Mỗi khi Alex Barr phải chọn may vét mới tại hiệu Brioni ở Rome hay Caruso ở New York; mỗi khi nào anh nhận thấy rằng đơn đặt hàng áo sơmi lụa hoặc giày đóng bằng tay đều được thực hiện mà không cần hỏi về số đo của anh; mỗi khi anh được những người quản lý các khách sạn chào đón nhiệt thành dù đó là ở New York, Nairobi hay London; mỗi khi anh không ăn hết nửa miếng bí tết hoặc được ban quản lý những nhà hàng sang trọng thết một ly rượu mùi sau bữa tối mà chính tại những nhà hàng này anh đã thực hiện phần lớn những việc viết lách đặc biệt, Alex Barr đều nghĩ tới trường đại học. Anh nghĩ tới trường đại học như người ta nhớ đến một cơn ác mộng và hy vọng xua nó ra khỏi tâm trí.
Phần lớn những người đã tốt nghiệp đại học, lớn lên một cách đa cảm và ủy mị, có lẽ đều nhớ đến những ngày học ở trường như những ngày xưa tươi đẹp, những ngày rực rỡ của vũ hội sinh viên và những buổi chiều vàng rực mát mẻ của trận đấu bóng đá; của da thịt đàn bà thơm tho mềm mại trên ghế sau ô tô và trên những tấm thảm trong nhà tập thể thao hoặc cái run rẩy non nớt trên những chiếc đivăng với âm nhạc của Hal Kemp và mùi hoa nhài thơm ngát trong những đêm xuân. Hoặc, có lẽ, những kẻ học gạo thớ lợ hơn, với khuôn mặt lưỡi cày và cận thị do suốt ngày chúi mũi vào những đĩa cấy vi khuẩn hoặc; những hồ sơ vụ án, có thể tái lập lại những thành công trong việc phân chia nào phi, nào beta, nào kappa, trích dẫn Thánh ca, hoan hỉ về những hiểu biết trong phòng thí nghiệm, về sự ưu ái đặc biệt của một vị giáo sư nào đó trong một lớp nào đó.
Với một vận động viên, giờ đây đã phì nộn ra và sống bằng tiền bảo hiểm, đôi tai ký ức có thể vang lên tiếng hò reo của đám đông trong mùa thu, tiếng ầm ầm nghiêng ngả cả sân vận động. Ký ức sẽ gợi lại cú cản bóng ám muội mở đường tiến tới phần sân của đối thủ, hoặc cái va chạm kỳ diệu của cú chuyền bóng dài vượt qua vai trong loạt cuối cùng, mà phía trước chẳng còn gì ngoài vệt trắng của gôn. Người vận động viên sẽ nhớ con số trên áo; sự tâng bốc của đám bạn cũ say bí tỷ trong hội trường sau một Trận Đấu Lớn - hay, có lẽ, sự khâm phục ít dạt dào nhưng nhiều chân thành của các cô gái; những cô gái xinh đẹp trong chiếc váy xếp nếp và chiếc áo nịt căng, với đôi chân nâu rám mượt mà lấp lánh trong đôi giày cổ thấp và đôi tất ngắn trắng dày. Người vận động viên cũng sẽ hồi tưởng lại, với sự đánh giá trung thực đôi khi đau đớn của bản thân, rằng anh ta đã được tặng một số tiền phi pháp nào đó cho việc học hành thuần tuý trong cửa hàng bánh kẹo của ký túc xá, hoặc ở hiệu may của trường, và rằng anh ta được đặt giá cho những người bạn của mình dựa trên xương hàm. Anh ta có thể nhớ lại rằng món học bổng, do một cựu sinh viên giàu có cung cấp, đã thanh toán học phí cho anh ta, và rằng một cựu sinh viên khác đã thanh toán các hóa đơn cho anh ta. Nhưng anh ta sẽ không quên cảm giác của các cô gái trong chiếc váy dài dạ hội của họ, những bờ vai trắng muốt và bộ ngực mềm mại của họ đối ngược với chiếc áo sơmi hồ bột cứng và sự bó khít của chất vải pôpơlin của bộ vét dạ tiệc, cho dù chiếc áo sơmi là cứng ngực và bộ vét dạ tiệc đã được cửa hàng của trường cung cấp miễn phí. Thành công trong lĩnh vực thể thao mang lại cho chính anh; tình dục trong giảng đường sau giờ giải lao, là cái mà không một cựu sinh viên nào có thể mua được cho một người hùng.
Người vĩ đại của trường, giờ đây đang là một đại biểu cao cấp của Cơ quan Lập pháp Bang, sau hai ba lần ứng cử không thành công vào quốc hội, có lẽ đang tự an ủi nỗi đau khổ của mình bằng việc thực thi pháp luật công minh và làm khô lỗ tai bà vợ sồ sề trước khi đi ngủ bằng hồi ức của việc có tên trong cuốn niên giám của trường, được trúng cử chức Chủ tịch Hội sinh viên, được viết một cột trong mục chuyện bốn phương cho tờ báo của trường, được bầu là Người có triển vọng thành công nhất trong năm cuối, khi ảnh của anh ta trong cuốn niên giám có kèm theo một danh mục dài hàng chục xăngtimét thống kê những thành tích đã đạt được.
Alex Barr chẳng có những hồi ức an ủi như vậy. Mỗi khi nhớ đến trường đại học là anh co rúm lại, và nhanh chóng xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Trường đại học đối với Alex Barr giờ đây là cái gì đó mờ ảo, may mắn đã chấm dứt và tốt nhất là quên đi. Anh đã rời khỏi trường phổ thông ở điểm tận cùng của sự chán nản; sự chán nản vẫn biểu hiện với một vẻ xám xịt khi anh tốt nghiệp đại học.
Không có tiền. Cha anh, ít nhiều hồi phục từ căn bệnh lao tưởng tượng và chứng suy sụp thần kinh thực tế, đã thử đi bán bảo hiểm, và chẳng có ai mua cho. Những cô giáo trên gác đã bị thay thế bằng những y tá. Ngôi nhà, vẫn là nơi cư trú của gia đình Barr mặc dù đã bị cầm cố - chẳng ai có đủ tiền để mua bất kỳ một văn tự cầm cố nào sau khi ngân hàng phá sản - đã bị biến thành nhà dưỡng lão. Chí ít là có tấm biển lớn trước nhà ghi Nhà dưỡng bệnh, mặc dù rất ít bệnh nhân đủ khả năng nằm dưỡng bệnh ở chỗ nào khác ngoài ngôi nhà của mình trong những ngày ấy, và những khách hàng này đến để tỉnh rượu hoặc để nghỉ ngơi sau cuộc dạo chơi ít ỏi đến mức tầm thường tới đồi.
Alex hiếm khi về nhà, và không bao giờ đi cùng với bất kỳ người bạn cùng lớp nào. Ký ức về những cô giáo ám ảnh anh, và anh tự hỏi liệu những y tá đó có đem đến cho bệnh nhân sự giúp đỡ và an ủi đặc biệt hay không. Một lần vào dịp lễ Giáng sinh, anh về nhà và tái mặt trước tấm biển thô bỉ dựng một cách xúc phạm ngay nơi anh thường chơi bóng chày.
Trước khi đi học đại học anh đã làm việc một mùa hè trong bãi đỗ xe, và đã xoay xở để dành dụm gần như tất cả số lương trong ba tháng của anh. Khoản tiền lương là mười đôla một tuần, và vì thế Alex Barr có gần một trăm đôla trong túi khi anh trình diện ở văn phòng Dean, do đó được chỉ đến văn phòng của Quĩ cho vay vốn sinh viên. Mặc dù anh còn chưa đủ tiêu chuẩn để được học bổng, nhưng một trăm đôla đó đủ cho anh mua sách và trả lệ phí thi, về sau anh luôn phải lo về chuyện ăn uống và học phí. Từ đó trở đi anh luôn phải làm việc vào mùa hè, năm thì làm bảo vệ, năm thì làm trong bãi đỗ xe, có năm thì làm người pha sô đa trong hiệu thuốc. Số tiền ít ỏi dành dụm được cho phép anh sống tằn tiện trong trường, lúc này đã có những món học bổng giúp đỡ anh, và công việc làm ngoài giờ trong trường giúp anh có cái ăn và quần áo mặc.
Gần như anh không có một xu; đôi tay anh nhăn nhúm và bợt bạt vì việc giặt giũ ở nhà tế bần của sinh viên, và sự kiêu hãnh của anh đau đớn vì mỗi lần bắt buộc phải nài xin quỹ cho vay. Anh được hội sinh viên cấp tiền, đúng thế, nhưng anh đã phải trả món nợ của mình bằng việc giữ sách cho hội, và sau đó anh phải trả cho bữa ăn của anh ở nhà của hội bằng việc làm hầu bàn cho những người anh em đồng tuế của mình. Quần áo của anh ở mức tối thiểu; một bộ đồ tốt nhất bạc phếch vì dùng nhiều, những chiếc áo nịt mòn xơ và được vá bằng da ở khuỷu tay, đôi giày được thay đế cho đến khi lớp da trên mủn ra và rách toạc.
Anh không thể đủ khả năng tham gia những vũ hội lớn cuối tuần, hoặc mời bạn gái tới dự những bữa liên hoan lớn tại nhà. Anh đã xin nhiều thuốc lá hơn là anh có thể nhớ được, ngay cả đến bây giờ, và anh nhăn mặt ngượng ngùng với sự bất lương đã khiến một gã pha sô đa tử tế cho phép anh ra khỏi hiệu thuốc mà không trả tiền cốc sữa trứng hoặc bao thuốc lá. Một lần anh cần một cái đồng hồ báo thức, mà trong túi thì hết sạch tiền, anh đã liều mạng đánh cắp nó ở chính cái hiệu thuốc ấy.
Alex Barr không phải là người vĩ đại trong trường. Thậm chí anh cũng không phải là kẻ thấp kém. Trong trường anh chỉ là không ai cả. Nói chung anh còn bận đánh cắp những thứ cần thiết tối thiểu để vượt qua những năm đại học. Như một vận động viên dưới mức trung bình ở một trường phổ thông đã nhập ồ ạt thịt và cơ từ những mỏ than ở Pennsylvania, anh không phải là ứng cử viên cho bất kỳ một cuộc thi đấu thể thao nào. Anh biết anh không có năng khiếu đối với lĩnh vực trí thức sách vở của đời sống nhà trường, và không làm việc cho tờ báo nào. Túi tiền eo hẹp ngăn anh không dính vào những trò bài bạc mười xu, những cuộc nhậu nhẹt ngày thứ bảy và những chuyến đi tới các nhà chứa gần Durham. Phim ảnh cũng tốn tiền và đồ uống cũng vậy; Alex Barr ít khi có hẹn, vì ở trường các cô gái là món cực kỳ ít được cung cấp.
Do đó Alex Barr lao đầu vào học, chủ yếu là vì anh không được phép chơi. Ánh trăng chẳng quan trọng gì đối với anh, vì khi nó duyên dáng tỏa sáng lên khu vườn, thì Alex Barr không ở trong bụi cây với một cô gái. Anh ở trong thư viện trường, phần lớn là vì không có nơi thú vị nào khác trong thành phố mà lại không mất tiền. Anh không nghĩ mình là người mê sách; anh coi mình là tù binh chiến tranh. Một ngày nào đó chiến tranh sẽ đi qua, và anh sẽ được tự do. Trong khi chờ đợi, cần kiên nhẫn lê bước đi từ ngày này qua ngày khác, vì cho dù còn rất trẻ, Alex Barr đã hiểu rằng những ham muốn là quan trọng nếu người ta có một cái gì đó, nhưng lại rất rất quan trọng nếu người ta không có gì cả. Anh cảm thấy điều này áp dụng ngang bằng cho nền giáo dục đại học, vì trong đời sống thương mại, người đàn ông không bằng cấp sẽ không có chỗ đứng trong ngôi nhà của nền thương mại.
Vì thế anh đọc tất cả những gì anh tìm được, thèm thuồng khi nhìn thấy những đống sách lớn trong thư viện trường. Đôi khi anh cảm thấy cực kỳ bất lực, biết rằng sẽ không bao giờ có thể hấp thu được tất cả khối kiến thức mà con người đã vắt ra từ bộ óc của mình để đem đặt vào giữa những trang sách. Nhưng anh kiên trì đào xới chúng, và vì thế trở nên tiều tụy, hầu như là ủ dột, khi anh không được đọc hoặc nghiên cứu, trong ba tháng mùa xuân của năm cuối cùng.
Nhưng chính trong mùa xuân ấy, cái tháng Ba ồn ào được thay thế bằng một tháng Tư miền Nam êm ả và tháng Năm ngọt ngào đã tới một cách hết sức điên rồ với những bông hoa và tiếng chim hót, điểm số của Alex Barr tụt xuống tới mức đáng báo động.
Tên cô gái ấy là Fran.