Mấy cô gái ngồi quanh chiếc bàn chính giữa tiền sảnh của bar “21”. Họ đang trong tuần vang đỏ thứ hai. Tất cả bọn họ đều mới đi làm đầu sáng nay, và các kiểu tóc gần như giống hệt nhau. Những chiếc mũ rực rỡ gài trên đỉnh đầu, và không có món đồ trang sức nào là rẻ tiền cả. Chỉ có của một số người này thì lớn hơn một số người kia, song tất cả các viên ngọc trai dù lớn dù nhỏ đều là thật.
“Tôi nghĩ cô ta đã rời sàn diễn từ năm ngoái rồi. Tôi thích cô ta để tóc đen hơn. Trông hơi khô cứng trong mái tóc vàng,” Ruth Hazeltine nói.
“Mọi người đang nói đến ai đấy?” Amelia hỏi. “Mình có biết người ấy không?”
“À, Barbara Bayne. Gần đây cậu có xem cô ta không?”
“Chỉ trên phim thôi. Một lần trên tivi. Và trong vở kịch mới đây nhất,” Amelia khẽ cười. “Mình nghĩ đấy là lần cuối cùng mình có thể lôi được Alex ra khỏi nhà. Mình nghĩ cô ta rất đẹp.”
“Ồ, mình nghĩ là cậu biết cô ta,” Mary Ferris nói, và quay sang người hầu bàn. “Này Vincent, tôi muốn món salad trộn với chanh, và món hamburger lòng đào. Nhưng đầu tiên hãy thêm mấy chai vang đỏ nữa, được không, các cô?”
Mấy cô gái đồng thanh. “Tôi cũng muốn món salad và hamburger lòng đào.”
“Với một ít rau chân vịt, thưa bà?”
“Tôi cũng nghĩ thế. Nhưng nó làm tôi nhớ đến thức ăn của bọn trẻ con,” Dolly Norton nói. “Giờ hãy cho cái gì uống trước đã?”
“Vâng, thưa các bà. Tôi sẽ cho dọn món sommelier?”
“Ôi trời, không,” mấy cô gái lại đồng thanh. “Cà phê đen.”
“Cảm ơn,” người bồi bàn vừa nói vừa kẹp cuốn thực đơn vào nách, còn mấy cô gái lại rơi vào trạng thái u sầu dễ chịu.
“Tại sao mình lại biết cô ta?” Amelia Barr hỏi.
“Biết ai kia?”
“Barbara Bayne.”
“À,” Mary Ferristrar lời. “Mình có ý nghĩ cô ta là một người bạn của gia đình cậu. Đã đóng một vở kịch với Alex hoặc cái gì đó tương tự. Có lẽ họ đang cùng làm việc trong một vở diễn mới? Họ đang cùng nhau bàn về việc này?”
“Như mình biết thì không.” Amelia đột nhiên cảm thấy cứng miệng. “Tại sao cậu nghĩ thế?”
“Chẳng vì gì cả. Tối qua mình ở trong bar Plaza và thấy họ đang chụm đầu trong góc phòng. Mình chỉ cho là họ đang cùng làm việc trong một vở diễn. Mình không định nói... ý mình là bar Cây Sồi là một nơi khá đông người, phải không nào?”
Amelia thận trọng đặt ly rượu xuống. Khuôn mặt nàng tái đi. Nàng châm thuốc và tay hơi run. Sau đó nàng nói, cố làm ra bộ vui vẻ.
“Không nhắc thì mình quên mất”. Nàng nói “Tất nhiên rồi, có một vài chuyện cần trao đổi về một trong những vở kịch cũ của Alex, vở Không gì thiếu tiếng cười, hình như từ hồi trước chiến tranh thì phải. Họ đang nghĩ cách biến nó thành một vở nhạc kịch, và họ muốn một giọng hát bình thường. Hầu hết phần bàn bạc là để mời Merman hoặc ai đó đảm nhiệm phần lớn âm nhạc, chắc là vậy. Nhưng với tư cách riêng thì mình chưa từng gặp cô ta.”
Người hầu mang mấy chai vang đỏ mới đến, và Amelia uống một hơi hết nửa cốc.
“Gớm, hôm nay khát quá đi mất,” nàng nói. “Có lẽ trưa nay mình sẽ uống nhiều nhất. Cho tôi một martini,” nàng bảo người bồi. “Xin đủ món nước cà chua. Những thức ăn lành mạnh khiến tôi chán ngấy.”
Amelia ăn hết món salad, nhưng bỏ lại món hamburger sau khi đã cắt vụn nó bằng chiếc dĩa của mình. Nàng giơ tay xem đồng hồ, cố ý để mọi người đều thấy.
“Trời đất, mình không nghĩ là muộn thế này,” nàng nói. “Mình có hẹn với nha sĩ lúc hai giờ. Mình phải chạy đây. Vincent! Cứ để hóa đơn phần tiền của tôi trên tủ, lần sau đến tôi sẽ ký nó.” Nàng mỉm cười vui vẻ với mấy cô gái. “Hẹn gặp lại. Gọi điện cho mình nhé,” và vội vã qua sảnh ra ngoài đường. Nàng còn kịp vẫy taxi trước khi bật khóc.
“Đó đúng là kiểu bạn bè của cậu đấy,” Ruth Hazeltine nói với Mary Ferris. “Tử tế quá nhỉ”.
“Đừng có sửng cồ lên với tớ. Tớ làm điều gì xấu nào?”
“Tớ đoán cậu không biết là tuần trước Alex Barr đã bỏ Amelia mà đi? Trong thành phố này, trong cái thành phố tai vách mạch rừng này, không có ai nói với cậu sao?”
Mary Ferris giơ tay lên cố biện bạch.
“Đừng trách tớ,” cô nói. “Tớ không phải là đứa ngồi lê đôi mách. Tớ vừa mới từ Cape về sáng hôm qua. Rút cục là có chuyện gì vậy?”
“Ngài Alexander Barr, kịch tác gia nổi tiếng, đã bỏ mặc vợ để đi lang thang vào đêm trước bữa tiệc tốiccủa mình tuần trước,” Ruth Hazeltine đáp. “Đầu tiên mọi người nghĩ đó là sự căng thẳng do trời nóng quá. Đến khi chẳng có tin gì từ Bellevue, mọi người lại cho rằng anh ấy đang lăn lóc với một con đĩ nào đó. Cậu đã mang đến cho người vợ yêu quý của anh ta tin tức cho thấy con đĩ đó chẳng phải ai khác hơn Barbara Bayne, một con cá đổi màu nổi tiếng. Cậu đã làm nên một ngày tuyệt vời cho một cô gái thành phố đấy, bạn thân yêu ạ”
“Chúa ơi, mình xin lỗi. Chẳng lẽ không ai trong số các cậu khám phá ra điều này sao?”
“Cho tới ngày hôm qua ngài Barr vẫn giữ được bí mật tình yêu của mình, nắm tay nhau ở những nơi mờ tối ít người qua lại,” Ruth Hazeltine nói. “Hôm qua lần đầu tiên anh ta đã sơ hở, hoặc một trong số chúng ta biết về điều đó. Tính tiền đi, Vincent!”
“Chẳng lẽ không ai muốn nếm một chút món tráng miệng à?” Dolly Norton “Món bánh nướng trông ngon lắm.”
“Không phải hôm nav.” Ruth Hazeltine nói. “Tôi không có tiền cho món đó.” Cô khắt khe nhìn Dolly Norton. “Và cũng không có tiền cho cô, cô gái ạ. Tính tiền đi!”
***
Trở về nhà, Amelia Barr lục tung những số trước của tờ Life Magazine cho đến khi tìm thấy trang bìa có đăng ảnh Barbara Bayne. Nàng xé đôi bức ảnh, sau đó vào phòng ngủ, dùng gót giày đập vỡ tan bức chân dung lớn của chồng. Rồi nàng nằm vật xuống giường và nức nở khóc.
Ngay sau đó nàng đứng dậy, đi vào phòng tắm, lau khuôn mặt đẫm nước mắt bằng nước lạnh. Rồi nàng đến tủ rượu, pha cho mình một ly Scotch lớn, nhấc điện thoại và quay con số quen thuộc.
“Cho tôi gặp anh Hopkins,” nàng nói. “Bảo anh ấy là bà Barr đang gọi.”
Nàng nhấp một ngụm rượu, lim dim mắt và đánh nhịp chân.
“Francis đấy à? Amelia đây. Anh đã đúng. Anh bảo tên của cái nhà an dưỡng quái quỷ đó là gì nhỉ?”