Tàn Thế

Lượt đọc: 1170 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xe buýt đường dài

MỘT CHIẾC XE BUÝT ĐƯỜNG DÀI hạng sang khởi hành từ Trại Khiếm thị St. Lucia ở New Jersey vào đầu giờ chiều, thẳng tiến tới một học viện chuyên biệt ở Upstate New York.

Tài xế, với những câu chuyện cũ rích và cả một kho trò đùa "Ai gọi đó", đã mang lại bầu không khí vui vẻ cho các hành khách, khoảng sáu mươi đứa trẻ đang lo sợ trong độ tuổi từ bảy đến mười hai. Chúng đã được lựa chọn từ báo cáo của các phòng cấp cứu khắp khu vực ba bang. Những đứa trẻ này mới bị khiếm thị - tất cả đều vô tình bị mù bởi hiện tượng mặt trăng che khuất gần đây - và đối với nhiều đứa, đây là chuyến đi đầu tiên không có sự hiện diện của bố mẹ.

Học bổng của chúng, tất cả đều được trao tặng và tài trợ bởi Quỹ Palmer, bao gồm buổi dã ngoại theo kiểu định hướng này, một sự đắm mình vào các phương pháp thích nghi cho người mới bị mù. Các nhân viên hỗ trợ - chín cử nhân trẻ của St. Lucia - đều bị mù về phương diện pháp lý, nghĩa là thị lực trung tâm của họ là 20/200 hoặc thấp hơn, dù họ vẫn nhận biết được một chút ánh sáng. Mọi đứa trẻ được họ chăm sóc đều bị NLP, hay "không nhận biết được ánh sáng", tức là mù hoàn toàn. Tài xế là người sáng mắt duy nhất trên xe.

Giao thông nhiều nơi ì ạch do tắc nghẽn quanh khu Greater New York, nhưng tài xế liên tục mua vui cho lũ trẻ bằng những câu đố và chuyện cười. Vào những lúc khác, ông tường thuật chuyến đi hoặc miêu tả những thứ thú vị ông có thể nhìn thấy ngoài cửa sổ, hay bịa ra các chi tiết để những thứ trần tục trở nên hay ho. Ông là nhân viên lâu năm của St. Lucia, và không ngại đóng vai thằng hề. Ông biết rằng bí mật để mở khóa tiềm năng của những đứa trẻ bị tổn thương này cũng như để mở cửa trái tim chúng cho những thử thách phía trước là nuôi dưỡng trí tưởng tượng, lôi kéo và giành được tình cảm của chúng.

"Cốc cốc."

Ai gọi đó?

"Hóa trang."

Hóa trang nào?

"Đồ hóa trang khiến bác chết cười."

Chặng dừng tại McDonald nhìn chung suôn sẻ, trừ việc món đồ chơi của Bữa ăn Vui vẻ là một thẻ ảnh ba chiều. Tài xế ngồi cách xa nhóm trẻ, quan sát mấy đứa bé tìm kiếm khoai tây chiên bằng những bàn tay ngập ngừng do vẫn chưa học được cách "giữ nhịp" bữa ăn của mình để ăn uống dễ dàng hơn. Đồng thời, khác với phần lớn những đứa trẻ bị khiếm thị bẩm sinh, McDonald có ý nghĩa về mặt thị giác đối với chúng, và chúng có vẻ thấy thoải mái với những chiếc ghế nhựa xoay tròn nhẵn và ống hút quá khổ.

Tiếp tục hành trình, chuyến đi ba tiếng quá gấp đôi thời gian đã định. Các nhân viên hỗ trợ chỉ dẫn bọn trẻ hát theo lượt, rồi cho phát mấy audiobook trên những màn hình video cao quá đầu. Nhiều đứa nhỏ tuổi hơn, đồng hồ sinh học đã bị quẳng xó bởi chứng khiếm thị, cứ ngủ gà ngủ gật.

Các nhân viên hỗ trợ nhận biết sự thay đổi chất lượng ánh sáng qua cửa sổ xe buýt, ý thức được bóng tối ngoài trời đang buông xuống. Chiếc xe buýt di chuyển nhanh hơn khi vào đến bang New York - cho tới khi tất cả nhất loạt cảm nhận được chiếc xe đột ngột giảm tốc, đủ để thú nhồi bông và ly uống nước rơi xuống sàn.

Chiếc xe buýt tấp vào lề và dừng lại.

"Chuyện gì thế ạ?" trưởng nhóm hỗ trợ, một trợ giảng hai mươi tư tuổi tên Joni đang ngồi gần phần đầu xe nhất, hỏi.

"Không biết nữa... có gì lạ lắm. Cứ ngồi yên nhé. Bác quay lại ngay."

Rồi người tài xế đi mất, nhưng các nhân viên hỗ trợ chẳng thời gian đâu mà lo lắng - bất cứ khi nào xe dừng, họ đều bận rộn giúp đỡ ở phòng vệ sinh phía sau.

Tầm mười phút sau, tài xế quay lại. Ông khởi động xe mà không nói lời nào, bất chấp việc nhân viên hỗ trợ vẫn đang giám sát các lượt đi vệ sinh. Joni yêu cầu ông đợi nhưng bị phớt lờ, tuy nhiên bọn trẻ cuối cùng cũng được giúp về lại chỗ ngồi và mọi người đều ổn.

Từ đó, chiếc xe buýt im lặng lăn bánh. Chương trình audio không được tiếp tục. Tài xế ngừng kể chuyện cười, và thật ra, ông không chịu trả lời bất kỳ câu hỏi nào của Joni, người ngồi hàng ghế đầu ngay đằng sau ông. Cô dần thấy lo, nhưng quyết định không để những người khác cảm nhận được nỗi bất an của mình. Cô tự nhủ rằng chiếc xe vẫn đang chạy êm, họ vẫn đang đi với tốc độ thích hợp, và dù sao thì bây giờ họ hẳn đã gần tới đích rồi.

Một lúc sau, chiếc xe buýt rẽ vào một con đường đất, đánh thức mọi người dậy. Rồi nó lăn bánh vào một bãi đất gồ ghề hơn, mọi người phải giữ chắc ghế, đồ uống đổ cả vào đùi theo những cú nẩy của xe. Họ chịu đựng trận rung lắc này trọn một phút - đến khi chiếc xe buýt dừng khựng lại.

Tài xế tắt máy và họ nghe thấy tiếng cửa gập mở kèm theo tiếng xì lốp. Ông rời đi chẳng nói chẳng rằng, chùm chìa khóa khẽ kêu leng keng ra xa dần.

Joni dặn các nhân viên hỗ trợ chờ đợi. Nếu quả thật đã đến học viện như Joni hy vọng, họ sẽ được nhân viên chào đón vào bất kỳ lúc nào. Sự im lặng của tài xế sẽ được đề cập vào thời điểm thích hợp.

Tuy nhiên, càng lúc tình huống càng có vẻ không đúng, và dường như sẽ không có ai tới đón tiếp họ.

Joni bám tay vào lưng ghế và đứng lên, dò dẫm tiến đến chỗ cánh cửa đang mở. Cô gọi vào bóng tối, "Xin chào?"

Cô chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng bôm bốp và lanh canh từ động cơ làm mát của xe, cùng tiếng vỗ cánh của một chú chim bay ngang qua.

Cô quay lại với những hành khách nhỏ tuổi cô đang coi sóc. Cô cảm nhận được sự mệt mỏi và bồn chồn của chúng. Một chuyến đi dài, giờ lại thêm một điểm dừng đáng nghi hoặc. Vài đứa trẻ ở đằng sau đang khóc.

Joni gọi các nhân viên hỗ trợ lại họp ở đầu xe. Giữa những tiếng thì thầm hoảng loạn, không ai biết phải làm gì.

"Ngoài vùng phủ sóng," điện thoại di động của Joni giải thích bằng một giọng bình tĩnh đến phát bực.

Một người dò dẫm trên bảng đồng hồ lớn để tìm radio nối với tổng đài nhưng không thấy điện đàm đâu cả. Anh để ý thấy chiếc ghế nhựa lót nệm của tài xế vẫn đang nóng hổi.

Một nhân viên hỗ trợ khác, một thanh niên ngỗ ngược mười chín tuổi tên Joel, cuối cùng cũng mở gậy ra và dò đường tới chỗ bậc thang xuống mặt đất.

"Là một đồng cỏ," cậu báo lại. Rồi cậu la lớn, gọi tài xế hoặc bất kỳ người nào có thể đang trong tầm nghe, "Xin chào! Có ai không?"

"Quá không ổn," Joni nói, và với tư cách trưởng nhóm hỗ trợ, cô cũng cảm thấy bất lực ngang những đứa trẻ đang được cô chăm lo. "Thật không thể hiểu nổi."

"Đợi đã," Joel nói leo. "Mọi người có nghe thấy không?"

Họ im lặng, lắng nghe.

"Có," một người khác nói.

Joni chẳng nghe thấy gì trừ tiếng một con cú đang kêu ở đằng xa. "Gì thế?"

"Tôi không biết. Một tiếng... o o."

"Là sao? Tiếng động cơ à?"

"Có thể. Không biết nữa. Kiểu như... gần giống câu niệm kinh trong lớp yoga. Cô biết mà, kiểu từ thiêng đó ấy."

Cô lắng nghe lâu hơn. "Tôi chẳng nghe thấy gì cả, nhưng... được rồi. Nghe này, ta có hai lựa chọn. Đóng cửa ở lại đây, và không nơi nương tựa - hoặc đưa tất cả ra ngoài và huy động mọi người tìm kiếm sự giúp đỡ."

Không ai muốn ở lại. Họ đã ở trên xe buýt quá lâu rồi.

"Nhỡ đây là bài kiểm tra thì sao?" Joel đoán. "Mọi người biết đấy, một phần của kỳ nghỉ cuối tuần."

Một người lẩm bẩm đồng tình.

Điều này đã gợi ý cho Joni. "Được thôi," cô nói. "Nếu đây là bài kiểm tra thì chúng ta sẽ chinh phục nó."

Họ cho bọn trẻ lần lượt xuống xe rồi cho chúng xếp thành hàng lối ngay ngắn sao cho đứa đi sau có thể vừa đi vừa đặt một tay lên vai đứa đi trước. Vài đứa nghe được tiếng o o , bèn đáp lại và cố bắt chước nó cho những đứa khác biết. Sự hiện diện của nó dường như đã giúp bọn trẻ bình tâm. Nguồn gốc của nó cho tất cả chúng một đích đến.

Ba nhân viên hỗ trợ dẫn đường, quét gậy trên đồng cỏ. Mặt đất gồ ghề nhưng phần lớn không có đá hay những chướng ngại vật nguy hiểm khác.

Chẳng bao lâu, họ nghe thấy tiếng động vật ở đằng xa. Có người đoán là lừa, nhưng phần lớn đều phản đối. Nghe giống lợn hơn.

Một nông trại chăng? Có thể tiếng o o là một cái máy lớn? Kiểu như máy nghiền thức ăn đang hoạt động vào ban đêm?

Họ gia tăng cước bộ, cho đến khi gặp phải một chướng ngại vật: một hàng rào thấp bằng gỗ. Hai trong số ba nhóm trưởng chia ra hai bên, tìm một lỗ hổng. Họ tìm thấy một chỗ, và cả nhóm tập trung lại, tiến sang phía bên kia hàng rào. Dưới giày họ là đất thay vì cỏ, tiếng lợn kêu dần to hơn, gần hơn. Họ đang đi trên một con đường rộng, và các nhân viên hỗ trợ dẫn bọn trẻ bám sát vào nhau hơn, sải bước tiến lên đến khi tới một tòa nhà. Con đường dẫn thẳng đến một khung cửa lớn mở rộng, và họ bước vào, gọi to nhưng không có tiếng trả lời.

Họ đang ở trong một căn phòng rộng với nhiều tiếng động đối âm. Bọn lợn phản ứng trước sự hiện diện của họ bằng những tiếng eng éc tò mò, khiến lũ trẻ sợ chết khiếp. Chúng húc vào những cái chuồng chật chội và cà móng xuống mặt sàn rơm. Joni lần tay theo các ngăn chuồng nối thành dãy ở hai bên đoàn người. Mùi hôi bốc lên từ phân động vật, nhưng còn cả... thứ gì đó hôi thối hơn. Như nhà xác.

Họ đang ở trong chuồng lợn của một lò mổ, dù sẽ không ai trong bọn họ gọi nơi này bằng cái tên đó.

Đối với vài người, tiếng o o đã biến thành giọng nói. Những đứa trẻ đó cảm thấy cái thôi thúc phải thoát ra khỏi hàng, dường như đang phản ứng lại với điều gì đó quen thuộc trong giọng nói này - và các nhân viên hỗ trợ lại phải quây bọn trẻ lại, đối với vài đứa còn phải viện đến vũ lực. Họ bắt đầu đếm đầu người lần nữa để đảm bảo mọi người vẫn đang ở cùng nhau.

Đang đếm, Joni cuối cùng cũng nghe thấy giọng nói đó. Cô nhận ra đó là giọng của chính mình, một cảm giác kỳ lạ tột bậc - giọng nói dường như xuất phát từ trong đầu cô, réo gọi cô, như trong một giấc mơ.

Họ đi theo tiếng gọi của giọng nói, xuống một con dốc rộng dẫn tới một khoảng sân đặc quánh mùi nhà xác.

"Xin chào?" Joni nói, giọng run rẩy - vẫn đang hy vọng người tài xế xe buýt cổ lỗ sẽ trả lời mình. "Có thể giúp chúng tôi được không?"

Một sinh vật đang đợi họ. Một cái bóng giống nhật thực. Họ cảm thấy hơi nóng và cảm nhận được sự cao lớn của nó. Tiếng o o lớn hơn, khiến họ mất tập trung, che mất giác quan nhạy nhất còn lại của họ - khứu giác - và khiến họ lâm vào trạng thái gần như không thể cử động.

Không ai nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ từ thân xác cháy đen của Chúa Tể khi hắn di chuyển.

« Lùi
Tiến »