Anh đi xuống thang máy và lắc đầu từ chối taxi. Anh sẽ đi bộ tới đại lộ Ba; đêm nay anh cảm thấy thích đi bộ. Anh hít sâu một hơi, đút tay vào túi, và sải bước trong bóng tối của thành phố, gót chân gõ vang trên vỉa hè. Anh nhớ công việc, cái công việc đầy đủ và hoàn toàn của anh - chứ không phải cái công việc chết tiệt bị chia cắt giữa việc đứng đợi điện thoại rồi bay đến Tây Ban Nha như một con bé phát ốm vì tương tư. Chuyện đó là dành cho những cậu bé, anh nghĩ. Chứ không phải cho đàn ông. Càng không phải cho một nhà văn. Và bây giờ mình lại là đàn ông. Ngày mai mình sẽ gọi cho Dinah Lawrence, có thể cô ấy sẽ được đi nghỉ cuối tuần này. Đó mới thật đúng là một cô gái - một cô gái dễ chịu! Với Di người ta không phải luôn luôn tỏ vẻ, và cô ấy không phải lúc nào cũng suy nghĩ bằng tuyến sinh dục.
Vừa bước đi, anh vừa cảm thấy hơi buồn khi nghĩ đến niềm hạnh phúc trào dâng ngăn ngủi với Barbara lại chấm dứt đột ngột, khó chịu đến thế - rẻ tiền, anh nghĩ, mới là đúng từ. Rẻ tiền, với ly bị ném, những tiếng the thé, những lời buộc tội, thô tục và sự cố ý của cả hai bên nhằm làm tổn thương nhau. Nhưng đó là điều anh biết về phụ nữ; khi đã chiến đấu họ thường chiến đấu đến cùng. Một số tấn công vào động mạch cổ, nhưng hầu hết luôn luôn tấn công vào tinh hoàn.
“Đàn ông và đàn bà, cả hai chúng ta đều yếu trong lĩnh vực này,” anh lẩm bẩm khi rẽ trái sang đại lộ Ba theo hướng ánh đèn đêm dễ nhận của quán Paddy Clarke. “Thật ra mình có thể coi đây là một trải nghiệm. Một trải nghiệm về tính lãng mạn mà mình còn thiếu. Amelia nói đúng. Và có lẽ Barbara cũng nói đúng.”
Alex Barr nhăn mặt. Sau khi Barbara Bayne đóng sầm cánh cửa ở khách sạn Alionso Trece, cô đã ném lại những từ đau đớn cuối cùng. “Đồ ngu, đồ ngu,” cô nói trong khi cố mở cửa. “Anh không biết anh đã ném đi cái gì đâu!” Đôi mắt cô sáng rực lên dưới dòng nước mắt, và chì kẻ mi chảy thành dòng ngoằn nghoèo trên má. “Không có người phụ nữ nào đủ sức đứng chắn giữa anh và cái máy chữ chết tiệt đó!” Đó là khi cô đóng sầm cửa lần nữa, và anh có thể nghe tiếng gót giầy gõ lóc cóc đầy cáu giận khi cô đi như chạy trong hành lang.
***
Anh bước qua cánh cửa quán Clarke, trong bầu không khí mù mịt khói thuốc lá và vui mừng trông thấy Ben Lea đang ủ ê với ly rượu, khuỷu tay ti lên mặt quầy. Ben có một mình. Mái tóc màu hồng của ông dựng ngược trên đầu, và khi ông quay sang bộ mặt rạng rỡ của Alex, anh có thể thấy ngay rằng ông đang chịu đựng rất tốt gánh nặng của mình.
“Ôi, ôi,” Ben Lea nói. “Lại một người đang yêu nữa có mặt ở đây, tất cả đều cô đơn và được thả lỏng trong một thành phố xấu xa đồi bại. Có chuyện gì xảy ra vậy? Bà mẹ mới cho anh đi chơi một tối à?”
“Đừng nói nữa và mời tôi một ly đi nào,” Alex nói. “Tôi cũng đói ngấu rồi đây. Cho tôi một hamburger. Tôi mới từ Tây Ban Nha về. Câu chuyện tình thơ mộng đã chết trong một buổi tienta ở đó, vì những lý do chẳng ai ngờ.”
“Đừng có bao giờ vừa ăn vừa uống,“ Ban Lea nói. ”Tommy, cho hai whisky, ly lớn vào. Ăn trong khi uống là sự lãng phí đáng xấu hổ cuộc rượu.
Ông liếc nhìn anh bạn của mình bằng cặp mắt xanh lờ đờ. “Này, anh bạn, có cái gì đó ở cậu đã thay đổi kể từ lần gặp trước. Trông cậu không còn hoàn toàn gàn dở nữa. Thực sự thì chuyện gì đã xảy ra? Trông cậu như vừa được nghỉ học vậy. Thậm chí tôi còn không biết là cậu sang Tây Ban Nha kia đấy. Kể nghe xem nào.”
Alex cầm ly rượu và đi về bàn. Ben Lea đi theo anh rồi cả hai ngồi xuống.
“Bánh mì kẹp pho mát,” Alex nói với người phục vụ. “Và một ly cà phê.” Anh quay sang Ben Lea. “Theo một cách nói nào đó thì là đúng là tôi được nghỉ học. Tôi nghĩ ông đã nói đúng trong lần gặp ở Marguery, Ben. Tôi không thích hợp với vai trò một tình nhân. Cô ấy bị một con bê đánh bại trong khi tôi đang ngồi trên cao theo dõi, và tôi cũng thô lỗ với vị chủ nhà đã mời chúng tôi.”
“Như tôi đã nói đấy. Cậu là nhà văn. Viết lách là công việc cần toàn tâm toàn ý. Vì thế hãy đi viết đi, và để lại chuyện yêu đương cho những tay chuyên nghiệp như tôi.” Ben Lea gật đầu.
“Tôi định,” Alex nói và nâng ly. “Ngay lập tức. Tôi sẽ đi Jersey để sửa lại những chỗ dở của cuốn sách mới.”
Bena Lea nheo mắt. Đôi mắt ông lúc này không còn mờ đục nữa. Ông gật gù.
“Cậu làm thế là tốt, mặc dù,” ông nói sau một lát, “trông cậu vui vẻ và thoải mái. Tôi nghĩ cái cô Barbara xinh xinh đó tốt cho cậu. Cho cậu chút ít thoải mái. Cậu đã căng thẳng quá lâu rồi. Cậu rất quan tâm tới cô ấy phải không?”
Alex nhả một bụm khói và lấy ngón tay chọc vào đó.
“Tôi cũng cho là thế. Vâng. Như tôi đã nói với ông hôm ấy, điều đó với tôi thật mới mẻ. Tôi chưa từng trải qua một cảm xúc lớn như thế bao giờ. Cô ấy nói cảm xúc đó quá lớn đối với tôi.” Anh nhún vai. “Tôi thiên về hướng đồng ý với cô ấy, mặc dù như thế thật đau đớn. Vâng, tôi rất quan tâm tới cô ấy. Nhưng sự quan tâm đó không đủ để tôi cãi cọ suốt ngày rồi lại làm lành suốt đêm và tự nhào vào một lĩnh vực duy nhất mà tôi hoàn toàn mù tịt. Cơ bản tôi là một con chó đần độn, Benjamin ạ. Tôi thật sự đã quá già cho những mưu mẹo mới. Tôi không thể cứ luôn phải cố để không chạy trốn khỏi Tây Ban Nha hoặc Hy Lạp hoặc Hollywood hoặc Greenwich Village được.”
“Ồ, rất mừng là cậu đã nhận ra điều đó. Không có cách nào khác để học được điều ấy cho chính bản thân mình. Cậu - ồ, chào, đây cơ mà, em yêu! Hãy đến đây uống một ly và vui lên xem nào!” Ông vẫy một cô gái vừa bước vào cửa, trước một đám khá đông người. Alex quay nhìn về hướng đó. Một cô gái cao lớn có đôi vai rộng ngoại cỡ để trần trên chiếc khăn lông chồn. Cô có mái tóc sáng chói, gần như là màu đỏ cà rốt, cặp mắt nheo nheo trông xa có vẻ như là màu xanh lục, và cái miệng rộng hóm hỉnh hớt lên như miệng của anh hề khi cô mỉm cười vẫy Ben Lea. Nụ cười để lộ hàm răng trắng bóng.
“Không được, em đi cùng với bạn,” cô nói qua tiếng ồn ào của đám đông? “Mai gọi điện và dẫn em đi ăn trưa được không?”
“Nếu tôi còn sống,” Ben Lea đáp.
“Hẹn mai nhé,” cô nói và bị đám đông cuốn sang phòng khác.
“Ai thế?” Alex hỏi. “Cô ấy thật hấp dẫn.”
“Không phải cho cậu. Lúc này cô ấy không phải là người dành cho bất kỳ ai. Một quý bà người Anh. Sống ở London. Tôi quen từ hồi chiến tranh. Cô ấy bay cho ATC. Một người đàn bà rất sành điệu. Anh chồng sau cùng vừa mới chết - Một ông hoàng xứ Georgie. Cô ấy về thu xếp chuyện tài sản. Tôi suy ra là anh ta đã để lại cho cô ấy kha khá. Anh ta có một số công ty xuất nhập khẩu đồ sứ cổ. Cậu biết con dòng cháu giống là thế nào rồi đấy. Cô ấy đã bỏ anh ta trước khi anh ta chết, nhưng tôi đoán là anh ta đã quên không thay di chúc.”
“Cô ấy tên là gì?”
“Jill. Hiện giờ cô ấy đang dùng tên thời con gái - Richard. Anh chồng là người thuộc dòng dõi quý tộc Nga hoàng, tên là Aghmashvani, hoặc gì đó đại loại như vậy. Một gia đình rất quý phái. Anh ta khá hấp dẫn, và làm tốt công việc. Tôi tin là anh ta rất yêu cô ấy.”
“Điều đó thì tôi có thể hiểu được. Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào ở tuổi đó lại thanh nhã đến thế. Ông còn biết gì về cô ấy không?”
Ben Lea tu một ngụm rượu lớn, và ngước nhìn Alex dưới đôi lông mày màu hồng rối bù. Ông cau mày.
“Tất cả chuyện này là thế nào? Tôi nghĩ cậu đang ốm tương tư và vừa mới nguôi ngoai một mối tình buồn?”
“Chẳng có gì. Tôi chỉ nghĩ cô ấy thật hấp dẫn. Một khuôn mặt rất hạnh phúc. Tôi yêu cái khuôn miệng thẳng thắn. Cô ấy trông giống Emmett Kelly.”
“Tôi không cho là cô ấy thích được so sánh với một vai hề, cho dù cậu có ngụ ý một lời khen. Jill có một cuộc sống thật tồi tệ. Khi còn khá trẻ cô ấy đã lấy một diễn viên người Anh, hắn là một mớ phức tạp. Hắn bắt cô ấy thuật lại điểm của trận criket trong khi họ làm tình, hoặc cái gì đó kỳ cục ngang ngang thế, và gần như trụi hết tóc do một tai nạn trong chiến tranh. Sau cô ấy yêu một phi công RAF - đó là sau khi cô ấy đã ly dị cái gã mê criket trọc đầu kia, và rồi nhìn thấy tình yêu đích thực của mình rơi xuống thành một đám lửa trên bầu trời London. Rồi Jill gặp tay quý tộc Georgia sau này - anh ta bay với một trong những đội bay Ba Lan - trong một bữa ăn ở sân bay nào đó, và cuối cùng đã cưới anh ta. Không ai ngạc nhiên hơn cô ấy khi sau chiến tranh anh ta thực sự bắt tay vào công việc và kiếm được nhiều tiền. Họ đã sống ở khắp thế giới. Tôi gặp cô ấy ở Hồng Kông ba bốn năm trước. Một phụ nữ rất sành điệu.”
“Dù sao thì cô ấy cũng có đôi chân tuyệt đẹp,” Alex nói. “Ngày mai ông định đưa cô ấy đi ăn trưa ở đâu?”
“Tôi chưa biết. Có lẽ là tiệm 21. Mà cũng có thể là Laurent. Sao kia?”
“Có thể tôi sẽ nhập bọn, nếu ông có lời mời. Ồ, giờ tôi nghĩ tôi sẽ lăn vào giường và đánh một giấc. Ngày mai - rất có thể là sau bữa trưa - tôi phải làm việc với cái máy chữ già nua đó. Tôi gần như đã quên mất phải sử dụng nó như thế nào.” Alex quẳng một tờ năm đôla lên bàn. “Ông sẽ trả tiền sandwich cho tôi chứ? Tôi cho phép ông được mời tôi bữa trưa mai. Chúc ngủ ngon, ông bạn già”.
Anh vui vẻ quay người bước ra cửa, còn kịp liếc nhìn cái bàn nơi Jill Richard đang cười nói với một nhóm những người đàn ông và đàn bà đẹp đẽ nổi bật.
Ben Lea nhìn chằm chằm vào lưng Alex, rồi ông nhìn lên trần.
“Mình nghĩ cậu bé lại sôi lên rồi,” ông nói bâng quơ và ra hiệu cho người hầu lấy một ly rượu nữa.