Chiếc xe màu sáng do người lái xe ít nói, một phụ nữ có mái tóc màu xám ngắn đã làm cụt hứng trò chuyện của anh lái đưa Alex tới Sở chỉ huy hải quân Mỹ.
Chúa tôi, Alex nghĩ khi quan sát khu Đông đã bị phá huỷ, những tòa nhà cháy, những hố bom rộng, chắc chắn bọn Đức đã đem đến cho nơi này một công việc quá sức.
Anh thấy những người của Hải quân rất thân thiện, không chút hạ mình như những gã jô kề bàn giấy của Lầu Năm Góc. Cơ quan tình báo có một cuộc nói chuyện ngắn với anh, sau khi xem xét nhật ký hải hành, và rồi chuyển anh cho phòng quan hệ công cộng, phòng này có vẻ quan tâm tới cá nhân Alex hơn là số phận thực sự của đội hộ tống.
“Anh thấy đấy,” viên thiếu tá PRO nói, đúng hơn là biện bạch, “các anh là đội tàu hộ tống đầu tiên cập vào sông Thames kể từ khi cuộc oanh tạc bắt đầu, các anh đang là những tin thời sự nóng hổi phát về nước. Và việc anh không biết được chính xác đang khiến anh thậm chí còn nổi tiếng hơn. Lục quân đang thực hiện nhiều bài tường thuật của Joe Blow từ Bắc Phi, Thuỷ quân đang thu thập tin tức về những trận giao chiến ở Thái Bình Dương, còn Hải quân thì đang gắng sức thể hiện sự thông thái rởm. Hãy xem xem liệu anh có thể cho tôi biết sự việc đã diễn ra như thế nào và, như một tiểu thuyết gia và một kịch tác gia, chính xác cái anh đã cảm thấy.”
“Trong phần lớn thời gian diễn ra trận đánh tôi chỉ cảm thấy phần nào bị tê cóng,“ Alex nói và thầm nghĩ: Barr, con trai ta ơi, mi hãy giữ lại những điều đã diễn ra cho bản thân mi để sau này tham khảo. Hãy cho Hải quân thực tế và giữ lại đầu đề để ước đoán. Một ngày kia chắc chắn mi sẽ cần đến chúng cho một cuốn sách nào đó”.
“Thực sự là không có nhiều chuyện để kể,” Alex nói. “Trời lạnh y như lòng từ thiện và chúng tôi đã bị bão trên phần lớn quãng đường, sương mù thì dày đặc và hàng đống rắc rối. Riêng tôi mà nói thì tôi sợ một số ông chủ tàu buôn mà chúng tôi gọi là những thuyền trưởng ấy va vào tôi hơn là sợ tàu ngầm. Chúng tôi đã bị tấn công trên phần lớn quãng đường tới Scotland. Song tôi chỉ thực sự trông thấy mỗi một tàu ngầm. Có một quả bom phá tàu ngầm ở mạn phải tàu hộ tống, chúng tôi đã quay nó về phía đó và thổi bay chiếc tàu ngầm ra nhiều mảnh.”
“Anh đã ấn nút à?”
“Tôi không biết. Tất cả mọi người đều bắn, kể cả những thuỷ thủ của tôi. Khó mà nói được ai là người thực sự bắn trúng nó. Nhưng có người nào đó đã làm điều ấy.”
Viên thiếu tá Hải quân PRO mỉm cười.
“Ê, anh giữ lại hầu hết thông tin cho riêng mình? Anh sẽ cần giấy phép của Cơ quan kiểm duyệt ở Washington, anh biết chứ.”
“Tôi biết.” Alex mỉm cười đáp lại. “Tôi chưa định viết bất cứ điều gì trong lúc này. Tôi chỉ định xả hơi một chút và khám phá những khoái lạc tiềm ẩn của thành phố này. Ông nên nhớ là chúng tôi đã có một thời gian dài trên biển. Thế các khách sạn thì sao?”
“Có một số chỗ chúng tôi có thể thu xếp cho anh. Nhưng tôi biết những cô gái PRO ở Savoy khá đẹp. Nếu anh đủ sức tôi có thể đặt phòng cho anh ở đó.”
“Cứ đặt phòng cho tôi ở đó đi,” Alex nói. “Tôi thường ngắm nghía nó khi còn là một cậu bé trên đội tàu buôn và tự hỏi làm thế nào để được sống ở đó. Thế những hoạt động khác thì diễn ra ở đâu?”
“Ông bạn ơi,” viên sỹ quan PRO trịnh trọng nói. “Các hoạt động diễn ra ở khắp mọi nơi, tôi xin giới thiệu quán bar Mỹ trong tòa nhà Grosvenor - dưới tầng hầm. Tôi sẽ giới thiệu một câu lạc bộ nhỏ được gọi là Deanery, ngay bên kia quảng trường Dorchester là công viên Lane, còn câu lạc bộ Deanery nằm trên phố Deanery. Tôi sẽ giới thiệu với anh mọi hành lang, mọi quầy bar, mọi quán cà phê, mọi góc phố, mọi công viên ở London. Người ta đã kể với tôi về không khí bận rộn ở Washington. Washington chỉ là một nữ tu viện so với London thời buổi này. Cuộc không kích đã giải phóng ra một lượng nhất định tuyến Anh để dành ở bên họ ngoại.”
“Vừa kịp nếu anh điện sang cho bạn anh ở Savoy. Tôi sẽ quay về tàu lấy ít quần áo. Thế sở chỉ huy báo chí chính nằm ở đâu?”
“Cũng ở Savoy. Quent Reynords đang điều hành một loại nhà đãi khách dành cho tất cả mọi người ở đó. Anh biết anh ta chứ?”
“Tôi biết,” Alex nói. “Liệu tôi có thể biết ai ở đó nữa không?”
“Harison Salisbury. Walter Cronkite. Tom Wolf, Ed Murrow, Red Mueller. Và một số nữa. Họ ở Savoy ban ngày và ở Deanery ban đêm.”
“Tôi sẽ nhớ điều đó. Hết rồi chứ, ngài chỉ huy?”
“Tôi đoán thế. Hãy viết vài bài hay vào và đừng quên nói rõ với Washington, họ sẽ có tấm lòng của anh cũng như tấm lon của anh.”
“Khi nào và nếu tôi viết, tôi sẽ nói rõ. cảm ơn.”
“Hẳn phải vui ra trò khi được ra biển,” viên sỹ quan nói một cách thèm muốn.
“Theo một cách khủng khiếp nào đó, thì đúng vậy,” Alex đáp và bước đi. “Nó khiến cho mặt đất dường như quá vững chắc dưới chân ta.”