AUGUSTIN...
Augustin Elizalde đứng dậy. Cậu bối rối đứng trong bóng tối đặc quánh. Một bóng tối đen như mực tưởng như có thể chạm tay vào, không có một chút ánh sáng nào. Như thể vũ trụ không có các vì tinh tú. Cậu chớp mắt để chắc là chúng vẫn đang mở – và đúng vậy thật. Không có gì thay đổi.
Đây là cái chết à? Chẳng nơi nào có thể tối hơn.
Hẳn là thế. Cậu chết ngỏm rồi.
Hoặc... có lẽ chúng đã biến đổi cậu. Phải chăng giờ cậu đã là ma cà rồng, cơ thể cậu đã bị chiếm giữ, nhưng phần người cũ này của cậu đang bị giam trong bóng tối tâm trí cậu, như một tên tù nhân bị nhốt trên gác mái? Có thể sự lạnh lẽo mà cậu cảm nhận được và độ cứng của sàn nhà dưới chân chỉ là những mánh lới bù đắp do não cậu tạo ra. Cậu đã mãi mãi bị giam cầm bên trong đầu mình.
Cậu hơi cúi xuống, cố gắng xác minh sự tồn tại của mình qua cử động và cảm giác. Cậu dần thấy chóng mặt do thiếu tiêu điểm thị giác nên dang rộng chân ra. Cậu vươn người nhảy lên, nhưng không sờ tới được trần nhà phía trên.
Một con gió nhẹ hiếm hoi thổi lay áo cậu. Nó mang mùi đất. Mùi mặt đất.
Cậu đang ở dưới mặt đất. Bị chôn sống.
Augustin...
Lại nữa. Giọng mẹ gọi cậu như trong mơ.
"Mẹ?"
Giọng cậu dội lại, vang vọng đến giật mình. Cậu nhớ lại hình ảnh mẹ khi cậu bỏ đi: ngồi dưới đáy tủ đồ trong phòng ngủ, dưới một chồng quần áo lớn. Ngước nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt hau háu của một con mới bị biến đổi.
Ma cà rồng, ông già đã nói như vậy.
Gus quay người lại, cố đoán xem giọng nói có lẽ phát ra từ hướng nào. Cậu chẳng biết làm gì khác ngoài đi theo giọng nói này.
Cậu đi đến chỗ một bức tường đá, sờ lên mặt đá nhẵn nhụi cong dần để lần đường. Hai lòng bàn tay vẫn còn đau chỗ bị mảnh thủy tinh cắt vào - mảnh vỡ cậu đã cầm khi giết (không - hủy diệt) con ma cà rồng từng là anh mình. Cậu dừng lại sờ hai cổ tay và nhận ra chiếc còng tay cậu đeo lúc trốn khỏi sự giam cầm của cảnh sát - chiếc còng được những người thợ săn cắt xích - giờ đã biến mất.
Những người thợ săn đó. Hóa ra chính họ cũng là ma cà rồng, xuất hiện trên con phố ở khu Morningside Heights và chiến đấu với các ma cà rồng khác như hai phe trong một trận chiến băng đảng. Nhưng các thợ săn thì được trang bị kỹ càng. Họ có vũ khí, và họ phối hợp với nhau. Họ lái xe. Họ không phải cỗ máy tấn công khát máu đơn thuần như những con Gus đã đối mặt và tiêu diệt.
Điều cuối cùng Gus nhớ được là họ ném cậu vào phía sau một chiếc SUV. Nhưng... sao lại là cậu?
Lại một luồng gió nữa, như hơi thở cuối cùng của mẹ thiên nhiên, phả vào mặt cậu, và cậu đi theo nó - hy vọng mình đang đi đúng hướng. Bức tường kết thúc ở một khúc ngoặt đột ngột. Cậu lần tay về phía đối diện, bên trái cậu, và cũng thấy y như vậy: kết thúc tại một khúc ngoặt, ở giữa là khoảng trống. Hệt như một ngưỡng cửa.
Gus đi qua, và tiếng chân vang vọng mới cho cậu biết căn phòng này rộng hơn và trần cao hơn những căn phòng còn lại. Ở đây có một thứ mùi thoang thoảng, có vẻ quen thuộc với cậu sao đó. Cậu cố nhớ lại nó.
Nhớ ra rồi. Dung dịch tẩy rửa cậu từng phải sử dụng trong phòng giam để bảo dưỡng chi tiết thiết bị. Đó là amoniac. Chẳng đủ để xộc vào mũi cậu.
Rồi có gì đó bắt đầu xảy ra. Cậu tưởng tâm trí mình đang giở trò, nhưng rồi nhận ra rằng, đúng vậy, ánh sáng đang tràn vào phòng. Sự chậm chạp của ánh sáng và sự bất định nói chung của tình huống này khiến cậu phát hoảng. Hai cây đèn ba chân cách xa nhau, ở gần những bức tường đằng xa, đang dần tiến tới, xóa nhòa bóng tối dày đặc.
Gus kéo tay vào sát người theo kiểu của những võ sĩ võ thuật tổng hợp mà cậu xem trên mạng. Ánh sáng ngày càng rực rỡ, dù chậm đến độ gần như chẳng nhận thấy được. Nhưng hai đồng tử của cậu đã dãn nở nhiều bởi bóng tối, võng mạc cậu bị phơi ra, đến mức bất kỳ nguồn sáng nào cũng sẽ khiến chúng phản ứng.
Ban đầu cậu không thấy nó. Thứ đang ở ngay trước mặt cậu, cách cậu không quá ba hay bốn mét rưỡi, nhưng đầu và chân tay nó trắng bệch, im lìm và nhẵn nhụi đến nỗi mắt cậu tưởng chúng là một phần bức tường đá.
Thứ duy nhất nổi bật là hai cái hố tối tăm đối xứng. Không phải hố đen, chỉ gần đen thôi.
Màu đỏ đặc sệt. Đỏ máu.
Nếu là mắt thì chúng không hề chớp. Cũng chẳng nhìn chằm chằm. Chúng nhìn Gus bằng vẻ vô cảm lạ thường. Cặp mắt này vô hồn như hai hòn đá đỏ. Đôi mắt đẫm máu đã chứng kiến tất cả.
Gus thoáng nhìn thấy đường nét chiếc áo choàng trên người sinh vật đó, đang hòa vào bóng tối như một lỗ hổng bên trong một lỗ hổng. Nếu cậu thấy một cách chính xác, thì sinh vật đó đang đứng sừng sững. Nhưng sự tĩnh lặng của thứ này lại nhuốm vẻ chết chóc. Gus không nhúc nhích.
"Gì đây?" cậu nói, giọng nghe hơi buồn cười, để lộ nỗi sợ của cậu. "Mày nghĩ tối nay sẽ ăn món Mexico à? Nghĩ lại đi là vừa. Không thì cứ làm tới rồi mắc nghẹn đi, đồ khốn."
Nó toát lên một sự im ắng và tĩnh lặng đến độ Gus như thể đang nhìn một bức tượng mặc quần áo. Hộp sọ nó trọc lốc và nhẵn nhụi, thiếu cả sụn tai. Giờ Gus đã nhận thấy gì đó, nghe thấy - hay đúng hơn là cảm thấy - một rung động như tiếng o o.
"Thế nào?" cậu nói với đôi mắt vô hồn. "Còn chờ gì nữa? Mày thích vờn thức ăn trước khi xực à?" Cậu thu hai nắm đấm vào sát mặt hơn. "Với món chalupaw này thì đừng hòng nhé, đồ xác sống chết tiệt."
Một thứ gì đó, không phải chuyển động, thu hút sự chú ý của cậu về bên phải - và cậu thấy một con nữa. Đứng đó như một phần bức tường đá, một cái bóng thấp hơn con đầu tiên, mắt có hình dạng khác nhưng cũng vô cảm y hệt.
Và rồi, phía bên trái - dần dần lọt vào tầm mắt Gus - là con thứ ba.
Gus, vốn chẳng xa lạ gì với phòng xử án, có cảm giác cậu đang trình diện trước ba thẩm phán ngoài hành tinh bên trong một căn phòng đá. Cậu sắp phát điên, nhưng cậu phản ứng bằng cách tiếp tục giở võ mồm. Tiếp tục ra vẻ giang hồ. Những vị thẩm phán cậu từng đối mặt gọi đó là "sự xúc phạm quan tòa". Gus gọi nó là "sự đương đầu". Việc cậu làm khi cảm thấy mình đang bị coi thường. Khi cảm thấy mình đang bị đối xử không phải như một con người độc nhất mà như một mối phiền phức, một trở ngại ngáng đường ai đó.
Bọn ta sẽ nói ngắn gọn.
Gus vung tay lên hai thái dương. Không phải hai tai: bằng cách nào đó, giọng nói này ở trong đầu cậu. Đến từ cùng phần não bộ phát ra cuộc độc thoại nội tâm của cậu - như thể một trạm radio bất hợp pháp đã bắt đầu phát trên tần số của cậu.
Ngươi là Augustin Elizalde.
Cậu siết chặt đầu nhưng giọng nói vẫn ở nguyên trong đó. Không có nút tắt.
"Phải, tao biết tao là ai. Mày là đứa quái nào? Mày là thứ
[1] quái gì? Và làm sao mày vào được bên trong..."
Ngươi ở đây không phải để làm thức ăn. Bọn ta có sẵn vô khối vật nuôi cho mùa tuyết rồi.
Vật nuôi? "Ô, ý mày là con người à?" Gus thỉnh thoảng có nghe tiếng la hét, những giọng nói đau đớn vang vọng khắp hang, nhưng cậu cứ tưởng chúng là những tiếng kêu trong mơ.
Phương thức nuôi thả đã đáp ứng được nhu cầu của bọn ta hàng ngàn năm nay. Những con thú ngu dốt cung cấp nguồn thức ăn dồi dào. Thỉnh thoảng lại có một con tỏ ra tháo vát lạ thường.
Gus gần như chẳng thèm nghe, chỉ muốn chúng vào thẳng vấn đề. "Vậy... sao hả, ý mày là bọn mày sẽ không cố biến tao thành... một đứa như bọn mày à?"
Dòng máu của bọn ta tinh khiết và di sản. Được nằm trong di sản của bọn ta là một món quà. Tuyệt đối độc nhất và rất, rất cao giá.
Gus chẳng hiểu gì. "Nếu bọn mày không định uống máu tao, vậy thì bọn mày muốn cái quái gì?"
Bọn ta có một đề nghị.
"Một đề nghị?" Gus đập vào một bên đầu như thể nó là một thiết bị đang trục trặc. "Hẳn là tao sẽ nghe mày nói thôi, trừ phi tao còn lựa chọn khác."
Bọn ta cần một tay sai ban ngày. Một thợ săn. Bọn ta là chủng loài sống về đêm, còn ngươi sống vào ban ngày.
"Sống vào ban ngày?"
Nhịp sinh học nội sinh của các ngươi tương xứng trực tiếp với vòng sáng-tối của thứ các ngươi gọi là một ngày hai tư tiếng. Thời sinh học bẩm sinh của giống loài các ngươi thích nghi với thời gian biểu siêu thực của hành tinh này, ngược lại với bọn ta. Các ngươi là sinh vật mặt trời.
"Cái quái gì thế?"
Bọn ta cần ai đó có thể di lại tự do trong thời gian ban ngày. Người có thể chịu đựng được khi phơi mình dưới mặt trời và thực ra là lợi dụng sức mạnh của nó, cũng như bất cứ vũ khí nào khác tùy ý, để tàn sát những kẻ ô uế.
"Tàn sát những kẻ ô uế? Bọn mày là ma cà rồng, đúng chứ? Ý mày là mày muốn tao giết đồng loại của bọn mày sao?"
Không phải đồng loại của bọn ta. Dòng giống ô uế này đang lan bừa bãi thông qua con người các ngươi - đây là một tai họa. Chuyện này đang vượt ngoài tầm kiểm soát.
"Bọn mày mong đợi gì chứ?"
Bọn ta không dự phần trong chuyện này. Đứng trước ngươi đây là những sinh vật cực kỳ danh giá và khôn ngoan. Căn bệnh lây nhiễm này biểu trưng cho sự vi phạm một thỏa thuận đình chiến - một sự cân bằng - đã kéo dài hàng bao thế kỷ. Đây là một sự lăng mạ rõ ràng.
Gus lùi lại vài phân. Thực ra, cậu nghĩ bây giờ cậu đang bắt đầu hiểu ra rồi. "Có kẻ đang cố xâm nhập vào lãnh thổ của bọn mày."
Bọn ta không sinh sản theo kiểu ngẫu nhiên, hỗn loạn như loài người. Kiểu sinh sản của bọn ta là một quá trình cân nhắc thận trọng.
"Bọn mày là lũ kén ăn."
Bọn ta muốn gì thì ăn nấy. Thức ăn là thức ăn. Bọn ta vứt bỏ nó khi đã no nê.
Tràng cười trào lên trong ngực Gus, suýt khiến cậu mắc nghẹn. Nói về con người như thể họ được bán một đô ba người ở khu chợ ngay góc đường vậy.
Ngươi thấy chuyện đó buồn cười sao?
"Không. Ngược lại chứ. Thế nên tao mới cười."
Khi ăn xong táo, ngươi có vứt lõi đi không? Hay ngươi giữ hạt lại để trồng thêm cây?
"Chắc là tao vứt đi."
Thế còn chai nhựa hộp nhựa? Khi ngươi đã dùng hết các thứ bên trong rồi?
"Được rồi. Tao hiểu rồi. Mày uống máu rồi vứt cái chai người đi. Điều tao muốn biết là đây này. Tại sao lại là tao?"
Vì ngươi có vẻ có năng lực.
"Sao mày đoán được thế?"
Hồ sơ tội phạm của ngươi chẳng hạn. Ngươi được bọn ta chú ý sau khi bị bắt vì giết người ở Manhattan.
Gã béo khỏa thân điên cuồng phá phách khắp Quảng trường Thời đại. Gã đã tấn công một gia đình ở đó, và khi ấy Gus đại loại là, "Đừng hòng làm thế ở thành phố của tao, đồ dị hợm." Dĩ nhiên, bây giờ, cậu ước gì mình đã lùi ra xa như những người còn lại.
Rồi ngươi trốn thoát khỏi cảnh sát, giữa chừng còn tàn sát thêm mấy kẻ ô uế nữa.
Gus nhăn mặt. "Kẻ 'ô uế' đó là chiến hữu của tao đấy. Sao mày biết được tất cả những chuyện đó trong khi mày sống dưới chỗ bẩn thỉu này?"
Hãy nhớ rõ là bọn ta được kết nối với thế giới con người ở cấp độ tối thượng. Nhưng, nếu sự cân bằng vẫn được duy trì, bọn ta không thể chịu được khi bị phơi ra ngoài sáng - đây chính xác là điều chủng loài ô uế này đang đe dọa bọn ta. Chính vì thế mới cần đến ngươi.
"Một cuộc chiến băng đảng. Chuyện đó thì tao hiểu. Nhưng mày đã bỏ qua một điều siêu quan trọng. Chẳng hạn, việc quái gì tao phải giúp bọn mày?"
Ba lý do.
"Tao đang đếm đây. Tốt nhất là đưa lý do nào hay hay vào nhé."
Đầu tiên, ngươi sẽ được sống sót rời khỏi căn phòng này.
"Tao sẽ ghi nhận lý do đó."
Thứ hai, thành công trong phi vụ này sẽ khiến ngươi trở nên giàu có trên cả mức tưởng tượng của ngươi.
"Hừm. Tao không biết nữa. Tao có thể kỳ vọng cao lắm."
Lý do thứ ba... đang ở ngay đằng sau ngươi.
Gus quay người. Đầu tiên cậu thấy một thợ săn, một trong những ma cà rồng đáng sợ đã lôi cậu ra khỏi đường. Đầu nó được chụp trong một cái áo trùm đầu đen, đôi mắt đỏ sáng rực.
Bên cạnh thợ săn là một con ma cà rồng với ánh mắt háu đói xa xăm mà giờ Gus đã thấy quen thuộc. Bà thấp người, nặng cân, tóc đen rối bù, trong một chiếc váy mặc ở nhà rách rưới, phần trên cổ họng phồng lên bởi cái vòi chích ma cà rồng bên trong.
Ở chân cổ váy chữ V là một hình thập ác màu đen đỏ cách điệu công phu, một hình xăm bà vẫn lấy làm hối hận vì đã xăm hồi còn trẻ nhưng chắc lúc ấy hẳn là trông cũng ra gì phết, một hình xăm đã luôn gây ấn tượng với Gus từ hồi cậu còn nhỏ, bất kể bà có nói gì đi nữa.
Ma cà rồng đó từng là mẹ cậu. Mắt bà bị che lại bằng một tấm giẻ tối màu. Gus có thể nhìn thấy cổ họng bà phập phồng, ham muốn từ vòi chích của bà.
Bà ta cảm nhận được cậu. Nhưng mắt bà ta phải bị che lại. Bên trong bà ta có ý chí của kẻ thù bọn ta. Hắn nhìn qua bà ta. Nghe qua bà ta. Bọn ta không thể giữ bà ta trong căn phòng này lâu được.
Mắt Gus đong đầy những giọt nước mắt giận dữ. Nỗi buồn nhức nhối trong cậu, biểu lộ thành cơn thịnh nộ. Từ hồi mười một tuổi, cậu đã chẳng làm được gì ngoài bôi tro trát trấu vào mặt mẹ. Và giờ đây, bà đang ở trước mặt cậu: một con thú, một quái vật xác sống.
Gus quay người đối mặt với những kẻ còn lại. Con thịnh nộ trào dâng trong cậu, nhưng ở đây, cậu bất lực, và cậu biết điều đó.
Thứ ba, ngươi được giải thoát cho bà ấy.
Những tiếng nấc khô khốc tràn lên như tiếng ợ hôi sầu thảm. Tình huống này khiến cậu buồn nôn, khiến cậu kinh hoảng, tuy nhiên...
Cậu xoay ra đằng sau. Bà gần như đã bị bắt cóc. Bị giữ làm con tin bởi chủng loài ma cà rồng "ô uế" mà chúng không ngừng nhắc tới.
"Mẹ," cậu gọi. Dù có nghe thấy nhưng bà không hề thay đổi biểu cảm.
Việc giết anh trai cậu, Crispin, thì dễ dàng, bởi những cảm xúc tiêu cực từ lâu giữa hai người. Bởi Crispin là kẻ nghiện ngập và thậm chí còn thất bại hơn cả Gus. cắt cổ Crispin bằng mảnh thủy tinh vỡ là một hành động hiệu quả: kết hợp trị liệu gia đình và loại bỏ rác thải. Con thịnh nộ cậu tích tụ qua hàng thập kỷ đã bốc hơi theo từng vết chém.
Nhưng giải thoát madre của cậu khỏi lời nguyền này sẽ là một hành động minh chứng tình yêu.
Mẹ Gus được đưa ra khỏi căn phòng, nhưng thợ săn vẫn ở lại. Gus đưa mắt trở về phía ba tên thợ săn, giờ đã nhìn được chúng rõ hơn. Tĩnh lặng đến đáng sợ. Chúng chẳng hề động đậy.
Bọn ta sẽ cung cấp cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi cần để hoàn thành nhiệm vụ này. Việc chu cấp vốn không phải vấn đề, vì bọn ta đã tích lũy được qua thời gian một lượng lớn tài sản con người.
Những người được nhận món quà vĩnh hằng đã trả rất nhiều của cải qua các thế kỷ. Trong những căn hầm của mình, các Chúa Tể cổ Đại cất những cuộn vòng bạc Lưỡng Hà, đồng xu La Mã, đồng vàng Anh, đồng mác Đức. Tiền tệ chẳng có nghĩa lý gì với chúng. Giao dịch với các thổ dân cũng chỉ dùng vỏ sò thôi mà. "Vậy là, bọn mày muốn tao làm tay sai cho bọn mày, phải thế không?"
Cậu Quinlan sẽ cung cấp bất kỳ thứ gì ngươi cần. Bất kỳ thứ gì. Cậu ta là thợ săn giỏi nhất của bọn ta. Hiệu quả và trung thành. Độc nhất vô nhị, xét trên nhiều phương diện. Giới hạn duy nhất dành cho ngươi là phải biết giữ bí mật. Điều tối quan trọng là phải che giấu sự tồn tại của bọn ta. Bọn ta để ngươi tự do tuyển mộ những thợ săn khác giống như ngươi. Vô hình và vô danh, nhưng giỏi giết chóc.
Gus hất hàm, cảm nhận sự níu kéo của mẹ đằng sau lưng cậu. Một lối thoát cho con phẫn nộ của cậu: có lẽ đây chính là điều cậu cần.
Môi cậu mím lại thành một nụ cười giận dữ. Cậu cần nhân lực. Cậu cần những tên sát nhân.
Cậu biết chính xác tiếp theo phải đến đâu.
Mẹ (tiếng Tây Ban Nha).
---❊ ❖ ❊---