơi. Tom rất thích đến chỗ nàng. Anh thường mang theo một chai rượu - của trời cho đấy, và ít thịt. Anh làm ồn ào trong bếp, sau đó họ có một tối ấm cúng dễ chịu và nói chung Tim thường ra về sớm.

Tim Jason có vẻ là một công chức đơn thuần hơn là người đã từng gắn phù hiệu phóng viên chiến tranh trên bất kỳ bộ quân phục nào ở bất cứ đơn vị nào anh có thể được phái đến ở bất kỳ vùng nào trên thế giới. Trông anh ta giống một nhân viên dân sự: dáng dấp nặng nề, làn da khá hồng hào, giọng nói trầm và nét mặt thô ráp. Anh là người vui nhộn, uống rượu giỏi và là một kho tiếu lâm vô tận. Tim đã trở thành phóng viên chiến tranh từ khi quân Đức tiến vào Ba Lan còn trước đó anh biệt phái ở nước ngoài. Tim là người đàn ông hấp dẫn, Amelia nghĩ, và tự hỏi, với một chút hư hỏng rằng, tại sao anh không bao giờ chiếm đoạt nàng, ở một nơi riêng tư mà lúc khởi đầu đã đem đến sự suồng xã. Nhưng nàng bằng lòng với việc ngồi đó, thu mình trên ghế và nghe Tim nói trong buổi phát thanh tin tức.

Đêm nay là Ed Murrow với bài phóng sự. Đây là London. Murrow đã mô tả một cách lạnh lùng và đầy màu sắc, như thường lệ, cảnh tàn phá sau đêm thứ năm của đợt không kích lần hai, với tương quan lực lượng nghiêng về bọn quốc xã, và London một lần nữa ầm vang tiếng nổ và đạn lửa.

“Tình hình không tồi tệ như người ta kể đâu,“ Tim Jason nói. ”Chúng thả nhiều bom, làm sập nhiều tòa nhà, nhưng thật ngạc nhiên là chúng giết được rất ít người, và còn ngạc nhiên hơn là cuộc sống bình thường vẫn diễn ra. Hình như tiếng bom nổ đã đánh thức người Anh rằng họ có máu trong huyết quản, đặc biệt là phụ nữ...”

Anh ta cười khoái trá.

“Trong đời anh đã thấy nhiều cô gái bốc lửa, và nhiều xã hội dễ dãi, nhưng London ngày nay khiến Washington giống như một nữ tu viện. Người ta không thể bước đi giữa những cơ thể xoắn lấy nhau trong các công viên, và Chúa ơi! Khi còi báo yên vang lên, người đàn bà gần nhất sẽ ngã nhào vào người đàn ông gần nhất. Vị thần của cuộc chiến không phải là Marc[9]. Ở nước Anh, ít ra vị thần đang giang đôi cánh trên đấu trường Piccadilly và tên của vị thần đó là Eros[10]”.

“...người ta tin rằng cuộc không kích lại tiếp tục,“ Murrow vẫn đang nói, ”là do mũi nghi binh đầu tiên của đội hộ tống Đại Tây Dương đã đến cửa sông Themes, thu hút phần lớn lực lượng Luftwaffe khỏi nước Nga, nơi chúng đã cản trở đội hộ tống đến Murmansk...”

“Với tất cả những người đã bị giết, một trăm nghìn người sẽ được sinh ra”, Tim Jason nói. “Tất cả sự ngừng lại ở ngoài Blighty yêu dấu, vì các chàng trai không được ở nhà lâu, trong một kỳ nghỉ phép ngắn và toàn hòn đảo đang nóng bỏng. Ồ, tốt hơn là anh nên ra về.”

Ra đến cửa anh nói: “Em có được tin gì của Alex không?”

“Không,” Amelia nói. “Em đang đợi tờ giấy báo khủng khiếp lúc bốn giờ chiều của Mặt trận phía Tây, nhưng nó còn chưa tới, vì vậy em chỉ có thể đoán là anh ấy vẫn còn sống. Chúc ngủ ngon, Tim”. Cô ngửa mặt hôn vào má anh. “Cảm ơn vì món thịt và rượu.”

“Mai anh sẽ đến và uống nốt nửa chai còn lại, nếu có thể,“ Tim Jason nói. ”Và nếu em không bận?”

“Em không bận gì cả, và rất vui,” Amelia nói. “Chào anh.”

Sáng hôm sau Amelia nhận được lá thư hình chữ V đầu tiên trong sáu tuần lễ. Thư mang dấu của kiểm duyệt Hải quân. Trong thư anh viết:

Amelia thân yêu!

Anh đang bị kiểm duyệt sự ba hoa của mình, nhưng anh được phép nói rằng anh đang ở London, vì bọn anh đã bị lộ, và quân Đức biết bọn anh ở đây, xét từ những tiếng nổ mấy đêm qua. Những tin đồn được dựng lên để khai thác thực tế là bọn anh đã thu xếp ổn thỏa trong sông, và rằng RAF[11] đã hoạt động thành thạo hơn. Những tin đồn đã dựng lên một phi vụ lớn, và anh sẽ không ngạc nhiên nếu em thấy ảnh anh trên báo, xem cách anh dẫn đoàn tàu cập bến thế nào. Bọn anh đã bị đánh tơi bời trên suốt đường đi, nhưng bọn anh đã làm ngày càng tốt hơn với chú nhóc chống tàu ngầm.

Không thể nói anh sẽ đi đâu hoặc bao giờ, nhưng anh sẽ còn ở đây vài ngày hoặc thậm chí vài tuần nữa. London bị đánh vụn, như Ed Murrow chắc đã kể cho em hoặc chắc em đã được đọc nếu em xem Reynolds trên tờ Thủy thủ. Anh ta đã đánh điện xuyên đại dương và làm việc cho mục tin vắn hằng tuần.

Nhưng đây là một thành phố lớn và phóng đãng bất chấp bom đạn mà nó phải hứng chịu, và anh nghĩ là máy bay Đức đã bắt đầu có đôi chút chán nản. Anh đã gặp một số người rất dễ chịu, và bia thì uống được nếu ấm, sau chuyến đi dài lạnh lẽo xuyên qua đại dương xám xịt hiểm ác ấy, anh không còn nghĩ có cái gì ấm áp nữa.

Anh không thể nói thêm điều gì trừ việc em có thể mua được thịt, nếu en biết chỗ, và whisky không phải là hoàn toàn không thể kiếm được. Những con người này rất dũng cảm và kỳ quặc, hình như không biết sợ. Anh sẽ viết cái anh có thể khi anh có thể. Nhưng em có tin không? Ở giữa cảnh bom đạn này, anh sắp đi dự bữa tiệc cocktail ở Savoy. Điều này hẳn phải làm bọn Đức nản lòng.

Hãy viết thư cho anh và đừng lo nếu em không được tin gì của anh.

Yêu em!

ALEX

Amelia gõ móng tay lên lá thư hình chữ V. Niềm vui đầu tiên là Alex vẫn an toàn bị giảm đi chút ít khi anh nói đến bữa tiệc cocktail. Loại tiệc cocktail nào? Với ai, trong ánh sáng của cái gì. Có phải Tim Jason đã nói với cô đêm qua là anh đã đi dự tiệc cocktail? Tim đã nói gì nhỉ? “Khi còi báo yên vang lên, người đàn bà gần nhất sẽ ngã vào người đàn ông gần nhất.” Làm nản lòng bọn Đức, mẹ kiếp, nàng nghĩ. Anh ta ở Savoy, còn mình thì đức hạnh ngồi đây trong cái thành phố mà tất cả mọi người đều đang trên giường với chồng của một người nào đó.

Amelia Barr nghĩ lan man khi làm những công việc vặt trong cửa hàng. Điều kỳ diệu là Alex vẫn an toàn. Tất nhiên điều kỳ diệu là anh đã ở London, và London vẫn vui tươi bất chấp bom đạn - điều kỳ diệu là ở đó vẫn có thịt, rượu và... gái. Bất kỳ người đàn ông nào đã vượt được Đại Tây Dương trong một đội hộ tống đều xứng đáng được vui chơi chút ít ở bờ bên kia, mặc dù - cái nàng không biết sẽ không làm nàng bị tổn thương, nhưng trí óc nàng vẫn tiếp tục vẽ nên những bức tranh.

Amelia Barr đã sống với hai cô gái, và nàng biết điều gì đang diễn ra ở Washington thời chiến, cho dù không có tiếng bom rơi đạn nổ để kích động lên ham muốn. Nếu quận Columbia bị đổi thành miếng đệm khổng lồ bởi cuộc chiến tranh đẫm máu ở bờ bên này Đại Tây Dương, thì London phải mang tên vị thần gì nếu bất kỳ thời khắc nào cũng có thể là thời khắc cuối cùng của đời người? Amelia Barr là phụ nữ, chắc chắn nàng đã biết chút ít về sự gấp rút mà ngay cả một trận bóng đá cũng có thể gây ra trong một chiều thu mát mẻ, một vụ mùa được thu hoạch dưới ánh trăng với sự trợ giúp của chút rượu và âm nhạc êm đềm. Thế rồi, bom đạn và tiếng nổ của máy bay đã làm gì? Nhất là với người phụ nữ có thể chỉ còn một ngày trước khi mất đi người đàn ông của mình?

Alex Barr là con người, mà ngôi nhà là một mẩu gì đó xa xôi và có thể trở lại. Làm sao có thể trách anh nếu... nàng xua những ý nghĩ khó chịu ra khỏi đầu.

Nàng gần như đã nổi cáu với Tim Jason khi anh đón nàng ở góc phố lúc sáu giờ tối. Trông anh rất khác - tất nhiên là phải khác rồi. Anh đã lại mặc quân phục, thay cho bộ đồ dân sự ưa thích kể từ khi anh trở về sau lần công vụ vừa rồi. Để ý thấy cái nhìn ngạc nhiên của nàng, anh nhe răng cười.

“Em đúng đấy,” anh nói. “Anh sắp đi xa, ơn Chúa! Này, taxi”.

“Nhưng đi đâu, đi đâu?” Nàng nói khi họ ngồi vào taxi và hướng về đại lộ Connecticut.

“Không thể nói được,” Tim nói và mỉm cười vui vẻ. “Bí mật quân sự. Nhưng có vẻ khá hấp dẫn.”

“Nhưng khi nào?”

“Không thể nói được. Anh nghĩ là ngày mai. Dù sao đi nữa”... anh chỉ vào chiếc gói to bọc giấy nâu. “Anh đã chuẩn bị đủ cho buổi liên hoan chia tay. Có một miếng thịt chưa từng thấy trong phiếu thực phẩm. Có một cái chai chưa từng có trong cửa hàng bán phân phối. Có một hộp Chesterfield thực sự. Anh định làm lễ kỷ niệm cho chúng ta.”

“Tất nhiên em biết là trong mấy tuần qua anh đã trở nên chết mê chết mệt em,“ Tim Jason nói. “Anh đang nằm ườn ở một góc đivăng, nhấm nháp cốc rượu sau bữa tối. Anh sẽ nhớ em kinh khủng. Có lẽ suốt cả chuyến đi, cho đến chừng nào thủy triều thay đổi cách này hay cách khác. Anh mong... anh mong...”

“Anh mong điều gì hả Tim?” Amelia mềm mại với cocktail và rượu, dịu dàng chạm vào đùi anh. “Hãy cho em biết điều anh mong đi...”

“Anh nghĩ anh yêu em vô cùng, và đây là lần cuối cùng! Anh đã chờ đợi quá lâu, trời ơi! Bây giờ thì đã quá muộn để...”

Đột nhiên họ hôn nhau đắm đuối, và Amelia là người với tay ra phía sau tắt đèn...

“Anh nghĩ anh phải cảm thấy mình là kẻ khốn nạn với Alex đang ở xa,” Tim Jason nói, một lúc lâu sau, khi đã nhấp một ngụm rượu. Amelia, trong chiếc váy ngắn bằng lụa mỏng, nằm trên đivăng, với Tim ngồi trên sàn bên cạnh. “Nhưng anh chẳng cảm thấy mình khốn nạn tí nào. Anh chỉ thấy buồn là mình phải ra đi lúc chúng ta...”

Amelia chặn một ngón tay lên môi anh.

“Em không cảm thấy mình là kẻ dâm đãng hoặc phụ bạc,“ nàng nói. “Không, em đang hình dung điều Alex đang làm, bất kỳ điều gì anh ta sẽ làm, đúng lúc này, ở London. Và...” nàng nói hơi quá phấn khích, “Em dám chắc anh ấy sẽ làm điều gì. Đây sẽ là một cuộc chiến tranh dài, ngay cả khi tất cả chúng ta vượt qua được nó. Giờ hãy đi đi, Tim yêu dấu, anh phải về nhà và để em ngủ một chút. Em là một cô gái đi làm, chứ không phải là một phóng viên chiến tranh. Hãy hôn tạm biệt em, và nhớ gọi điện cho em trước khi anh lên đường vào ngày mai.”

Tim Jason nặng nề đứng dậy và với lấy chiếc áo. Anh cúi xuống và nhẹ nhàng hôn cô.

“Anh sẽ gọi,” anh nói. “Cảm ơn em, Amelia thân yêu.”

***

Anh gọi đến cho nàng ngay trước lúc nửa đêm. Giọng anh hoan hỉ.

“Kế hoạch có thay đổi,” anh nói. “Với anh, một tin tốt lành, rất tốt lành. Quân dội đã hoãn lệnh gọi anh trong ít nhất là một tuần nữa. Em vui chứ?”

“Rất vui,” Amelia nói. “Em đang có một khách hàng. Tối nay đi ăn nhé. Chìa khóa em để dưới thảm.”

Khi Tim Jason tới ăn tối hôm đó anh mang theo miếng thịt khác và chiếc vali của anh. Trong mười ngày anh không rời khỏi Washington, và nói chung khi Amelia từ chỗ làm trở về nhà thì anh đã chuẩn bị gần xong bữa tối. Rốt cuộc, khi anh đã lên đường, mà nơi tới vẫn không được rõ, Amelia đã một lần nữa trở nên quen với sự có mặt của một người đàn ông trong nhà.

Khi nhiều tháng đã trôi qua, nàng vẫn phụ thuộc nhiều vào Francis Hopkins với một tình bạn bền vững, nhưng khi tình bạn của Francis mất dần đi tầm quan trọng, nàng thấy không khó khăn gì để thỉnh thoảng mời một người đàn ông hấp dẫn đến căn hộ của nàng uống vài ly trước khi đi ngủ. Nếu lương tâm có cắn rứt, trong một vài lúc nào đó, với một mái đầu lạ trên chiếc gối bên cạnh nàng, nàng liền nghĩ rằng phe Đồng minh hiện đang ở Ý. Không nghi ngờ gì nữa là Alex cũng đang ở đó, và rằng những cô gái Ý nổi tiếng là mất đạo đức cũng như hấp dẫn. Tuy nhiên, nàng thấy hơi có lỗi với Tim Jason. Nàng ngày càng ít được tin của anh từ Moscow, và nàng nghe nói là người Nga trông coi phụ nữ của họ rất kỹ, và rằng rất khó kiếm được rượu cũng như thực phẩm ở đất nước này, trong thời buổi này.

[9] Marc:Thần Chiến tranh.

[10] Eros:Thần Tình ái.

[11] RAF: Lực lượng Không quân Hoàng gia Anh.

« Lùi
Tiến »