Dinah Laiurence. Cái tên vang lên. Có lẽ là từ những ngày xưa. Dinah Lawrence? Alex thường nhắc đến đám bạn cũ từ cái thời đói kém. Tại sao anh ta lại giấu giếm chuyện về cô bạn cũ từ hồi còn làm báo ấy nhỉ? Amelia không bận tâm về chuyện anh có những người bạn rất cũ, có những mối quen biết không bao gồm cô. Amelia chẳng bận tâm làm quái gì, Amelia cáu kỉnh nghĩ. Vậy là con mụ Bayne không đủ để làm anh ta bận rộn. Anh ta cần có một người tình chính thức ở bên, điều này giải thích cho - dĩ nhiên rồi. Điều này giải thích cho vô số những lần về trễ bữa tối. Đức ông chồng của tôi định tiếp tục thế nào nữa đây. Những cốc rượu buổi chiều. Mình đã không, thực sự đã không nghĩ là Alex có khả năng đến mức ấy.
Tất cả tình thương của Amelia với người chồng phiền nhiễu của cô đã biến mất. Đồ khốn nạn vụng trộm, cô nghĩ. Có lẽ trong từng ấy năm anh ta đã có một ả nhân tình dịu dàng, trong khi anh ta vẫn tỏ ra cao nhã đến thế về chuyện không đi chơi đêm với bạn bè. Tại sao anh ta không đi chơi đêm với bạn bè, khi tối nào anh ta cũng díp cả mắt lại? Chẳng có gì ngạc nhiên khi anh ta phải khổ sở chống lại sự e ngại cái giường của mình - ông chồng đáng thương đã bị mệt.
Mình sẽ không nói lời nào với anh ta về chuyện này nữa. Mình sẽ không. Nếu anh ta muốn có một ả phóng viên bẩn thỉu với móng tay đầy mực thì anh ta cứ việc, mình hoan nghênh. Nhưng cái đồ con hoang vụng trộm ấy. Trong từng ấy năm, mà mình, mình thật ngu ngốc, chẳng bao giờ bắt được quả tang. Hẳn mình đã được sinh ra với cái đầu bã đậu.
Thế là Dinah Lawrence nhập vào với những bóng ma ám ảnh giấc ngủ của Amelia. Dinah hòa làm một với Barbara Bayne, và đứng đầu tất cả những cô gái vô danh ở Sydney, Úc, Columbus, London và Pittsburgh... mà Amelia Barr chưa bao giờ biết và luôn luôn căm ghét. Amelia nuôi dưỡng những nỗi lo sợ của cô bằng lòng căm thù thuần túy; lòng căm thù của cô lại được nuôi bằng sự nghi ngờ đặc biệt. Và khi Ruth Hazeltine, dưới ảnh hưởng hỗn hợp của linh hồn lễ Noel và rượu gin, đã hôn Alex Barr thật kêu bên cạnh cây tầm gửi trong bữa tiệc đêm trước Lễ Giáng sinh, Amelia Barr liền dành cho cô bạn tốt nhất của mình một cái nhìn có tẩm thuốc độc rồi tuyên bố ầm ĩ rằng cô buồn chết đi được và muốn về nhà. Alex có thể ở lại, đi về hoặc chết gục đâu đó, cô bất cần. Alex đã chọn cách đi về.
Suốt dọc đường về nhà họ ngồi trong taxi với sự im lặng lạnh lùng. Alex bực tức, và nhiều phần là bối rối. Amelia cắn chặt môi, khuôn mặt trắng bệch vì giận dữ. Họ căng thẳng chờ đợi đến khi vào tới phòng khách thì con đập vỡ tung.
Alex cởi chiếc áo vét dạ tiệc ra và quăng nó lên thành ghế.
“Em muốn một ly?” Anh hỏi không chút quan tâm.
“Phải,” Amelia cắn cảu. “Tôi muốn nhiều ly kia. Tôi sẵn sàng uống cho say bí tỉ.”
“Từ từ đợi anh mang rượu lại đã,” Alex nói và bước đến chỗ tủ rượu. Lát sau anh quay lại, đưa cho cô một ly lớn đựng Scotch nguyên chất với rất ít đá.
“Cái này cần cho em để bắt đầu,” anh nói. “Giờ thì vì Chúa, cái gì đã đột ngột cắn vào em thế?”
“Chẳng có gì cắn vào tôi... đột ngột cả. Nó đang cắn rứt tôi từ từ. Nó gặm nhấm tôi hằng ngày. Và tối nay tôi chỉ phát ốm và phát mệt vì phải nhìn anh chịt lấy miệng con mụ Ruth Hazeltine! Anh vẫn còn vết son của mụ ấy đấy!”
Alex ngồi xuống và vắt chân chữ ngũ. Mặt anh biểu lộ vẻ vô tội bị tổn thương.
“Anh vẫn không biết cái gì đang ăn mòn em. Cô ấy là bạn của em, chứ đâu phải của anh. Cô ấy chỉ hơi say, cô ấy đi lang thang và đứng hôn anh âu yếm một chút dưới bụi tầm gửi thôi mà. Anh không nghĩ điều ấy có gì tai hại ghê gớm, trừ việc anh mong cô ta đổi nhãn hiệu son môi. Anh chưa bao giờ thích màu quả mâm xôi.”
“Ồ, thật duyên dáng, thật đáng yêu! Một người đàn ông vui vẻ! Thêm năm phút nữa và cô ta sẽ có anh trong phòng vệ sinh với quần đã tụt sẵn!”
“Nào nào, hãy dịu dàng một chút nào,” Alex nói nhẹ nhàng. “Đây là mùa vui vẻ. Hòa bình trên trái đất, và tất cả những thứ đại loại như vậy, Noel, Noel.”
“Vui vẻ. Tôi phát ốm vì tất cả, phát ốm vì mọi thứ, phát ốm vì...”
“Anh?”
“Phát ốm cả vì anh. Phát ốm vì tất cả sự bừa bãi, lăng nhăng”
Alex đặt ly xuống và cúi người ra phía trước, tay đặt lên đầu gối.
“Tất cả chuyện này là thế nào? Có cái gì đó hơn là một nụ hôn ẩm ướt dưới rặng tầm gửi của một cô ả mà anh ghê tởm và em cũng biết là anh ghê tởm? Em còn giấu cái gì dưới chăn vậy?”
“Không phải anh, anh có thể chắc như thế. Chí ít là không hơn một lần mỗi tháng. Ai là Dinah Lawrence?” Câu hỏi bắn ra như một phát súng.
“Hả? Anh không hiểu. Dinah thì dính dáng gì đến tất cả những chuyện này?”
“Cô ta là một tình nhân tốt hơn Barbara Bayne phải không?” Amelia tiếp tục. “Hay là anh không còn đếm nổi những ả đàn bà của anh.”
“Đợi một phút nào, em yêu.” Alex Barr nói. “Thấp giọng thôi, và hãy nói lại từ đầu xem nào. Hình như đây mới bắt đầu một đêm dài.”
Amelia uống một hơi cạn cốc rượu.
“Cho tôi ly nữa,” cô nói. “Tôi cần uống.”
“Nó sẽ hiện lên mặt em thôi,“ Alex nói. ”Đây là cơn say của em, chứ không phải của anh.” Anh đứng lên và lại chỗ tủ rượu, bỏ lại trên bàn ly rượu của anh còn đầy nguyên chưa động tới.
“Đây này,” anh nói trong khi quay lại với ly rượu thứ hai. “Giờ hãy xem xem chúng ta có thể bắt đầu ở điểm bắt đầu được không. Cái gì đã tình cờ đưa Dinah Lawrence vào câu chuyện này?”
“Tôi đang hỏi anh,” Amelia nói, mắt cô rừng rực. “Anh hãy nói cho tôi. Anh ăn nằm với mụ ta bao lâu rồi?”
“Anh vẫn chưa hiểu em đang nói về chuyện gì,“ Alex nói. ”Hãy tin anh. Dù sao đi nữa thì làm cách nào em biết được chuyện gì đó về Dinah Lawrence?“ Anh bật ngón tay đánh tách. ”Ồ, mà tất nhiên rồi. Ông bạn thân yêu của chúng ta đã đến để hóng hớt. Cô Francis thân mến và cái thùng chứa phân di động của anh ta. Hay là tôi nhầm to?”
“Có một điều anh đã không nhầm. Đúng là Francis đã kể cho tôi nghe. Rõ ràng là tất cả mọi người ở cái thành phố này, trừ tôi ra, đều biết về Dinah Lawrence. Chuyện đã tiếp diễn bao lâu rồi?”
Alex thở dài.
“Khoảng hai mươi năm. Trước chiến tranh. Chúng tôi cùng ở trong một đội. Em hẳn đã mất bình tĩnh rồi, Amelia. Dinah Lawrence là nữ nhà báo anh quen biết nhất trong đời. Cô ấy là một người bạn cũ. Anh đã đi lấy nhiều tin bài cùng với cô ấy.”
“Theo cách mà tôi biết thì tin bài không phải là tất cả những gì anh lấy cùng với Dinah Lawrence,” Amelia nói hằn học. “Tôi chỉ ngạc nhiên là trước đây tôi chưa từng bao giờ nghe nói đến chuyện này. Nếu cô ta là một người bạn cũ đến thế, tại sao chúng ta chưa từng bao giờ được tiếp đón cô ấy ở đây, trong căn nhà này?”
“Tôi không biết cái thằng lại cái ấy đã nói với cô những gì.” Giọng Alex lúc này đã cáu kỉnh hơn. “Và tôi không thèm quan tâm đến những gì thằng lại cái ấy nói với cô. Chúng ta chưa từng tiếp cô ấy ở nhà vì đã nhiều năm tôi không gặp cô ấy. Dinah Lawrence là bạn của tôi, như Ben Lea là bạn của tôi, như John Barry là bạn của tôi, như Marc Mantell là bạn của tôi.”
“Ồ, vậy là anh cũng đã làm tình với tất cả bọn họ? Về mặt này thì tôi chưa ngờ tới đấy.”
“Này, đủ rồi đấy. Tôi không biết cái gì đã đầu độc đức tính tốt đẹp của cô, nhưng cô có thể loại Dinah Lawrence ra khỏi những mối đe dọa cái hạnh phúc đáng nghi ngờ của cô. Tôi mến cô ấy. Tôi thấy cô đơn khi cô bỏ đi. Tôi tình cờ gặp cô ấy ở quán bar. Cô ấy mời tôi đến nhà ăn tối với con gái cô ấy. Tôi chỉ đáp lại lòng hiếu khách. Tôi đưa họ đi ăn trưa, ở “21“. Cô chẳng lạ gì ”21”. Tôi đoán có ai đó đã nhìn thấy tôi - chắc là một trong số đám nữ nhân viên Gestapo - và chuyện được thổi tới tai ông bạn của cô.”
“Ông chồng của tôi rất đứng đắn. Ông ta không thể đứng đắn hơn được. Cô con gái ấy bao nhiêu tuổi?” Mắt Amelia nheo lại khi cô phóng ra câu hỏi quyết định.
“Mười chín, hai mươi. Khoảng đó. Thực sự tôi không biết.”
“Đủ lớn và đủ khôn. Anh chỉ đơn thuần coi nó là người đi cùng, hay anh đã đào tạo nó thành người thay thế trong mùa hè, những khi bà mẹ già của nó bắt đầu xuống sức? Không thèm, không muốn?”
Mặt Alex tái nhợt. Anh siết chặt nắm tay cho đến khi các ngón trắng bệch ra.
“Cô đáng bị tát gãy răng vì câu ấy,” anh nói. “Đó là con gái của một gia đình có giáo dục.”
“Tôi sẽ nhớ những lời của anh. Anh là chuyên gia về các cô gái mà. Chuyện gì đã xảy ra với cái cô Barbara của anh? Cô ta biết về người bạn gái kia của anh và đã bỏ anh, hay là chuyện gì?”
Alex lắc đầu và làm bộ thở dài.
“Thật sự không phải cố gắng nhiều để nói chuyện thẳng thắn với em đêm nay, đúng không?”
“Nếu anh làm được thế thì đây sẽ là lần đầu tiên trong từng ấy năm. Tôi hoàn toàn không biết là mình đang chung mái nhà với một Casanova lão luyện đến thế. Tôi cứ nghĩ mình lấy một nhà văn tận tâm. Mới đây anh có viết được cuốn sách nào hay không?” Giọng Amelia ngày càng chói gắt và hiểm độc, và cô bắt đầu nói nhịu các âm tiết. Alex nhắm mắt lại. Ơn Chúa là mình còn tỉnh táo. Nếu say mình sẽ nghĩ là đang nghe Barbara Bayne nói. Giọng của tất cả bọn họ đều giống nhau khi họ chống lại sự xấu xa.
“Anh nghĩ chúng ta sẽ bỏ qua lời châm chọc cuối cùng này,” cuối cùng anh nói. “Nó chẳng xứng đáng với em mặc dù trạng thái kích động hiện nay của em.”
“Tình trạng kích động hiện nay, sự ngu ngốc của tôi,” Amelia nói. “Chắc chắn là tôi đã bị kích động. Tôi bị kích động vì người đàn ông tôi lấy làm chồng trong từng ấy năm đã bỏ tôi đi mà không nói một lời và bắt đầu làm nội trợ cho một con đĩ nhuộm tóc.”
“Mái tóc vàng hoe của em đẹp thật. Chắc là tự nhiên phải không?” Alex không thể kìm lại được.
“Chưa bao giờ anh để ý đến tóc của tôi. Vậy là tôi đã tìm ra cái ả Dinah Lawrence ấy và cái gia đình có sẵn của anh. Nhân thể chúng ta đang nói về chủ để cuộc đời phong phú của Alexander Barr, chuyện về mái tóc đỏ của anh thế nào?”
“Lạy Chúa, tóc đỏ nào?” Alex bối rối một cách thành thực.
“Vì Chúa, anh biết thừa mái tóc đỏ nào rồi đấy. Người mà anh đã trèo qua tất cả trong bữa trưa ở Laurent.”
“Ồ. Mái tóc đỏ ấy à. Người anh đã hãm hiếp trên thảm?”
“Vâng, mái tóc đỏ ấy đấy. Tôi không biết tên cô ta, nhưng tôi nghe nói cô ta rất đẹp. Có phải đấy lại là một cung phi nữa trong hậu cung của anh không?”
“Tôi ước sao cô ấy là như thế,” Alex nói cay đắng. “Chí ít cô ấy cũng ăn nói nhỏ nhẹ và có bộ điệu dễ thương. Nếu điều đó giúp em đến được với linh hồn Thiên Chúa - mặc dù em chẳng cần giúp đỡ nhiều, nếu đúng là cho đi hạnh phúc hơn nhận về - anh chỉ biết chút ít về cô ấy. Cô ấy là bạn của Ben Lea. Anh không biết tại sao anh lại ngại kể tất cả cho em, nhưng anh định ăn trưa với Ben và cuối cùng ông ấy không đến được, anh bị mắc kẹt trong cuộc hẹn ăn trưa khác của ông ấy. Cô ấy đã về Anh ngay tối hôm đó.”
“Anh thật không may. Nhưng tôi không cho là anh cần tới ông bạn Ben Lea quí báu để dắt khách cho anh. Tôi nghĩ tự anh cũng có năng lực làm việc ấy,” Amelia nói.
“Tôi thì cho thế là khá đủ rồi, cảm ơn,” Alex nói và đứng lên.
“Nhân tiện anh đứng lên, rót cho tôi một ly nữa,” Amelia nói, mắt cô lấp loáng ướt. “Hẳn là anh tốt với cái gì đó quanh nhà. Nhưng chắc chắn anh không tốt đối với tôi.”
“Anh sẽ lấy cho em một ly nữa,” Alex nói. “Và thậm chí anh sẽ mang em vào giường khi rượu làm em mụ người đi.”
“Đấy là điều duy nhất anh làm với cái giường,” Amelia nói với theo. “Mang tôi vào đó. Chẳng có gì khác diễn ra trên đó hết.”
Lát sau Alex quay lại. Anh cầm cốc rượu của cô một cách cẩu thả, rượu whisky sóng óc ách.
“Anh cho rằng với ly cuối cùng này,” anh nói. “Em sẽ có một đêm Giáng sinh hoàn toàn vui vẻ, em yêu.”
Amelia nhấp một ngụm lớn vẻ thèm thuồng, và lóng ngóng rút từ trong hộp ra điếu thuốc lá. Hai lần cô châm lửa trật khỏi đầu điếu thuốc, và giằng mạnh tay ra khi Alex định hướng ngọn lửa vào cho đúng.
“Đừng có động vào tôi!”
“Được thôi, em cứ việc thiêu mình đi, nếu em muốn,” Alex nói và cầm cốc rượu lên, rồi anh lại đặt nó xuống, vẫn chưa nhấp ngụm nào.
Cuối cùng Amelia cũng châm được điếu thuốc, cô rít nó một cách giận dữ.
“Những điệp viên của tôi nói anh chỉ được ngủ với mụ Bayne trong có một tháng, đúng không?” Giọng nói lúc này cứng rắn và lạnh lùng khủng khiếp.
“Nếu đấy là việc của một người nào đó, thì đúng. Thông tin của em chính xác hơn thường lệ đấy. Vậy thì?”
Amelia thong thả nhả ra từng từ.
“Tốt, tất cả những gì tôi có thể nói là nếu anh không làm tình với Barbara Bayne tốt hơn với tôi, thì tôi ngạc nhiên thấy cô ta lại giữ anh đến một tháng!” Amelia nhìn xói vào mặt Alex và nói, “Nào, đánh tôi đi! Đó là những gì chúng ta còn thiếu để có một đêm trước lễ Giáng sinh hoàn hảo.”
“Tôi muốn đập chết cô,” Alex nói. “Có Chúa chứng giám là tôi muốn đập chết cô đến thế nào. Nhưng tôi không nghĩ là sẽ dành cho cô sự thỏa mãn ấy. Cô không nghĩ là tốt hơn cô nên tự kéo mình lên và xem xem liệu cô có lê nổi vào giường hay không? Nên nhớ là chỉ còn khoảng mười phút nữa đã là Giáng sinh, và chúng ta phải làm cuộc hành hương thường niên đến Washington để thăm viếng họ hàng nhà cô. Họ sẽ không hiểu được cặp mắt thâm quầng đâu. Nó không phù hợp với cuộc liên hoan rượu nóng đánh trứng của một cặp vợ chồng đẹp đôi dưới bóng cây thông Giáng sinh.”
“Đồ con hoang châm chọc,” Amelia vừa nói vừa lảo đảo đứng lên. “Đồ con hoang bẩn thỉu. Tôi sẽ không đưa anh đến gặp người nhà tôi nếu anh còn đói khát như cái lần đầu tiên anh đến ăn ở nhà tôi đâu.”
“Tối nay thực sự cô gái sẽ đi tới tận cùng đây,” Alex nói. “Câu cuối cùng thật dễ thương. Em yêu, như Francis sẽ nói.”
“Quên Francis đi. Tôi nghĩ ngày mai tôi sẽ đưa Francis về thăm họ hàng với tôi. Ít ra anh ta cũng không ngồi ì suốt cả ngày và chế nhạo họ.”
“Hãy đưa Francis xuống địa ngục ấy,” Alex nói. “Nào, giờ thì cô thực sự nên đi ngủ rồi đấy, Amelia.”
Vợ anh lắc lư trên ghế.
“Đi ngủ khi tôi thấy dễ chịu thế này sao,” cô nói và đứng lên. Cô đánh đổ một ít rượu khi uống thêm ngụm nữa. “Sao anh không biến đi đâu đó đi? Có lẽ anh cần sự an ủi của tất cả những mụ đàn bà của anh. Có lẽ anh phải đi đâu đó nơi anh không biết bất kỳ người đàn bà nào và không có bất kỳ gã ma cô nào.”
“Thế em thử gợi ý xem anh nên đi đâu bây giờ, Timbuktu chăng?” Alex hỏi một cách kinh tởm.
“Chưa đủ... đủ xa.” Giọng Amelia bắt đầu líu lại. “Chưa đủ... đủ xa. Đi vào giường. Nhưng anh không đưa tôi, thấy không? Tôi sẽ tự đi lấy.”
Cô quay lại, và đâm sầm vào góc chiếc pianô. Cô bám một tay vào chiếc pianô và đứng vững được. Tay kia cô khua khua ly làm rượu bắn tung toé ra thảm.
“Sao anh không tới cái trang trại chết tiệt của anh và cái... cái công xã nguyên thuỷ với gã... gã thuỷ thủ học việc của anh. Anh có thể có gì ấy nhỉ, Dinah Lee, hoặc ai đó, để đi nghỉ với... với anh và Luke. Trừ... trừ phi Luke là tất cả những gì anh cần. Tôi đã nghe… nghe nói về đám thuỷ thủ,” Amelia nói và đi về phía cái giường.
Alex Barr thở dài rồi bước lại chỗ chiếc bàn có để ly rượu còn nguyên của anh. Anh cầm cốc lên, nhấp một ngụm cạn nửa cốc. Anh nâng ly với bóng mình trong tấm gương lớn.
“Thế là bây giờ mình thành kẻ đồng tính, bất lực và háu gái, ba trong một,” anh nói. “Mình thật là tài. Chúc mừng Giáng sinh, ngài Barr. Chúc mừng ngài nhân dịp năm mới.”
Anh nghe thấy tiếng cửa phòng Amelia đóng sầm hằn học. “Chúc tất cả một Giáng sinh vui vẻ. Và chúc tất cả ngủ ngon.”
Anh ngả người ra sau ghế và ngắm nghía cốc rượu.
“May là bọn Nhật không có mạng lưới tình báo như của Amelia,” anh lẩm bẩm. “Nếu chúng có, thì ta đã thua trận rồi.”
Anh quay lại tủ rượu và rót cho mình một ly mới. Amelia, trong tình trạng hiện tại của cô, sẽ khiến Alex Barr có những ý nghĩ nặng nề, mà anh thì luôn suy nghĩ tốt hơn trong đêm, với căn phòng vắng lặng và ly rượu trong tay.