CHỒN MẬT

Lượt đọc: 9081 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 7

London, tro bụi, nham nhở và đầy hố bom, mất điện và mịt mùng trong đêm, bị bủa vây bởi sự thiếu thốn và nghèo khổ của nạn đói, nô lệ của những hàng người và phiếu mua thực phẩm, vẫn có cái vẻ vui tươi khiêu khích. Ở đó dường như hoàn toàn không có nỗi lo sợ, và sự can đảm không phải là giả tạo.

Vâng, London hớn hở vào ban ngày và huyên náo vào ban đêm. Ban ngày các công viên, Green và Hyde, đầy những người lính xa nhà làm tình với các cô gái dưới những tờ báo. Ban đêm, trong các quầy bar, các quán rượu công khai và các quán rượu bí mật, mái nhà là khúc khởi đầu. Bạn bước vào bất kỳ khách sạn lớn nào, gật đầu với một cô gái, và đi khỏi đó sau khi đã thoả mãn cho bạn hoặc cho cô ta. Cô gái ấy có thể là một nữ công tước hoặc một con điếm.

Alex vẫn cảm thấy niềm hân hoan kỳ lạ của chiến tranh. Nước Mỹ, yên ổn ở bên kia đại dương, không thể biết được cảm giác này. Amelia, người anh đã bỏ lại Washington, không biết gì về bom và những trận ném bom, về tàu ngầm và tàu đắm, về loại tình bạn và tình anh em mà chiến tranh đem lại. Phi công Ba Lan, nhân viên RAF với bộ ria cong, lính Hải quân để râu rậm, WAAFS, WRENS, những cô gái ATS và ATC - những cô gái Ailen, Scotland và xứ Wales tới làm việc ở bộ này bộ nọ, và những người đang đổ ra đường sau giờ làm việc - tất cả đều uống rượu, khiêu vũ và tự do làm tình, vượt ra ngoài tình hữu nghị kỳ lạ của chiến tranh.

Có một vài sự oán giận của đám công chức Mỹ bị gọi nhập ngũ đang gia tăng thường tụ tập trong các quán rượu và trả giá cao hơn đám lính lương ít để làm tình với gái địa phương, nhưng điều đó phần lớn chỉ xảy ra ở tỉnh lẻ. Tại London,rên phố Curzon và dọc theo Mall.

Khi đàn bà thừa thãi đến thế, sẽ thật lạ nếu Alex không gặp Sheila Aubrey ở Deanery, Sandy hay ở một trong vô số quán rượu.

Anh chạm trán nàng khi đang vội vàng né người khỏi ô cửa lúc bọn Luftwaffe bắt đầu cuộc tấn công đầu tiên của cuộc không kích thứ hai, ba ngày sau khi Alex đưa được đội hộ tống tới Estuary.

Nàng đẹp vô cùng, Alex nghĩ, mái tóc đen xoăn gọn gàng, cặp mắt xanh thẫm gần như là màu tím, làn da trắng sữa và thân hình gợi cảm trong chiếc áo choàng buông dài trên đôi chân mảnh dẻ. Chắc là người Ailen, anh nghĩ khi cô đứng gần anh sau tấm màn cửa dày.

Anh móc ra bao thuốc và chìa cho nàng.

“Cô có hút thuốc không?” Anh nói. “Đợt bom này có lẽ sẽ sớm qua thôi.”

“Cảm ơn.” Nàng nhìn anh châm chọc. “Tôi không nghĩ là nó sẽ sớm qua. Từ âm thanh của nó.” Nàng châm lửa. “Những âm thanh này có vẻ như đây là một trận lớn. Tôi đã hầu như quên mất nó giống cái gì.”

“Tôi không biết,” Alex nói. “Với tôi đây là lần đầu tiên, nhưng tôi nghĩ nó cũng một phần là khiếm khuyết của tôi.”

Nàng nhìn anh qua làn khói thuốc và nhướn mày.

“Làm sao nó lại là khuyết điểm của anh được?” Một gã người Mỹ to mồm khác. Trong một phút anh ta sẽ gạ gẫm mình. Việc mất điện khiến toàn thế giới có họ với nhau.

“Vâng, đúng là tôi không đặt hàng nó từ Berlin,” Alex hét lên qua tiếng súng cao xạ. “Nhưng phần nào tôi đã đưa một đội tàu hộ tống tới Estuary, và tôi đồ rằng bọn Đức đã nghe phong phanh về nó. Tôi nghe nói cho đến giờ các cô đã có một kỳ nghỉ kha khá với bạn bè của chúng tôi ở tầng trên. Có lẽ chuyến viếng thăm nhỏ này là một cảnh báo những hoạt động trong Hải quân sau này của loại người như tôi.”

“Chúng đang tiến hành một trận chiến khá thông minh,” nàng hét lên trả lời và mỉm cười. “Cảm ơn anh nhiều vì những điều phấn khích dành cho chúng tôi. Tôi sợ là chúng tôi đã sống quá thanh bình - mà thời tiết gần đây thì đẹp đến thế, hầu như anh không thể biết là đang có chiến tranh nếu anh không nghe đài BBC.”

“Tên tôi là Alex...” phần cuối câu nói của anh chìm trong loạt bom nổ gần đó, tòa nhà rung lên bần bật. Có tiếng kính vỡ. Tiếng động cơ ù ù trộn với tiếng pháo phòng không, khiến anh phải hét lên, “Barr!”

“Hân hạnh được làm quen...” Lại một tiếng nổ lớn nữa ở phía bên kia, các đám cháy càng dữ dội hơn “...với anh,” nàng hét lên. “Đêm nay chúng ta thật may mắn. Chúng sẽ không dội bom lần nữa trên cùng một khu vực đâu. Tôi là Sheila...” Một tiếng nổ dữ dội nữa khiến tòa nhà rung rinh, “... Aubrey”.

“Sự hiểu biết của cô không đúng rồi,” Alex hét lên. “Chớp bom đã loé lên hai lần ở cùng một chỗ...”. Lại một tiếng nổ nữa. “Ai đó trên kia đang tìm chúng ta. Cô vừa nói tên cô là gì?”

“Aubrey. Sheila Aubrey,” cô gái hét lên. “Nghe xem.” Tiếng ầm ì của động cơ trên đầu đã nhỏ đi. “Những chàng trai của chúng tôi đã bắt chúng phải tháo chạy. Thật ra chúng không nên cho chúng tôi cơ hội để củng cố tuyến phòng thủ. Anh sẽ nghe thấy còi báo yên ngay bây giờ. Thấy không. Tiếng súng cao xạ đang tắt dần.”

Vài phút sau còi báo yên vang lên rền rĩ.

“Vậy là đủ cho đêm nay,” cô gái nói. “Về ngủ thôi. Sáng mai tôi phải dậy sớm. Bộ Không quân cần đến tôi. Rất vui được gặp anh, đại uý - anh bảo tên anh là Barr phải không? Cho dù anh đã mang đến cho chúng tôi chuyến viếng thăm trở lại này.”

Alex liếc nhìn đồng hồ.

“Còn sớm lắm. Tôi không cho là tôi có thể mời được cô uống vài ly và ăn một chút? Tôi đã làm tất cả những điều tai hại mà tôi có thể làm trong một buổi chiều,” Anh mỉm cười ngượng ngập. “Tôi có khá ít mối quan hệ trong cái thành phố rộng lớn này. Tôi là người mới ở đây.”

Cô gái lạnh lùng nhìn anh một cách ngờ vực. Cân nhắc một lát, cô gật đầu.

“Tôi cho là... anh thật sự không giống một gã người Mỹ. Tôi không có ý xúc phạm anh,” cô nói nhanh, “nhưng tôi...”

“Tôi biết cô định nói gì,” Alex nói và nắm lấy khuỷu tay cô khi họ bước ra ngoài phố. “Ăn uống quá mức, tình dục quá mức và ở đây quá mức. Tôi không lừa cô. Và tôi cũng là một người đàn ông có gia đình hạnh phúc, nếu điều đó có một chút ý nghĩa. Chúng ta đang cách không xa một nơi được gọi là Deanery, một vài người bạn của tôi cư ngụ ở đó - những nhà báo, phóng viên, phát thanh viên, đại loại là vậy. Hoặc muộn hơn một chút, chúng ta có thể gọi taxi đến Savoy.”

“Tối nay thì chúng ta không thể gọi được taxi để đến Savoy,” cô nói. “Anh nhìn kia kìa. Nhưng Deanery thì được. Tôi sống cách đó vài khối nhà. Có thể đi bộ được.”

Trong Deanery thật đông khách, khói thuốc mù mịt, ồn ào, quầy bar chật cứng, các bàn đầy người, lộn xộn với sự phấn khích cuồng loạn thường có khi người ta không bị giết chết trong một trận bom. Hình như có tới một nửa London phải dùng chỗ này làm nơi trú ẩn khi bị không kích. Và hình như tất cả đội quân báo chí đều uống ở Deanery khi trận bom đầu tiên qua đi.

“Không hay lắm,” Alex nói. “Có lẽ tốt hơn ta nên thử đến Grosvenor hoặc Dorchester.”

“Chúng cũng chẳng hay hơn chút nào đâu, nhất là đêm nay.” Sheila Aubrey nói. “Nhìn ở đây xem. Làm việc ở Bộ Không quân cho người ta một vài đặc quyền. Tôi chỉ là một nhân viên, tạm thời. Tôi có một căn hộ nhỏ với vài món đồ bất hợp pháp trong tủ lạnh. Nếu anh thích - chỉ có điều là tôi không có grốc[4], có lẽ ngoại trừ một ít sherry[5]”

“Vậy tôi có thể thu xếp số tiền Mỹ tầm thường của tôi,” Alex nói và chen vào quầy bar, ở đây anh nài nỉ người phục vụ. Người này lắc đầu lia lịa, nhưng rồi sau đó cái lắc đầu được thay bằng một nụ cuời. Hắn ra hiệu cho Alex đi theo vào nhà vệ sinh. Lát sau Alex xuất hiện với chiếc áo vét mỏng hơi phồng lên.

“Đi thôi,” anh nói. “Về nhà ở Hill Street.” Có tiếng óch ách nhẹ khi anh bước đi.

[5] Sherry: Loại rượu vàng hoặc nâu được pha cho nặng thêm, vốn có nguồn gốc từ Nam Tây Ban Nha.

« Lùi
Tiến »