Tàn Thế

Lượt đọc: 1168 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ga Nam Ferry Loop thuộc IRT

FET, CHỈ RẼ SAI MỘT LẦN , đã dẫn họ tới đường hầm nối với ga Nam Ferry Loop bị bỏ hoang. Hàng chục ga điện ngầm ma rải rác trên các hệ thống vận chuyển IRT, IND và BMT. Ta không còn thấy chúng trên bản đồ nữa, dù chúng có thể thoáng hiện ra qua những ô cửa sổ khoang tàu điện ngầm vẫn đang chạy trên các đường ray còn hoạt động - nếu ta biết phải nhìn lúc nào và ở đâu.

Không khí dưới lòng đất ẩm hơn, sự ẩm ướt thấm trong đất, tường trơn bóng và rỉ nước.

Dưới này, dấu vết chất thải Strigoi phát sáng trở nên hiếm hoi hơn. Fet nhìn quanh, bối rối. Anh biết con đường dọc Broadway là một phần dự án tàu điện ngầm ban đầu của thành phố, ga Nam Ferry đã mở cửa đón hành khách vào năm 1905. Đường hầm dưới nước dẫn đến Brooklyn được mở ba năm sau đó.

Đá lát khảm nguyên bản với những chữ cái viết tắt tên ga, NF, vẫn còn ốp trên tường cao, gần một bảng hiệu hiện đại không thích hợp...

[1]

...cứ như thể sẽ có người nhầm lẫn về chuyện đó vậy. Eph bước vào một khoang bảo dưỡng nhỏ, quét đèn Luma một lượt.

Trong bóng tối, một giọng nói vang lên khàn khàn, "Các anh là người của IRT à?"

Eph ngửi thấy trước khi nhìn thấy người đàn ông. Một bóng người xuất hiện từ một hốc tường nhét đầy những tấm nệm rách rưới bẩn thỉu gần đó - một con bù nhìn hình người móm mém, mặc hàng mấy lớp áo sơ mi, áo khoác và quần. Mùi cơ thể anh ta từ từ được chưng cất và lão hóa qua tất cả những lớp áo quần ấy.

"Không," Fet đáp, giành quyền kiểm soát. "Chúng tôi không ở đây để kích động ai cả."

Người đàn ông quan sát hai người, nhanh chóng đưa ra quyết định dựa vào vẻ ngoài đáng tin cậy của họ. "Tôi là Cray-Z," anh ta nói. "Các anh từ trên xuống à?"

"Hẳn rồi," Eph nói.

"Trên đấy thế nào? Tôi là một trong những người cuối cùng ở đây."

"Những người cuối cùng?" Eph hỏi. Bây giờ anh mới nhận ra dáng vẻ tồi tàn của mấy chiếc lều và đống bìa các tông dùng làm chỗ ở. Một lúc sau, thêm vài hình bóng nữa hiện ra. "Dân Chuột Chũi", những người cư trú ở sâu bên dưới các đô thị, những người sa cơ, những kẻ bị ruồng bỏ, những người bị tước quyền công dân, những "ô cửa sổ vỡ" của thời Giuliani. Đây là nơi cuối cùng họ cũng tìm được đường tới, một thành phố ngầm, nơi lúc nào cũng ấm áp, kể cả vào giữa mùa đông. Bằng may mắn và kinh nghiệm, người ta có thể cắm trại tại một chỗ đến tận sáu tháng, thậm chí còn nhiều hơn. Cách xa khỏi những ga tàu đông đúc hơn, có những người đã cư trú hàng năm trời mà chưa lần nào gặp nhân viên bảo trì.

Cray-Z nghiêng đầu để nhìn Eph bằng con mắt sáng. Con mắt kia đã bị đục thủy tinh thể. "Đúng thế. Phần lớn cư dân ở đây đã đi mất - y như bọn chuột. Phải đấy, anh bạn. Biến mất, bỏ lại những vật dụng giá trị."

Anh ta ra hiệu về phía đống đồ bỏ đi: những túi ngủ rách tả tơi, giày lấm lem bùn đất, vài cái áo khoác. Fet thấy nhói lòng, biết rằng những món đồ này là toàn bộ của cải vật chất của những người mới rời đi.

Cray-Z mỉm cười hờ hững. "Dị thật đấy, anh bạn. Đích thực là có ma."

Fet nhớ lại một chuyện anh từng đọc trong tờ National Geographic, hoặc có thể là xem trên kênh History một buổi tối nào đó: câu chuyện về một nhóm người định cư thời kỳ tiền Columbus - hình như là ở Roanoke - một ngày nọ đã biến mất. Hơn một trăm người mất tích, bỏ lại toàn bộ tài sản, nhưng chẳng hề để lại manh mối nào cho sự ra đi đột ngột và bí ẩn của mình, không có gì ngoài hai bức khắc khó hiểu: chữ CROATOAN khắc trên một cột trụ pháo đài của họ, và những chữ cái CRO được đẽo vào lớp vỏ cây gần đó.

Fet lại nhìn phiến đá lát khảm với chữ NF ốp cao trên tường.

"Tôi biết anh," Eph nói, giữ khoảng cách lịch sự với Cray-Z bốc mùi. "Tôi đã thấy anh đi loanh quanh - ý tôi là ở trên kia ấy." Anh chỉ về phía mặt đất. "Anh mang theo một tấm bảng. CHÚA ĐANG DÕI THEO TA, hoặc gì đó giống thế."

Cray-Z nở một nụ cười gần như chẳng còn răng rồi đi lôi tấm áp phích vẽ tay của mình ra, tự hào về sự nổi danh của mình. CHÚA ĐANG DÕI THEO TA!!! bằng mực đỏ, cùng ba dấu chấm than để nhấn mạnh.

Cray-Z quả thực là một tay cuồng tín hơi hoang tưởng. Ở dưới này, anh ta là một kẻ bị ruồng bỏ giữa những kẻ bị ruồng bỏ. Anh ta đã sống dưới lòng đất lâu như bất kỳ ai khác - có thể còn lâu hơn. Anh ta tự nhận mình có thể đến bất cứ nơi nào trong thành phố mà không phải lên trên mặt đất - thế mà rõ ràng anh ta lại thiếu khả năng tiểu tiện sao cho không bắn tóe lên mũi giày.

Cray-Z di chuyển dọc theo đường ray, ra hiệu cho Eph và Fet đi theo. Anh ta cúi người vào trong một cái lán làm bằng vải nhựa và tấm pallet, bên trong có những sợi dây nối dài cũ kỹ, bị gặm nham nhở chạy lên tận nóc lán, mắc vào một nguồn điện ngầm nào đó trong mạng lưới điện rộng lớn của thành phố.

Trong đường hầm bắt đầu có mưa phùn, những ống nước trên trần rỉ xuống làm ướt mặt đất, nước rơi lộp độp vào tấm vải nhựa của Cray-Z và chảy xuống một chai Gatorade đang chờ sẵn.

Cray-Z xuất hiện, mang theo một tấm biển cổ động cũ của Ed Koch, cựu thị trưởng thành phố New York, đang phô ra nụ cười "Tôi thế nào?" vốn là thương hiệu của mình. "Đây," anh ta nói, đưa bức hình bằng kích cỡ người thật cho Eph. "Cầm lấy này."

Sau đó, Cray-Z đưa họ đến phía bên kia đường hầm, chỉ dọc đường ray.

"Vào ngay đó," anh ta nói. "Tất cả bọn họ đều đi tới đó."

"Ai? Mọi người hả?" Eph hỏi, đặt thị trưởng Koch xuống cạnh mình. "Họ vào trong đường hầm à?"

Cray-Z bật cười. "Không. Không chỉ là đường hầm, đồ đầu đất. Xuống dưới đó. Chỗ các ống nước ở khúc quanh chạy dưới sông Đông, qua đảo Governors, rồi tới phần đất liền Brooklyn ở khu Red Hook. Đó là nơi chúng bắt họ đi."

"Bắt họ?" Eph hỏi, ớn lạnh sống lưng. "Ai... ai bắt họ đi?"

Đúng lúc này, một đèn tín hiệu của đường tàu gần đó sáng lên. Eph nhảy bật ra sau. "Đường tàu này vẫn hoạt động à?"

Fet đáp, "Tàu số 5 vẫn quay đầu ở tuyến vòng trung tâm."

Cray-Z nhổ nước bọt xuống đường ray. "Ông anh này hiểu rõ tàu của mình đấy."

Ánh đèn rực rỡ dần bên trong khoảng không khi đoàn tàu tới gần, khiến cả sân ga cũ bừng sáng, sinh khí nhất thời trở lại. Thị trưởng Koch rung lên dưới tay Eph.

"Giờ thì quan sát cho kỹ nhé!" Cray-Z nói. "Đừng chớp mắt!" Anh ta che con mắt mù của mình lại và nở nụ cười gần như sún hết răng.

Đoàn tàu ầm ầm vượt qua họ, rẽ hơi nhanh hơn bình thường. Bên trong các toa tàu gần như trống không, họa chăng thấy được một hai người qua các ô cửa sổ, thỉnh thoảng có một người đơn độc đang đứng bám tay vào móc treo trên trần. Những người sống trên mặt đất cứ thế vụt qua.

Cray-Z nắm chặt cẳng tay Eph khi đuôi tàu đến gần. "Đó... ngay đó..."

Trong ánh đèn rung rinh của đoàn tàu đang băng qua, Fet và Eph nhìn thấy gì đó trên thành phía sau toa tàu cuối cùng. Một đống hình dáng - những thi thể, con người - bị ép phẳng vào phần bên ngoài toa tàu. Dính chặt lấy nó như những chú cá ép đang cưỡi con cá mập bằng sắt.

"Anh thấy không?" Cray-Z hớn hở. "Anh thấy họ không? Những Người Khác."

Eph lắc người thoát khỏi tay Cray-Z, tiến vài bước tránh xa anh ta và thị trưởng Koch, trong khi đoàn tàu hoàn tất vòng cua và biến dần vào bóng tối, ánh đèn rời bỏ đường hầm như nước chảy xuống rãnh.

Cray-Z bắt đầu lật đật quay về lán. "Phải có ai đó làm gì chứ, đúng không? Các anh vừa quyết định thay cho tôi rồi đấy. Đây là những thiên thần bóng đêm ở nơi tận cùng thời gian. Chúng sẽ vồ lấy tất cả chúng ta nếu ta để chúng làm vậy."

Fet ì ạch vài bước bám theo đoàn tàu đang rời xa, rồi dừng lại và quay nhìn Eph. "Các đường hầm. Đó là cách chúng di chuyển. Chúng không thể đi trên nước, đúng không? Nếu không được trợ giúp."

Eph hiểu rõ ý Fet. "Nhưng còn dưới nước. Không gì có thể ngăn chặn chúng làm thế."

"Tiến triển," Fet nói. "Tiến triển của rắc rối đưa ta vào đây. Anh gọi nó là gì nhỉ - khi anh phát hiện ra mình có thể thoát khỏi một chuyện phiền toái do chưa có ai đặt ra luật lệ cụ thể cho nó ấy?"

"Một lỗ hổng!" Eph đáp.

"Chính xác. Đây này, ở ngay đây?" Fet dang rộng hai cánh tay, ra hiệu về khu vực xung quanh họ. "Chúng ta vừa phát hiện ra một lỗ hổng khổng lồ đang há ngoác miệng đấy."

---❊ ❖ ❊---

CHÚ THÍCH

[1] TÀU KHÔNG DỪNG TẠI ĐÂY

« Lùi
Tiến »