CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 58

Khi cô bước vào thì Alex đang ngồi một mình ở bar. Ben Lea không đến muộn. Alex đã tới đây sớm và anh lại để ý đến chiều rộng và vẻ đường hoàng của đôi vai, bộ ngực cao nhưng không xồ xề, và eo nhỏ đến mức gần như vuông góc vồi cái hông nở nang phía dưới. Cô nhận ra Alex và mỉm cười. Trong khoảnh khắc Alex hy vọng ông bạn Ben Lea của anh bỗng gãy chân trên đường đi ăn trưa.

Alex đứng lên và bước tới chỗ cô khi cô bình tĩnh và tò mò nhìn khắp căn phòng trải thảm màu đỏ thẫm.

“Tôi là Alex Barr,” anh nói. “Tối qua tôi ngồi cùng Ben Lea ở Clarke. Ông ấy đã có nhã ý mời tôi đi ăn cùng với cô - tất nhiên là sau khi tôi phải giở ra một số mánh khoé tinh vi.” Anh hy vọng mình không quá thô tục, và rõ ràng là không. Cô mỉm cười.

“Trong trường hợp này có lẽ anh sẽ mời tôi một ly gin hồng trong khi chúng ta đợi ông già tốt bụng đó,” cô nói và để Alex dẫn tới bàn của Ben Lea.

Lúc này họ đã ngồi trong cái góc ấm áp ở Laurent, tránh xa khỏi những kẻ ưa tọc mạch.

“Thật vui là anh có thể đi ăn cùng chúng tôi,” Jill Richard nói. “Tối qua tôi đã nhận ra anh từ ảnh chụp trên bìa sách. Tôi đã đọc tất cả sách của anh, tôi cho là thế, phần lớn là ở bản tiếng Anh. Họ có thay đổi chúng nhiều không?”

“Không nhiều. Nhà tù thành trại giam. Lề đường thành vỉa hè. Áo khoác mỏng thành áo gió. Đại loại như vậy. Và thỉnh thoảng cũng có cắt xén chút ít để phù hợp với luật bưu điện khá cổ của các cô. Không có gì quan trọng lắm. Cô có công việc gì đặc biệt ở Mỹ không?”

“Tôi đang thu xếp một vài chi tiết lộn xộn trong tài sản của người chồng cũ của tôi. Anh ấy có một vụ làm ăn lớn ở Mỹ. Chúng tôi có một ngôi nhà ở đây. Có một vài món đồ cũ mà tôi chuyển từ Anh sang. Để được xem hát và uống rượu nhiều hơn.”

Cô mỉm cười, và làm Alex lóa mắt vì hàm răng trắng bóng, mái tóc hung đỏ của cô sáng lấp lánh như chiếc mũ sắt, còn đôi mắt màu ngọc lục bảo tương phản với nước da trắng ngần. Alex để ý thấy những nếp nhăn nhỏ li ti chạy qua chiếc mũi hếch. Khi cô mỉm cười khoé miệng cô cong lên như trong tranh vẽ anh hề. Cô mặc bộ vét màu xanh rêu được may cắt giản dị, gần như theo kiểu đàn ông với dải ren trắng trên cổ.

Trước mặt cô Alex cảm thấy mình như một cậu học trò nhỏ. Anh ước sao có thể nói một câu gì đó thật xuất sắc - một câu gì đó thật dí dỏm - để đôi mắt cô nheo lại và miệng cô hé mở. Và tất cả những gì anh nghĩ ra được chỉ là một câu nói vô vị:

“Cô quen Ben lâu lắm rồi phải không?” Anh đã biết trước câu trả lời.

“Khoảng ba năm. Ông ấy làm một số việc với chồng cũ của tôi ở Hồng Kông. Chúng tôi đã phần nào tô điểm cho cái thành phố nhỏ đó. Tôi quý Ben. Ông ấy thật hài hước. Tôi nghĩ đó là người bạn thân từ lâu của anh?”

“Lâu lắm rồi. Ít ra là từ khi tôi tới New York sau chiến tranh. Một trong những người đầu tiên - và tôi phải nói là người cừ nhất mà tôi quen. Ngoài tất cả những viên quản lý trong thành phố này ra, ông ấy còn biết rất nhiều nhân vật quan trọng. Lúc đó tôi khá nhút nhát, vụng về và bỡ ngỡ, và Ben đã hướng tôi trở thành một người thông thuộc thành phố.”

Cái này đã tốt hơn. Anh ra hiệu cho người hầu và gọi hai ly gin hồng.

“Tôi không thể tưởng tượng được anh lại là người nhút nhát, vụng về và quê mùa khi đọc những cuốn sách của anh.” Nụ cười lúc này dè dặt hơn, nhưng vẫn sáng lóa. “Đọc sách, tôi cứ nghĩ anh là một thanh niên rất tự tin, quả quyết và khá cay độc.”

Alex xua tay và đụng phải cái khay mà người phục vụ mới mang tới làm đổ mấy ly rượu. Anh xin lỗi người phục vụ, rồi quay sang Jill Richard.

“Cô thấy chưa? Tôi vẫn vụng về, quê mùa và thậm chí còn nhút nhát hơn hồi mới đến đây.”

“Vậy là thành công không làm hư anh. Rất vui được thấy điều đó.”

“Hầu như không làm hư.” Alex muốn xem liệu anh có thể khiến cô cười phá lên hay không. “Như Ben thường nói: Thành công không làm Alex Barr thay đổi. Anh ta vẫn là một gã S.O.B ngu ngốc như lần đầu tiên tôi nhận anh ta.”

Cô đã cười, khẽ thôi, nhưng bằng một giọng bình tĩnh, ấm áp. Hoàn toàn không giống tiếng cười của Barbara Bayne. Barbara sẽ ngửa đầu ra sau và ha hả khi có điểu gì đó làm cô buồn cười. Kiểu cười ấy rất vui nhộn nếu ở chỗ riêng tư, nhưng hơi gây tò mò khi ở chốn đông người. Alex nghĩ anh có thể sống lâu với nụ cười của Jill Richard.

Người phục vụ đưa máy điện thoại đến bàn.

“Điện thoại của bà, thưa bà Richard,” anh ta nói. “Ông Ben Lea.”

“Xin lỗi,” cô nói với Alex và cầm lấy điện thoại.

“Ồ, em rất tiếc,” cô nói. “Tất nhiên là em sẽ đứng lên. Xét vì ông đang phải đứng. Nhưng ông không thể để nghị một người thay thế nào thú vị hơn được. Chắc chắn là em đang rất vui.” Cô dán mắt vào Alex qua chiếc máy điện thoại. “Không, em e là không. Tối nay em bay về Anh. Em rất giận ông, tất nhiên, nhưng em sẽ tha thứ nếu lần sau tới London ông tới chỗ em thay vì nghỉ ở Savoy. Vâng, em sẽ bảo anh ấy. Chúc ông một chuyến đi tốt lành. Tạm biệt.”

Cô gác máy, và Alex vẫy tay ra hiệu cho người phục vụ mang điện thoại đi. Anh nhướn lông mày với Jill Richard, vẻ dò hỏi.

“Như anh có thể đoán ta, đó là người bạn của anh và tôi, ông Benjamin Lea,” cô nói. “Hình như tôi đã bị bỏ rơi, và anh bị mắc kẹt vào bữa ăn trưa nay với tôi. Hy vọng anh không lấy làm phiền.”

“Phiền ư? Trước khi cô đến, tôi đã mong ông ấy bị gãy chân. Nhưng tôi cũng hy vọng mình không phải là nhà tiên tri. Có chuyện gì xảy ra với Ben vậy?”

“Ông ấy bị một cuộc biểu tình nào đó ở Los Angeles tóm được ngay khi ra khỏi văn phòng. Ben nói ông ấy vừa kịp giờ bay, và cuộc biểu tình đó - bất kể đó là gì - là cái duy nhất ông ấy có thể điều khiển được và ông ấy không thể làm được điều đó bằng điện thoại. Không có gì đặc biệt cả.”

“Đó chắc hẳn phải là một sự kiện quan trọng. Tôi chỉ có thể tận hưởng sự may mắn của mình. Nhưng còn chuyện cô sẽ về Anh là thế nào? Tôi đã định thử giữ độc quyền về cô vô hạn định.”

Jill Richard nhấp một ngụm rượu, cắm điếu thuốc lá vào đót và đợi Alex bật lửa rồi trả lời.

“Tôi rất hãnh diện, nhưng Ben không phải là người duy nhất muốn tự xoay xở với những cuộc khủng hoảng. Ngày mai tôi phải có mặt ở London; tôi đã hoãn chuyến đi quá lâu rồi.”

Alex pha chút hoảng sợ khôi hài vào giọng nói.

“Không phải để cưới đấy chứ? Tôi không thể chịu đựng được điều đó đâu.”

Jill nhả khói và cười.

“Tôi e là không được thú vị đến thế. Chẳng là tôi đang cố điều hành công việc còn lại của chồng tôi - xuất nhập khẩu luôn trong tình trạng rối rắm mà chỉ có đích thân tôi mới gỡ ra được - và một số vướng mắc trong hợp đồng phải được giải quyết. Lúc này rất nhiều nhân viên tạm thời ở những nơi xa xôi như Hồng Kông, Tokyo, London và nhiều luật sư đang ngồi gặm móng tay.”

Alex thở một hơi dài nhẹ nhõm, và uống một ngụm rượu lớn.

“Tôi nghĩ chúng ta có thể uống một ly nữa trong khi xem thực đơn,” anh nói và ngoắc tay về phía người phục vụ. “Thêm hai ly nữa, và cho thực đơn.” Rồi với Jill Richard, “tôi rất sợ là cô vội vã quay về trong vòng tay một chàng trẻ tuổi đẹp trai nào đó, người đang thở hổn hển ở sân bay với một linh mục để xích cổ tay anh ta.”

Cô lắc đầu.

“Tôi tưởng Ben đã nói đến những phức tạp trong cuộc sống hôn nhân và tinh thần của tôi trước đây. Tôi hầu như đã là một bà già, và tôi nghĩ tôi sẽ tránh nguy cơ một cuộc hôn nhân mới vì sự thanh tịnh của cảnh goá bụa.” Rồi cô khúc khích cười, lần đầu tiên, tiếng cười khúc khích của một cô gái nhỏ. “Bên cạnh đó, chưa có ai hỏi tôi. Những lời mời mà những góa phụ chín chắn và những người ly dị kinh niên nhận được trong ngày nay chỉ là những câu gạ gẫm để lập tức lên giường.”

“Tôi ước gì có được thời gian để bổ sung thêm một mảng da đầu nữa vào bộ sưu tập của cô,” Alex nói. “Nhưng có lẽ cô không có thời gian dành cho việc theo đuổi lãng mạn.”

Jill Richard lại mỉm cười.

“Thật đáng tiếc, nhưng tôi hơi già cho cái mà người Mỹ các anh gọi là mối tình sét đánh, ở cái tuổi ngoài ba mươi, tôi thuộc loại người của ghế xếp và chuyến đi dài. Tôi cũng thích được biết một chút về những người mà với họ tôi có thể thừa nhận sự quý mến của mình. Một chút gì đó nhiều hơn là bữa ăn trưa, trong khi sửa soạn hành lý và đợi máy bay.”

“Tôi sẽ phải miễn cưỡng đồng ý,” Alex đáp và cầm thực đơn từ tay người phục vụ. “Mặc dù, với nguy cơ bị coi là quá sỗ sàng, tôi tự hỏi liệu tôi có thể mời cô đi ăn tối và sau đó đưa cô ra sân bay được không?”

Anh thầm nghĩ giọng cô thật chân thành và đượm vẻ tiếc nuối thật sự.

“Tôi e là không thể,” cô nói. “Mấy người bạn cũ của tôi - những người mà anh trông thấy tối qua - tổ chức tiệc đứng cocktail và sau đó tất cả sẽ tiễn tôi đến Idlewild. Tuy nhiên...” Alex có thể thấy rằng giọng cô vui sướng hẳn lên, “đó là chỗ rất thân tình, với rất nhiều người, và tôi chắc rằng Tess và Bill sẽ rất vui nếu anh ghé vào đó uống một ly và chào tạm biệt. Tất nhiên là tất cả bọn họ đều biết anh, và tôi chắc họ sẽ rất lấy làm tự hào nếu anh đến.”

“Thật tuyệt vời, mặc dù tôi thường không hay tự tiện xông vào những bữa tiệc,” Alex nói. “Nhưng tôi sẽ xông vào cuộc vui này với xe tăng của Sherman nếu điều đó giúp tôi được trông thấy cô một lần nữa. Tôi có xấc xược lắm không?”

“Tôi không cho là thế.“ Jill Richarđ thẳng thắn nhìn anh. ”Không, tôi sẽ không nói thế. Như đã nói tôi luôn thích những cuốn sách của anh, và bây giờ tôi nghĩ tôi thích cả người đã viết ra chúng.”

Alex cúi đầu thật thấp.

“Tôi cũng khá khiêm tốn trong việc nhận những lời khen ngợi, và ở thành phố này, không mấy khi người ta nhận được những lời khen thành thực. Nhờ sức mạnh của ba ly gin hồng tôi có thể nói rằng trong tương lai, với sự cho phép của cô, tôi định sẽ gặp cô lâu hơn mức mà món cá hồi hun khói chúng ta sắp gọi đây cùng ly rượu chào tạm biệt trong bữa tiệc đứng kia cho phép. Cô đồng ý chứ?”

“Hoàn toàn vui lòng. Anh có hay đến London không?”

“Trước đây thì không thường xuyên lắm. Nhưng tôi nghĩ sắp tới tôi sẽ có một số công việc cực kỳ quan trọng cần phải giải quyết riêng với những nhà xuất bản Anh - một số công việc nào đó không thể trao đổi qua điện thoại.” Anh khẽ cười.

“Tôi rất thích khi anh cười,” Jill Richard nói. “Anh không hay cười. Nụ cười làm vẻ mặt anh thay đổi hoàn toàn. Như với tôi, tôi luôn khoe hết cả răng ra. Với cái miệng rộng như miệng của tôi thì cái việc duy nhất anh có thể làm là nhếch mép như một con mèo Cheshire. Việc ngậm miệng chỉ gợi sự chú ý đến kích thước của nó.”

“Tôi nghĩ chúng ta bổ sung cho nhau rất tuyệt, nếu không nói là một đôi rất đẹp. Giờ thì cô nói sao về món cá hồi này? Tôi thì cho rằng chính tổng thống Eisenhower đã câu được nó.”


Nguồn: TVE-4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 2 năm 2019

« Lùi
Tiến »