Gần như tất cả mọi người đều thích Francis, vì, như họ nói, anh không thật sự ác ý trừ phi những người “bạn” cũ của anh bị để ý. Họ cũng đi đến chỗ nói rằng anh rất khôn; anh kín đáo khủng khiếp về đời tư của mình. Anh không nói, “Hãy hiểu em, cô gái,” với cả hai giới. Theo nhận xét tinh ý nhất của mọi người thì anh không công khai đi tìm bạn tình đồng giới, và nếu có một hay hai quán bar ưa thích trên Đại lộ số Ba hoặc ở Greenwich Village thì chúng không được dành riêng cho những quý anh trẻ tuổi cùng loại. Francis là khách ruột ở “21”, Stork Club, và Oak Bar ở Plaza. Anh khinh bỉ coi bọn Fire Island là lũ đam mê đồng tính luyến ái, và nếu anh tình cờ trông thấy một người vừa mắt thì anh sẽ lặng lẽ tóm lấy họ và kín đáo giữ họ trong tầm ngắm.
Francis rất thông cảm với những cô bạn cũ của anh, và sẵn sàng làm tai mắt cho những rắc rối của chồng, người yêu, người hầu và chủ nhà, cho việc trang hoàng nhà cửa và mua sắm quần áo. Hồi đầu học nghề anh đã dành nhiều thời gian đi chào hàng cho cửa hàng của Mandell, và có nhiều mối quan hệ ở Dallas và San Francisco, Boston và Detroit, Chicago và Cleveland. Kết quả là, nhiều cô bạn quen của anh, khi đến thăm New York hằng năm để xem trình diễn thời trang, hoặc xem hát, thích đi nghỉ cuối tuần với Francis hơn là lãng phí tiền của mình trong khách sạn. Francis rất vui tính, và căn hộ của anh, ở East Sixties, hoàn toàn là sự vui vẻ. Và ở nhà, Francis hào phóng rót rượu martini. Anh dành những bữa tiệc nhỏ cho những bà khách của mình và mua vui cho họ suốt đêm bằng những chuyện ngồi lê đôi mách mới nhất và rôm rả nhất về những vụ phá thai gần đây và những hành vi lầm lỗi khác của những người giàu có và nổi tiếng.
Francis là người mà một cô gái có thể tâm sự, và phản ứng với những vấn đề khó xử cả theo kiểu đàn ông lẫn đàn bà.
Amelia, trong khi trả tiền taxi và đi thang máy lên chỗ Hazeltines, thầm cảm ơn Chúa vì có Francis, trước đây và hiện nay. Alex Barr, con mọt sách, chẳng thể trông mong gì được. Anh ta đi thơ thẩn khắp nhà trong sự mê mụ, đầu chứa đầy những chữ và cốt truyện, con người anh bay lượn đâu đó trong vũ trụ cách xa hàng triệu dặm. Thời gian đó anh hoàn toàn vô dụng trên giường, vì anh luôn lang thang như thế khi ngày đã hết. Anh mang theo những con chữ vào giấc ngủ, và làm việc theo tiềm thức trên những cốt truyện. Đôi lúc, khi Amelia thử phá vỡ rào chắn, nàng lại có cảm giác rõ rệt rằng mình đã chung chăn gối với ít nhất là hơn một chục người khác. Francis Hopkin không đem lại cho nàng sự an ủi tình dục, nhưng anh đã chăm chú lắng nghe những lời phàn nàn của nàng, và anh đã nghĩ ra những chuyện hài hước để làm nàng khuây khỏa, như chuyến đi đến Jamaica hoặc châu Âu, và đôi khi thậm chí còn tìm được thời giờ để đi cùng nàng, không đếm xỉa đến việc anh rất bận ở cửa hàng. Người ta ngầm hiểu rằng tất nhiên là Amelia sẽ trả tiền, mặc dù Francis không hẹp hòi gì trong chuyện tiêu phí cho những thói xa hoa nho nhỏ.
Họ luôn trở về từ những chuyến đi đó với tâm trạng phấn hứng cao độ. Francis là người sành sỏi trong chuyện mặc cả. Anh là chuyên gia về đồ nước ngoài, và là người am hiểu nghệ thuật. Họ thường lui tới những khu phố buôn bán và chợ trời, và thường trở về với những món đồ cổ mua được với giá rẻ và những vật mẫu rất đáng chú ý của các hoạ sĩ không nổi tiếng đôi khi bị các nhà sưu tập bỏ qua. Anh cũng biết bút hiệu dựa trên tên đầu, và tủ quần áo của Amelia thường tăng lên nhiều khi nàng trở về để hỏi thăm xem Alex đã làm việc với cuốn sách như thế nào.
Quả thực, Francis là một kho báu, nếu chỉ vì anh luôn có mặt khi một cô gái cần đến anh - nếu không vì một chuyện đơn giản như là “người lấp chỗ trống ở phút cuối cùng“ cho một bữa ăn tối, sau đó cho việc hâm nóng lại sau bữa tối, điều mà họ đang làm lúc này ở căn hộ của Amelia. Họ không nấn ná lâu sau món cà phê và brandy; bữa tiệc này thường là buồn chán, ngay cả với Hazeltines. Có một nhà thám hiểm với bà vợ mặt khó đăm đăm, nói liên hồi về những thói quen chết tiệt của chim cánh cụt - trong đó, hình như con chim cánh cụt đực đã mang về cho nàng tiên kiều diễm của nó một hòn đá nhỏ và thả hòn đá xuống dưới chân cô nàng này để chứng thực cho tình yêu của mình. Có một phóng viên thường trú ở nước ngoài, người rõ ràng đã đích thân thiêu trụi tòa nhà Quốc hội Đức, hoặc chí ít là người biết câu chuyện nội bộ về người đầu tiên đã châm ngòi, và một cặp khác mà sự đóng góp của họ cho buổi tối là nhắc đi nhắc lại câu hỏi: “Thật vậy sao?”
“Trời ơi,” Amelia nói khi buông mình xuống chiếc đivăng trong phòng khách và đá tung đôi giày khỏi chân, “Buổi tối gì kia chứ. Em không trách Alex vì đã đến miền Đông, hoặc đã đi đến bất cứ đâu. Francis, làm ơn rót cho em một ly Scotch, ly đúp, nâu đậm với thật nhiều đá.”
Khi Francis quay lại với mấy ly rượu, Amelia đã tháo cặp, và rũ tung tóc để máu lưu thông trở lại. Nàng tu một hơi dài cốc của mình, và mỉm cười.
“Chúa phù hộ cho anh, Francis,” nàng nói. “Vào lúc cần thiết anh thật là mạnh mẽ.”
Francis giấu mặt trong ly rượu và nhìn Amelia với cặp mắt tím ấm áp.
“Anh đang định hỏi em về mái tóc, Chuyện gì xảy ra với em vậy? Kể từ hồi Trân Châu Cảng người ta không còn để kiểu đầu giống thế nữa.”
Amelia lắc đầu lần nữa một cách khó chịu, và món tóc dài lại xoắn tít lại.
“Em không biết. Alex luôn thích nó như thế này. Em nghĩ anh ấy ghét nó mềm mại. Khi Alex đi dạo với em, em nghĩ mình quay trở lại hồi còn bé. Em là một đứa hư đốn và muốn cải tà qui chính sau khi bị phát vào mông. Một cái gì đó giống như... một cô gái khờ khạo ngây thơ.”
“Cô ta là ai?” Francis sốt sắng hỏi. “Em có biết tên cô ta không? Có phải người quen của chúng ta không?”
“Ai là ai?” Amelia tròn mắt.
“Đàn bà. Có một người đàn bà. Alex Barr không phải là loại đàn ông bỏ nhà đi nếu không có đàn bà.”
“Ồ, không. Chẳng có người đàn bà nào đâu. Nếu có thì em đã biết. Anh ấy làm việc vất vả, anh ấy mệt mỏi, và...”
“Đừng có kể cho anh chuyện tào lao ngây thơ vô tội đó”. Francis kinh tởm nói. “Có một người đàn bà. Đã có một người đàn bà. Luôn có một người đàn bà. Anh ta sẽ không để ý đến mái tóc như vậy nếu không có gì trong tâm tưởng anh ta, và cái đó không phải là một cuốn sách, em yêu.”
Amelia tỳ tay vào cằm.
“Em không nghĩ thế. Anh ấy giam mình ở nhà rất muộn. Em đã theo dõi và thấy anh ấy ra ngoài để uống một ly ở quán Toot hoặc Tim, vậy hoặc là anh ấy không đi hoặc sẽ trở về trong vòng một giờ. Không, em không cho đó là một người đàn bà.”
Francis Hopkins châm hai điếu thuốc, đưa một cho Amelia và nhịp chân theo một điệu nhạc nào đó.
“Lần gần đây nhất anh ta đi khỏi thành phố là khi nào?” Lúc này giọng Francis kéo dài, chậm rãi và giận dữ, giống như sợi dây xích. “Và anh ta đi đâu?”
Amelia đột ngột ngồi dậy, làm đổ một chút rượu. Miệng nàng há tròn.
“Nhưng, tất nhiên... Ba tuần, có lẽ một tháng trước, em quên mất rồi. Anh ấy chỉ đi có một ngày một đêm. Chicago. Hình như về chuyện bản thảo với một buổi giảng và trình chiếu trên tivi. Anh ấy cũng nói sẽ đi xem một trận đấm bốc. Nhưng anh ấy chỉ đi có một đêm và chưa đến hai ngày.”
Francis lim dim mắt và nhìn đám khói thuốc bay lên
“Người ta nói không thể xây nên La Mã trong một ngày. Nhưng một đứa trẻ được tạo ra trong có một phút. Một đêm và một ngày là đủ để người ta buồn bực. Máy bay, em hiểu không. Khách sạn. Sự nổi tiếng. Đám đông những phụ nữ hâm mộ... Một tác giả đẹp trai.”
“Em không tin,” Amelia nói gay gắt. “Alex không phải loại người đó.”
“Tất cả họ đều cùng một giuộc cả thôi, em yêu,” Francis lại dài giọng đáp. “Chẳng có loại người nào khác đâu. Và để diễn giải Noel Coward hoặc ai đó, một gã khờ được sinh ra hằng phút một, với hai người dẫn dắt. Alex Barr là một người đàn ông đẹp trai, và là một phát súng lớn trong giới văn chương. Anh ta đã ra trận một thời gian dài, anh ta có thể đã hình thành nên nhiều thói quen. Có đầy những nữ sinh đã trưởng thành ở những vùng đồi núi tỉnh lẻ của họ.”
“Anh thật là kẻ khốn nạn,” Amelia nói.
“Anh không phải là kẻ khốn nạn. Anh là người thực tế. Các quí anh đang ngày càng chán vợ. Có mới nới cũ. Chẳng có gì khó hiểu cả. Dù sao đi nữa thì em cũng phát phì rồi.”
“Em không... em béo quá à?” Giọng Amelia đột nhiên thay đổi.
“Đúng ra anh không nói là béo. Anh trêu em đấy. Nhưng em bắt đầu hơi đẫy ra ở cánh tay và đùi, Amelia. Anh nhận thấy thế trong lần đi thử quần áo mới đây. Một khi em mà đã phì ra thì rất khó giảm cân đi đấy. Và em sẽ trở thành một cô gái phì nộn, em hiểu không, Một khi nó tóm được em thì nó sẽ có được em đấy.”
Amelia cảm thấy chính mình trên đôi cánh tay và bắp đùi. Cô sờ cằm.
“Chỉ là anh nói phóng lên thôi, chưa có gì đáng lo đâu,” Francis nói. “Nhưng cũng đừng bỏ qua chúng. Gần đây em ăn khá nhiều có phải không?”
“Hình như thế. Em không được vui lắm. Vâng. Em lục tủ lạnh suốt ngày. Anh biết không. Thèm ăn vặt. Như sôcôla chẳng hạn.”
“Ôi trời ơi, thà là anh thấy em ăn bả chuột. Em sẽ không kể cho anh về sôcôla chứ?”
Giọng Amelia ngượng nghịu
“À, vâng. Rượu mạnh. Vào buổi sáng em hay bị run rẩy, và một ly rượu mạnh là cái giữ cho em không bị gục.”
“Mấy ly mỗi sáng?” Giọng Francis lúc này trở nên nghiêm nghị, giọng của một bác sĩ gia đình.
“Hai, mà có lẽ là ba, trong khi em mặc quần áo đi ăn trưa.”
“Và bao nhiêu ly martini trong bữa trưa?”
“Hai. Đôi khi là ba. Tuỳ vào việc em ăn trưa với ai.”
“Trời đất. Và ba ly nữa cho bữa tối, rồi rượu vang, rồi một chút brandy sau đó, rồi một ít Scotch, rồi một ly trước khi ngủ, và em không ngủ được, và một ly nữa lúc nửa đêm, và rồi em mang cả chai vào giường?”
Amelia nhìn qua vai anh và uống một ngụm nữa trước khi trả lời. “Vâng. Vâng. Em đoán thế. Em biết là em uống hơi nhiều. Nhưng hình như chẳng có mấy việc gì khác để làm.”
“Anh sẽ nói với em việc gì khác để làm,” Francis cao giọng. “Anh sẽ cho em biết chính xác việc gì khác để làm!”
“Cái gì? Em thấy việc này...”
“Đúng đấy. Cô gái yêu của tôi, tiêu tiền đi. Hãy tiêu thật nhiều tiền vào. Em xứng đáng được làm thế. Hãy mua cho em một thân hình mới, một cái đầu mới và một đám quần áo mới. Hãy đi châu Âu. Hãy mua một bộ áo lông mới. Hãy làm anh ta tỉnh thức. Anh ta cần điều đó. Anh ta đã bỏ mặc em quá lâu rồi.”
“Em không biết nữa,” Amelia chậm chạp lắc đầu. “Chúng em đã tiêu nhiều tiền kinh khủng. Thuế má, nhân viên của anh ấy và chỉ riêng việc sống ở đây...” Nàng khoát tay khắp phòng. “Chưa nói đến ngôi nhà ở Jersey.”
“Anh ta không buồn dành một chút cơ may cho sự kỳ cục ở Jersey... túp lều săn mà em chưa bao giờ sử dụng đó.” Francis làu bàu. “Anh ta không buồn dành cho em một năm cho một trong những cuộc hành hương mà anh ta luôn thực hiện với những đấng mày râu khác, Những con thú nhồi bông của anh ta đơn thuần chỉ là sự khoe mẽ... Và bây giờ..” anh gầm gừ, “bây giờ anh không hình dung là Alex tính được số tiền mà anh ta đã tiêu cho những người đàn bà khác...”
Amelia ngồi bật dậy trên ghế và làm đổ chiếc cốc đặt cạnh bàn.
“Đừng cáu, em yêu, anh sẽ lau chỗ bẩn và lấy cho em cốc khác,” Francis nói. “Đứng yên một phút đợi anh lấy khăn lau.”
Anh quay lại với một cốc rượu.
“Tất nhiên,” anh nói, “chúng ta chưa biết là có hay không một người đàn bà khác. Nhưng khi một người đàn ông không thể đứng yên thì thường là có điều gì đó đè nặng lên lương tâm của anh ta. Nếu không tại sao anh ta không la lối om sòm lên? Gần đây vợ chồng em không cãi cọ phải không?”
“Cãi cọ? Cãi cọ?” Giọng Amelia cay đắng. “Chúa ơi, bọn em thậm chí không nói chuyện với nhau. Bọn em không làm gì cả. Anh ấy đi gặp người đại diện. Anh ấy giam mình trong phòng làm việc ở đây hoặc đi hằng tuần đến Jersey. Một nơi khiến em ghê sợ. Ở đó chẳng có việc gì làm ngoài đọc sách hoặc xem tivi. Tất cả hàng xóm đều hoặc là nông dân hoặc là, anh biết không...”
“Hoặc là gì?”
“Anh biết không, cảm giác về tình bạn, Loại người hai chàng trai và hai cô gái, Tất cả đều nhiệt tình đến mức anh phát buồn nôn. Sự thể sẽ không tồi tệ đến thế nếu Alex nói chuyện với em nhiều hơn, hoặc...”
“Hoặc sao?”
“Hoặc làm tình với em như thể anh ấy muốn điều đó, như thể em không có một khẩu súng lục thúc vào lưng anh ấy hoặc cái gì đó. Nhưng khi chúi đầu vào một quyển sách mới thì anh ấy chết ngâm đến mức chẳng làm được gì cho bất cứ ai.”
“Vậy là,” Francis ngập ngừng. “Có ba lối thoát.”
“Những lối thoát nào?”
“Cặp bồ hoặc ly dị. Hoặc làm điều mà anh đã nói. Biến em thành một người phụ nữ mới và làm anh ta tỉnh ra đôi chút. Dù sao đi nữa tiền sẽ thức tỉnh anh ta.”
“Em không muốn cặp bồ. Và chắc chắn là không muốn ly dị. Em thích cái cách em đang sống nếu... nếu em có thể lôi được chồng em xuống khỏi trên mây trên gió. Cả cặp bồ và ly dị đều quá bẩn thỉu. Em là người phụ nữ duy nhất không có cái này hoặc cái kia hoặc cả hai.”
Francis uốn dài giọng nhạo báng, như một con mèo trước đống lửa.
“Anh sẽ ghét nhìn thấy em không chung thủy, em yêu. Có lẽ sau khi em giảm đi một hai ký và làm cho mình một kiểu đầu mới, em sẽ thay đổi suy nghĩ của mình về một hoặc cả hai điều trên. Còn bây giờ,” anh nói quả quyết, “anh đang hình dung em trong mái tóc vàng hoe, hơi ngắn, giống như một vầng hào quang. Anh đã nhìn thấy chúng bắt đầu bạc, và chúng ta có thể cắt phăng chúng.”
“Em thích tóc em màu này,” Amelia khăng khăng nói. “Em không muốn có mái tóc vàng. Và trông em sẽ giống như quỷ sứ với vầng hào quang.”
“Cá với em hai ăn sáu là người kia có mái tóc vàng,” Francis nhẹ nhàng nói “Chúng luôn là điều nghiêm trọng đầu tiên”.
“Nhưng chúng ta không biết, chúng ta không...”
Francis giơ tay lên và bỏ chân xuống. Anh đứng lên.
“Đợi rồi xem, em yêu quí, cứ đợi rồi khắc biết. Bây giờ anh phải đi đây. Anh có một con mụ lẳng lơ ngày mai, và anh vẫn chết mệt vì bà vợ của nhà thám hiểm. Chưa nói đến bạn của em, bà Hazeltine. Anh phải nhanh lên mới được. Không cần dậy đâu, em yêu. Cứ ngồi đó mà hy vọng vào điều tốt đẹp nhất và nghĩ về điều anh đã nói về con người mới của em.”
“Ngoài Ardens ra còn có chỗ nào dành cho việc thay đổi không khí không?”
Francis cười khoái trá.
“Kỳ quặc là lại có đủ, ít ra cũng tốt bằng. Đó là ở Colorado. Khí hậu tuyệt vời. Người ta gọi nó là El Rancho Nuyu. Mặc dù cực kỳ đắt. Khoảng một ngàn đô một tuần - chưa tính đến những khoản lặt vặt. Chúc ngủ ngon, em yêu.”
Và Francis Hopkins lướt đi, bỏ lại Amelia ngồi nhìn chăm chăm vào ly rượu. Sau khi tu một hơi cạn cốc, nàng đi ra chỗ tủ rượu bằng đôi chân chỉ còn đi tất và pha một ly nữa.