Alex đưa Jill Richard lên taxi, và quyết định đi bộ về khách sạn. Anh đang muốn suy nghĩ, và anh suy nghĩ tốt hơn trên đôi chân.
Đây hoàn toàn là sự không chín chắn của anh, anh nghĩ, để bị cuốn hút tới một người đàn bà khác, quá nhanh, sau cố gắng của anh với Barbara - rất không chín chắn, và thô tục. Chưa nói đến là phi thực tế, với một cô gái sống ở London và bản thân anh cũng như trụ sở làm việc của anh ở New York. Mà không còn nghi ngờ gì nữa, công việc đang diễn ra thật tồi tệ. Tất cả nhũng trò mèo chuột loăng quăng này đã phá vỡ những thói quen cũ của anh. Và với cái cách tiêu tiền của Amelia ở châu Âu, anh sẽ lại phải đi cày khá sớm.
Amelia. Cách này hay cách khác phải làm điều gì đó về phía Amelia. Cô ấy không thể ở châu Âu mãi được, mà anh thì cũng không thể sống ở khách sạn vô hạn định, đánh vật với đống hành lý và tước bỏ những tiện nghi cũ trong lao động của mình. Anh nhớ người thư ký của anh, người mà anh đã đưa vào một chuyến đi dài khi mối tình với Barbara bắt đầu - và, anh sửng sốt thấy mình đang nhớ Amelia.
Ta nghĩ mi phải đối mặt với điều này, Barr, anh thầm nghĩ. Ngươi là đồ ích kỷ, ngươi nhớ lại những tiện nghi dễ chịu xung quanh và Amelia chính là sự dễ chịu. Thật tốt khi có ở nhà một người không quá đòi hỏi; không cố bắt anh trở thành một người tình khi anh còn đang vùi đầu trong cuốn sách, một người thật sự cố né tránh những thứ phiền hà vặt vãnh cho anh khi bộ não anh đang phải miệt mài trong công việc.
Trong lúc đó, cái cô Jill ấy là người thế nào. Gần bốn mươi là độ tuổi tuyệt vời đối với người phụ nữ giữ được phong độ trí óc và thân hình. Thân hình thật tuyệt vời, trên tất cả mọi phương diện, và có lẽ không cần bớt một lạng nào cả vì nó sẽ làm mất đi vẻ mũm mĩm. Làn da trẻ trung và tươi tắn, còn khuôn mặt, tươi cười, không có cái vẻ chảy xệ như bột nhão của nhiều phụ nữ Mỹ. Nó giữ lại những dấu vết của sự chín chắn bằng một vài nếp nhăn. Cái miệng rộng hài hước cười thật thoải mái, nhưng ánh mắt rất sinh động lại ẩn chứa một nỗi đau nào đó. Cô không phải là cô gái e thẹn chớp chớp hàng mi. Cô đi tới điểm tận cùng của một mối quan hệ có thể có cũng nhanh như uống một ngụm rượu. Trong ý nghĩ của Alex Barr thì không còn nghi ngờ gì nữa, sau một tuần theo đuổi và một tuần nữa để tìm hiểu lẫn nhau, cô ấy sẽ vui vẻ vào giường với anh.
Vâng, cô ấy sẽ về nước Anh đêm nay. Chỉ cần anh không đến uống một ly ở chỗ Bill và Tess mà địa chỉ đang nằm trong túi anh, khắc sâu thêm chút ít ấn tượng về anh ở trong cô, và dành cho anh một cú điện thoại trong chuyến đi tới London lần sau. Có lẽ cũng tốt nếu cô ấy rời khỏi đây đêm nay. Còn nhiều từ hờn dỗi chưa được nói ra trong cái máy chữ cũ kỹ đó.