CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9113 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 28

Đã đến những ngày hạnh phúc, những ngày rực rỡ của tháng Mười một ngọt ngào, những ngày óng ánh nắng vàng đầu thu ở New York, tất cả đều là những trải nghiệm mới mẻ đối với Alex Barr. Anh không còn làm quen với cảnh sát, không còn đi đá vỏ lon, nhưng như anh nói với Barbara nhiều năm sau, họ đã nhiều lần nắm tay nhau trước mặt nhiêu người phục vụ hơn bất cứ cặp tình nhân nào trong lịch sử.

Barbara phải đi đóng một bộ phim ở New York; Alex miễn cưõng quay trở lại với những bài báo bị bỏ mặc đã lâu (anh có được giảm giá nghỉ mùa hè ở Ritz nhưng trứng cá, những đống đĩa hát mới cũng như những bó hoa cúc lớn cũng cần đến một khoản tiền nào đó, và Amelia đã đi nghỉ ở chỗ tu viện Rancho Nuyu, mà điều này thì cũng cần đến tiền trong ngân hàng).

Nhưng thật kỳ diệu khi được sống trong tình yêu. Những người xa lạ mỉm cười với họ. Những người hầu bình thường vẫn gắt gỏng nay trở nên niềm nở chu đáo. Từ họ tỏa ra vầng hào quang chỉ có ở những đôi uyên ương. Và mặt trời cũng rực rỡ ấm áp hơn, những ngôi sao cũng lấp lánh hơn trên bầu trời. Một vấn đề duy nhất là hình như Alex không thể bắt tay vào công việc được.

“Anh nghĩ đấy mới thực là một bộ quần áo,“ một hôm Alex nói với Barbara, trong một ngăn nào đó mờ mờ tối của quán ăn. Trước đây chưa từng có người phụ nữ nào mua quần áo cho anh.”

“Một bộ quần áo đẹp,” Barbara nói. “Em hoàn toàn không cho phép anh mặc phần lớn những bộ đồ lố lăng của anh. Em là cô gái mặc đồ bằng vải flannen xám cho mùa thu, còn anh là một tác giả mặc vải flannen xám. Ý thích là của em tất cả”.

Alex Barr vẫn hơi bị sốc vì sự quản lý. Anh đã bảo Barbara tìm cho anh một người cho thuê nhà gần căn hộ của cô. Anh muốn một sự đánh giá của phụ nữ trên loạt quần áo mới mà anh đang chọn. (Barbara đã bắt đầu mua cho anh cà vạt của nhà Sulka và Bronzini.)

Cô đã rùng mình trước bộ mẫu vải người thợ may đưa ra mà Alex có vẻ ưng ý.

“Không,” cô nói. “Chúa ơi, không! Anh không phải là nhà bình luận ở Broadway. Anh không phải là típ Hollywood. Anh là một nhà văn, một nhà văn thực sự. Anh toàn ăn mặc như một chủ ngân hàng, mặc dù anh là nhà văn. Và điều này cũng có nghĩa là đừng bao giờ, đừng bao giờ để râu. Đây, chúng ta sẽ lấy mẫu này, mẫu này, và mẫu này,” cô chọn ra mấy súc màu xanh dương nhã nhặn, màu xám sọc hồng, và làm ngơ trước sự phản đối. “Đủ rồi. Bây giờ mình đi đến vườn bách thú thôi.”

Khi Alex quay lại để mặc thử lần đầu tiên, anh sửng sốt thấy người thợ may đã lược xong bộ quần áo thứ tư và thứ năm, cả hai đều bằng vải flannen màu xám, một đồng màu, một có pha.

“Tôi đâu có đặt may những bộ này,” anh nói. “Ông nhầm rồi.”

“Không, ngài Barr, không nhầm đâu. Bà gì đi với ông đã gọi điện đến và đặt may chúng làm quà cho ông. Bà ấy đã trả tiền rồi.”

“Nhưng cô ấy không thể mua quần áo cho tôi,” Alex nói

“Bà ấy bảo là ông sẽ nói đúng như thế,” người thợ may nói. “Và bảo tôi đáp rằng đó không phải là một lý lẽ hay, rằng bà ấy đã quyết định thế rồi. Bà ấy có vẻ là người khá cương quyết đấy, thưa ngài.”

“Được rồi, một bộ quần áo đẹp,” Alex nói. “Ông cứ may nốt đi, rồi tôi sẽ chọn nó với cô ấy sau.”

Khi quần áo may xong, không hiểu sao hình như chưa có bộ quần áo nào lại phủ lên cái khung xương cao gầy của anh một cách âu yếm đến thế. Anh không ngạc nhiên thấy mình tự đi mua một bông cẩm chướng để gài ve áo, và thậm chí còn nảy ra ý nghĩ mua một cây ba toong. Tuy nhiên, anh đã mua mũ phớt; Barbara đi cùng anh tới của hàng Cavanagh để chọn một đôi; một màu xám ngọc trai và một màu xanh sẫm. Sau đó cô dẫn anh đến Sulka để mua vài chiếc sơmi lụa.

“Anh thật sự là một người bạn lễ hội ở trong tim,” Barbara nói. “Anh là người bạn lễ hội của em. Chúng ta phải nhìn thấy ngày hội cũng như cảm thấy không khí ngày hội.”

Alex Barr chưa từng là kẻ đi chơi đêm trong thành phố Hầu như anh luôn làm việc vào buổi đêm, khi điện thoại không còn réo vang và tiếng ồn ào xe cộ đã giảm. Anh làm việc đến hai hay ba giờ sáng, rồi dỗ giấc ngủ bằng một ly Scotch không pha. Đối với Alex, thành phố trong đêm là khu rừng rậm chưa được khai phá. Giờ đây anh thấy mình đang cố làm việc vào buổi sáng, nói chung là bỏ bữa trưa, và làm việc một cách vô ích với sự thiếu kiên nhẫn căng thẳng chống lại bóng tối đang buông xuống, khi điện thoại đổ chuông và người thư ký nói: “Bà Riley đang trên đường về.” Anh làm việc, nhưng chẳng làm được gì.

“Riley“ có vẻ là một cái tên hay, một cái tên riêng tư và tốt cho cả hai người bọn họ. Khi thỉnh thoảng đi Cape để nghỉ cuối tuần họ thường đăng ký không chút xấu hổ là ông bà Riley. Họ đã nhanh chóng rơi vào sự tuỳ tiện tình dục cho phép có những cái tên lóng ngốc nghếch, và những câu “bà Riley thân yêu” hay “ông Riley thân mến” được để đành cho hầu hết những lần giải hòa có hại sau đỉnh điểm la hét.

Mọi căn phòng đều rạng rỡ khi người này hoặc người kia bước vào. Điều ngạc nhiên là họ đi xem các thắng cảnh, không phải để được nhìn ngắm, mà là để được bao bọc. Họ thường lui tới những quán rượu tồi tàn, và luôn tìm kiếm một buổi biểu diễn piano không mấy nổi tiếng; họ đến những quán rượu chui ở Village, những ổ điếm đồng tính luyến ái trên đại lộ số Ba và những quán nhạc Jazz trong khu Harlem. Barbara hình như biết tất cả mọi người với cái danh xưng thân mến - những nhạc công, da đen và da trắng, đáng ngờ và không đáng ngờ, và phần lớn những hầu bàn trưởng ở khắp mọi nơi. Alex, với bản chất rụt rè, do dự trước việc lợi dụng danh nghĩa nhà văn của mình, trước đây tự hạn chế mình trong một số ít quán ăn, những nơi mà anh chắc chắn được chào đón. Giờ đây anh thấy những cô ca sĩ da đen to béo vừa lắc mông hát vừa gọi “Alex”, còn những tay chơi kèn trompet thì hét lên: “Còn đây là Barr, xin hãy tặng anh ấy một khúc nhạc ngắn,” còn những người hầu bàn trưởng thì lập tức dẫn anh vào bàn đặc biệt, chắc chắn là được dành trước cho anh và Barbara.

Tất nhiên là họ đã uống nhiều, quá nhiều là đằng khác. Barbara có một tửu lượng vô hạn, và thậm chí còn vô hạn hơn trong hiểu biết về những quán bar hẻo lánh có nhạc jaz, nơi hình như cô là thượng khách với người phục vụ quầy và ban nhạc trong cái góc nhà ám khói. Alex chợt khám phá ra rằng sáu giờ ngủ là quá mức cần thiết, không phải đối với một nhà văn, mà đối với một người tình. Anh hối tiếc hàng ngàn giờ đã tiêu tốn trước đây chỉ để ngủ trên giường.

« Lùi
Tiến »