CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4368 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

Nắng đang dần tắt khi Rizzoli chạy xe trên đại lộ Parkway. Cô phát hiện ra xe của Frost và dừng lại ngay sau xe của anh. Ra khỏi xe, Rizzoli ngồi vào ghế xe của Frost, hỏi anh:

- Chuyện gì đang diễn ra vậy?

- Không phải là điều tồi tệ.

- Chết tiệt. Đã một giờ trôi qua. Liệu chúng ta có làm anh ta sợ hãi không?

- Vẫn còn một cơ hội, đó không phải là Lank.

- Chiếc xe tải màu trắng, những chiếc đĩa bị ăn trộm từ Pitchfield.

- Phải, không thấy nó quanh quẩn ở đây. Và nó cũng đã không quay trở lại.

- Lần cuối Van Gates ra khỏi nhà là khi nào?

- Anh ấy và vợ đi tới cửa hàng tạp hóa, mua sắm một số thứ vào buổi trưa. Họ trở về nhà kể từ lúc đó.

- Hãy đi chậm lại. Tôi muốn nhìn ngôi nhà một lúc.

Frost lái xe qua ngôi nhà, chiếc xe di chuyển hết sức chậm chạp đủ để Rizzoli có thể nhìn kỹ Tara trên con đường Sprague. Họ đã vượt qua Nhóm mật thám, đỗ xe ở cuối tòa nhà, sau đó rẽ vào một góc và lái xe dẹp vào bờ tường.

Rizzoli nói:

- Anh có chắc chắn là họ ở nhà không?

- Nhóm mật thám không nhìn thấy ai trong số họ rời khỏi nhà kể từ trưa tới giờ.

- Ngôi nhà đó thật là một ngôi nhà đáng sợ và tăm tối đối với tôi.

Họ ngồi ở đó vài phút, khi bóng tối đã bao phủ.

Rizzoli ngày càng cảm thấy lo lắng. Cô không thấy đèn sáng.

Liệu có phải cả vợ và chồng họ đều đang ngủ? Liệu có phải họ đã thoát ra ngoài mà Nhóm mật thám không nhìn thấy?

Vậy Nhóm mật thám đang làm gì trong khu vực này?

Rizzoli nhìn Frost.

- Tôi không thể đợi được lâu hơn nữa. Tốt hơn hết chúng ta phải vào đó xem sao.

Frost quay lại ngôi nhà và đỗ xe ở đó. Họ đã bấm chuông, gõ cửa. Không có tiếng trả lời. Rizzoli bước xuống hiên nhà, lùi lại về phía con đường, và nhìn vào mặt trước của khu vườn có những chiếc cột màu trắng. Không một ánh đèn trên cầu thang. Như vậy chỉ có thể có một lý do.

Frost hỏi:

- Cô đang nghĩ gì vậy?

Rizzoli cảm thấy tim mình nhói đau, cảm giác như bị kim châm. Cô ngẩng lên, và Frost nhận được ý nghĩ của cô: Chúng ta sẽ tiếp tục quay lại và đi quanh ngôi nhà.

***

Cô vòng qua sân bên và mở một cổng. Tuy nhiên chỉ nhìn thấy con đường bằng gạch nhỏ hẹp, tiếp giáp với một hàng rào. Không có căn phòng nào cho khu vườn, chỉ có một phòng trơ trọi với hai thùng rác ở đó. Cô bước qua cánh cổng. Không có dấu hiệu nào chứng tỏ sự có mặt của họ, tuy nhiên ở đây có cái gì đó không ổn, một thứ gì đó làm cho tay cô cảm thấy ngứa ran lên, bàn tay ấy đã từng có những vết sẹo do lưỡi dao của Warren Hoyt‘s. Một con quái vật để lại dấu vết của nó trên da thịt của bạn. Và mãi mãi về sau, bạn có thể cảm nhận thấy nó mỗi khi ai đó chạm vào bạn.

Cùng với Frost đi ngay sau mình, Rizzoli đã đi qua những chiếc cửa sổ tối và một chiếc điều hòa đã thổi hơi ấm vào da thịt của cô. Hết sức im lặng. Giờ thì họ đang là những người phạm pháp, nhưng tất cả những gì cô muốn chỉ là nhìn trộm qua cửa sổ, nhìn ở phía cánh cửa sau.

Cô đi vòng quanh và thấy một sân nhỏ, bao quanh là một hàng rào. Cổng sau mở tung. Cô băng qua sân, đi tới cái cổng đó và nhìn vào lối đi ở trước cổng.

Không có ai ở đó. Cô bắt đầu hướng về ngôi nhà và hầu như chỉ tập trung vào cửa sau khi cô nhìn thấy nó mở hé.

Cô và Frost lần lượt quan sát. Cả hai đều rút súng ra. Điều này diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ khiến cô thậm chí không nhớ là cô đã rút súng của mình ra. Frost đẩy cánh cửa sau, mở nó ra, phát hiện có một đốm lửa trên sàn bếp. Và có cả máu.

Anh bước vào trong, bấm vào chiếc công tắc đèn trên tường. Đèn bật sáng. Có rất nhiều máu vấy trên tường, âm thanh hỗn tạp phát ra quá lớn tới nỗi làm Rizzoli lảo đảo giống như ai đó đang xô ngã mình. Đứa trẻ trong bụng cô đột ngột đạp vào bụng.

Frost bước ra khỏi phòng bếp, đi vào khu hành lang. Nhưng Rizzolin thì vẫn đứng im như đóng băng, nhìn vào Terence Van Gates cô cảm giác như mình là một người đang bơi với một chiếc kính bơi và trôi nổi trên một chiếc hồ toàn màu đỏ. Máu ở trong phòng thậm chí là vẫn chưa khô.

- Rizzoli! - Cô ấy nghe thấy Frost la lên - Người vợ... vẫn còn sống.

Rizzoli gần như trượt chân khi cô chạy ra khỏi nhà bếp trong tình trạng hết sức lóng ngóng với chiếc bụng to của mình. Hành lang tiếp tục là một nỗi kinh hoàng. Một vệt dài máu trên đường chính giữa và những giọt máu nhỏ dọc theo bức tường. Cô đi theo vệt máu đó đến phòng khách, nơi Frost ngồi ở đó và đang nói to vào chiếc radio của anh ấy để gọi xe cứu thương trong khi tay kia thì giữ vào cổ của Bonnie Van Gate‘s. Máu thấm qua các ngón tay của anh ấy.

Rizzoli quỳ gối xuống bên cạnh người phụ nữ đang nằm đó. Mắt của bà Bonnie mở to và trợn trừng, có vẻ như bà ấy đã nhìn thấy chồng mình chết, và anh ta đang lởn vởn đâu đấy chờ mình.

- Tôi không thể ngừng được nó - Frost nói khi máu vẫn tiếp tục chảy nhỏ giọt qua các ngón tay của mình.

Rizzola chộp ngay lấy một tấm khăn phủ từ trên chiếc đi văng và cuộn vào trong lòng bàn tay. Cô cúi người xuống để quấn chặt chiếc khăn vào cổ của Bonnie. Frost rút tay mình ra, một giọt máu đã chảy ra trước khi Rizzoli siết chặt chiếc khăn vào vết thương. Tấm khăn vải thấm đẫm máu.

- Bàn tay cô cũng đang thấm đẫm máu đấy - Frost nói.

Nhìn xuống dưới, Rizzoli thấy máu đang nhỏ giọt từ vết thương ở lòng bàn tay của Bonnie. Chúng ta không thể ngừng được toàn bộ...

- Gọi xe cứu thương chưa? - Cô hỏi.

- Đang trên đường đến đây.

Bàn tay Bonnie giơ lên và nắm lấy cánh tay của Rizzoli.

- Vẫn sống, đừng di chuyển!

Bonnie giật mạnh, cả hai bàn tay của cô ấy giơ lên không trung, giống như một con vật đang sợ hãi giơ móng vuốt ra cào xé kẻ tấn công mình.

- Hãy ghìm cô ấy xuống, Frost.

- Chúa ơi, cô ấy rất khỏe.

- Bonnie, hãy ngừng lại ngay! Chúng tôi đang cố gắng để cứu cô!

Một cú quẫy đập khác làm cho Rizzoli tuột tay khi cô đang cố gắng để ghìm chặt vết thương của Bonnie. Cô thấy hơi ấm phả đều trên khuôn mặt mình, và cảm thấy có mùi máu. Cơ thể Bonnie quằn quại, chân cô ấy co giật giống như những chiếc pittông.

- Cô ấy đang cố gắng để túm lấy một cái gì đó - Frost kêu lên.

Rizzoli ép cho má của Bonnie áp vào tấm thảm và giữ cho chiếc váy áp sau vết thương. Giờ thì máu dính khắp nơi, trên áo của Frost, thấm đẫm trên áo vét của Rizzoli bởi vì cô ấy đã cố gắng ghìm Bonnie xuống trong tình trạng da của Bonnie rất trơn. Quá nhiều máu. Chúa ơi, cô ấy đã mất bao nhiêu máu?

Có tiếng bước chân đang đi vào trong ngôi nhà. Đó chính là Nhóm mật thám, những người đã đỗ xe trên con đường phía bên ngoài. Thậm chí Rizzola không nhìn lên khi hai người đàn ông đi vào trong phòng. Frost la hò họ giữ Bonnie xuống. Nhưng giờ thì có vẻ như không cần thiết lắm. Không cần phải giữ cô ấy nhiều nữa.

- Cô ấy không thở nữa - Rizzoli bảo.

- Hãy ngửa cô ấy ra! Nhanh lên, nhanh lên!

Frost đặt miệng của anh ấy lên miệng của Bonnie và thổi, môi của anh ấy dính đầy máu, và bảo mọi người hãy tới gần.

- Không đập!

Một trong số những mật thám đã đặt bàn tay của anh ấy lên ngực Bonnie và bắt đầu ép. Một nghìn, hai nghìn, bàn tay của Bonnie dường như bất động. Mỗi một lần ép, chỉ có một giọt máu chảy ra từ vết thương. Cô ấy còn quá ít máu để có thể lưu thông và cung cấp cho các bộ phận trong cơ thể.

Nhóm cứu thương đến mang theo ống tiếp nước, thiết bị kiểm tra, và những chai truyền máu. Rizzola dẹp sang một góc để nhường chỗ cho họ, và đột nhiên cô cảm thấy hoa mắt, choáng váng tới nỗi cô phải ngồi xuống. Cô ngả người xuống một chiếc ghế và gục đầu. Khi cô ấy ngẩng lên, cô thấy Bonnie đã được luồn những ống truyền vào trong khí quản. Chiếc áo của cô ấy được xé toạc còn chiếc áo ngực được lấy đi. Những chiếc dây EKG chồng chéo trên ngực của cô ấy. Chỉ một tuần trước đó, Rizzoli đã nghĩ người phụ nữ đó trông như búp bê Barbie, bí ẩn và hết sức mềm mại trong bộ áo cánh gọn gàng màu hồng, với đôi dép cao gót duyên dáng. Trông cô ấy giờ hoàn toàn khác, nước da nhợt nhạt, đôi mắt không có hồn. Rizzoli đã đặt một trong số những đôi dép cao gót của Bonnie, ở vị trí cách đó một vài bước chân, và phân vân liệu cô ấy có thể cố gắng để chạy với những đôi giày này. Tưởng tượng ra tiếng lạch cạch trong đại sảnh khi cô ấy theo dấu của những vết máu, khi cô ấy phải vật lộn với những đôi dép cao gót này. Thậm chí sau khi EMT đã chuyển Bonnie đi khỏi, Rizzoli vẫn tiếp tục nhìn vào những đôi dép cao gót vô dụng đó.

- Cô ấy sẽ không làm điều đó - Frost nói.

- Tôi biết - Rizzoli nhìn Frost - Trên miệng anh vẫn còn dính máu kìa.

- Chị nên soi gương xem. Tôi đã nói là cả hai chúng ta đều dính máu mà.

Cô nghĩ về máu và những điều kinh khủng có thể xảy ra. HIV. Bệnh viêm gan.

- Cô ấy có vẻ rất khỏe.

Frost nói:

- Cô đang mang thai và đó là tất cả.

Cô nghĩ: mình đang làm điều chết tiệt gì vậy, ở giữa đống máu của một người phụ nữ đã chết? Đáng ra mình nên ở nhà xem tivi, và để cho cái chân sưng phồng của mình được nghỉ ngơi. Đây không phải là cuộc sống cho một người mẹ. Và cũng không phải là cuộc sống cho bất cứ ai.

Cô cố gắng tự mình đứng dậy khỏi chiếc ghế. Frost đã đưa tay ra hướng về phía cô, lần đầu tiên, cô nắm lấy nó, cho phép Frost kéo mình lên. Cô nghĩ đôi khi mình phải chấp nhận sự giúp đỡ của người khác, và đôi khi mình nên từ chối sự giúp đỡ của người khác bởi vì mình có thể tự mình làm nó. Áo của cô đã bị cứng lại, bàn tay của cô chuyển sang màu nâu. Quang cảnh tội ác cũng sẽ sớm biến mất, và sau đó sẽ lại trở về với guồng quay của công việc. Một guồng quay chán ngắt.

***

Maura bước ra khỏi xe, vào tầm ngắm của máy quay và cô đẩy chiếc microphone đang chĩa vào mình ra. Ánh đèn tuần tra sáng lên, chiếu sáng đám đông tụ tập bên ngoài hàng rào cảnh sát đang đứng quanh ngôi nhà. Cô không do dự, không để cho giới truyền thông có cơ hội lại gần khi cô đang đi nhanh về phía ngôi nhà và cô đã gật đầu chào người cảnh sát đang gác ở đó.

Anh ấy đáp lại cái gật đầu của cô với ánh mắt bối rối.

- Vâng... Bác sỹ Costas đã đến đây.

- Tôi cũng vậy - Cô nói cúi xuống đi thật nhanh vào trong sở cảnh sát.

- Bác sĩ Isles?

- Anh ấy ở bên trong chứ?

- Vâng, nhưng...

Cô vẫn tiếp tục đi, và biết rằng anh ấy sẽ gây khó khăn gì cho cô nữa. Quyền lực của cô giúp cô vào trong dễ dàng mà không bị nhóm cảnh sát canh gác hỏi nhiều. Cô dừng lại trước cửa để đeo găng tay và đeo giày bảo vệ vào, những thứ cần thiết khi giải quyết những vụ dính dáng đến máu. Sau đó thì cô bước vào bên trong, nhìn quanh quang cảnh hiện trường. Tất cả mọi người đều biết cô, họ không có lý do gì phải hỏi tại sao cô ở đây. Cô đi, và không ai ngăn cản, bắt đầu từ tiền sảnh vào trong phòng khách. Cô nhìn thấy tấm thảm dính đầy máu và những dụng cụ y khoa nằm rải rác. Ống tiêm, những tấm vải phủ đã bị xé rách, bông từ chiếc gạc cứu thương lổn nhổn ở trên sàn nhà. Không có một ai.

- Bác sỹ? - Rizzoli đang đứng ở góc cuối của hành lang.

- Tại sao cô không gọi tôi? - Maura hỏi.

- Costa sẽ giải quyết vụ này.

- Tôi vừa mới được biết.

- Chị không cần phải đến đây.

- Jane, đáng ra cô phải nói cho tôi, đáng ra cô phải cho tôi biết.

- Tôi nghĩ đây không phải việc của chị.

- Nhưng nó liên quan đến em gái tôi. Và điều đó cũng có nghĩa là nó liên quan đến tôi.

- Đó chính là lý do đây không phải là việc của chị đấy - Rizzoli tiến dần về phía Maura, nhìn chằm chằm vào cô - Tôi không nói cho chị chuyện này, nhưng chị cũng đã biết đấy thôi.

- Tôi không nói về vấn đề tôi biết hay không. Mà tôi rất bực khi không được ai gọi để thông báo chuyện này.

- Tôi không có cơ hội.

- Vậy hả?

- Đúng là tôi có lỗi, nhưng hãy quên chuyện đó đi - Rizzoli đã có vẻ bực - Chúng ta có hai người ở đây. Tôi thì vẫn chưa ăn tối và vẫn chưa gột sạch những vết máu dính trên tóc mình. Lạy Chúa, thậm chí tôi còn chưa có thời gian để đi vệ sinh nữa - Rizzoli quay người đi - tôi còn nhiều thứ cần phải làm hơn là ở đây để giải thích với chị.

- Jane.

- Hãy về nhà đi bác sĩ, hãy để cho tôi làm việc của mình.

- Jane ! Đáng nhẽ cô không nên nói tất cả những điều đó.

Rizzoli quay đầu lại nhìn thẳng vào mặt Maura, giờ thì Maura mới có thể nhìn rõ khuôn mặt của Rizzoli. Đôi mắt trũng sâu, đôi vai võng xuống. Cô ấy đứng cũng rất khó khăn.

- Tôi cũng xin lỗi - Rizzoli nhìn vào bức tường vấy máu và nói - Chúng tôi đã mất dấu anh ta theo cách đó - Rizzoli vân vê ngón tay cái và ngón tay trỏ - Chúng tôi đã cử một nhóm theo dõi ngôi nhà đứng ở con đường đó. Tôi không hiểu làm cách nào mà anh ta có thể nhận ra chiếc xe hơi, nhưng anh ta đã lái xe rẽ vào phía phải và vào nhà bằng cổng sau thay vì bằng cổng trước như mọi khi - Cô lắc đầu - Vì một lý do nào đó mà anh ta biết... Anh ta biết chúng ta đang tìm kiếm anh ta. Đó là lý do tại sao Van Gates là một người có vấn đề...

- Bà ta đang đe dọa anh ấy.

- Ai?

- Amalthea. Đó chắc chắn là bà ta. Một cú điện thoại, một lá thư. Có một thứ gì đó đã vụt qua một trong số những bảo vệ. Bà ấy đang bảo vệ người bạn đời của mình.

- Chị có nghĩ là bà ta có đủ lý trí để làm điều đó?

- Tôi nghĩ là bà ấy có thể - Maura lưỡng lự - Hôm nay tôi đã đến thăm bà ta.

- Vậy khi nào chị có thể nói cho tôi?

- Bà ta biết bí mật về tôi. Bà ta có câu trả lời.

- Bà ta nghe thấy những giọng nói, vì Chúa trời.

- Không, bà ta không như vậy. Tôi nghĩ bà ta hoàn toàn không điên, bà ta biết chính xác những gì bà ta đang làm. Bà ta đang bảo vệ người bạn đời của mình, Jane. Bà ta sẽ không bao giờ bỏ ông ta.

Rizzoli nhìn chằm chằm vào Maura và không nói một lời.

- Có lẽ chị nên đến đây để biết vụ việc. Chị cần phải biết những gì chúng tôi đã phải đối đầu.

Maura theo Rizzola đến gian bếp, họ dừng lại ở cửa, và Maura hoàn toàn sửng sốt khi cô nhìn thấy cảnh tượng tàn sát ở trong căn phòng đó. Đồng nghiệp của Maura, bác sỹ Costas, đang cúi gập xuống. Anh ấy nhìn Maura với ánh mắt hết sức bối rối.

- Tôi không nghĩ cô đến đây vì vụ này.

- Không phải vậy, tôi chỉ đến để xem...- Maura nhìn Terence Gates và cảm thấy nuốt nước miếng một cách khó khăn.

Costas kéo chân anh ta lên.

- Nó hoàn toàn dính đầy máu. Không có một vết tích nào, không có một dấu hiệu nào chỉ ra rằng nạn nhân đã phản kháng lại. Chỉ có một vết chém, từ tai này tới tai kia. Vết chém được tiếp cận từ phía sau, bắt đầu ở phía bên trái, dọc qua khí quản, và rạch một vết dài nhỏ thấp hơn phía bên phải.

- Người tấn công thuận tay trái.

- Và người này cũng rất khỏe - Costas cúi xuống, nghiêng đầu về phía sau và phát hiện thấy một chiếc nhẫn lấp lánh. Anh ấy thả lỏng cái đầu và nó cuộn về phía trước.

- Một sự hành hình - Cô lẩm bẩm.

- Thật là một điều không hay ho gì.

- Nạn nhân thứ hai... trong phòng khách...

- Người vợ, cô ta đã chết trong phòng cấp cứu nửa giờ trước.

- Nhưng xem ra cũng chưa thuyết phục lắm đâu - Rizzoli nói - Chúng tôi cho rằng kẻ sát nhân lôi người đàn ông ra trước. Có thể Van Gates đang đợi chuyến viếng thăm đó, có thể ổng ta để tên giết người vào vì nghĩ rằng đó là chuyện công việc chứ không hề hay biết vụ tấn công. Vì thế không có dấu hiệu chống cự. Ông ta quay lưng lại với kẻ sát nhân và rồi gục xuống như một con cừu.

- Thế còn người vợ?

- Bonnie là một kịch bản khác - Rizzoli nhìn xác chết - Cô ta đi vào bếp và thấy chồng mình ở đó, đầu gục xuống. Kẻ sát nhân cũng ở đó, tay vẫn cầm con dao. Trong nhà điều hòa đang bật, cửa thì đóng chặt. Đội của ta ở ngoài, chẳng nghe thấy gì cho dù cô ta có cố gắng kêu.

Rizzoli quay ra nhìn cửa dẫn tới sảnh, người phụ nữ nằm đó.

- Người phụ nữ nhìn thấy tên giết người đến, cô ta chống cự lại, không như chồng mình. Cô ta cố gắng dùng tay nắm lấy con dao. Con dao xuyên rất ngọt chém vào tay cô ta, qua da, qua xương.

Rizzoli chỉ vào vết máu ở cửa.

- Cô ta chạy ra ngoài, tay bị thương. Tên sát nhân đuổi theo cô ta, khóa cô ta trong phòng khách, cô ta vẫn cố gắng chống cự, tên sát nhân chém một nhát nữa vào cổ, không sâu như chồng cô ta, nhưng đủ khiến cô ta gục xuống - Rizzoli nhìn Maura - Cô ta vẫn sống khi chúng tôi đến, nhưng không kịp.

Maura nhìn Van Gates nằm chết cạnh tường và nghĩ tới ngôi nhà nhỏ ở trong rừng nơi hai anh em họ đã cùng nhau xây dựng một công việc chết chóc. Mà bằng chứng vẫn còn tới tận bây giờ.

- Chị vẫn còn nhớ những gì Amalthea nói với chị khi chị đến thăm bà ta lần đầu tiên chứ?

Maura gật đầu: giờ thì cô cũng sẽ chết thôi.

- Chúng ta đều cho rằng đó cũng là những lời lẩm bẩm điên loạn - Rizzoli nhìn Van Gates - Có vẻ như giờ thì nó thực sự là một lời đe dọa rồi.

- Tại sao? Tôi không hiểu?

- Bởi vì chị có biết chị là ai không? Chị là con gái của Amalthea.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc cơ thể, cô thì thào:

- Bố tôi, nếu đúng tôi là con gái bà ta thì bố tôi là ai?

Rizzoli không nói gì, Maura cũng không cần cô ấy nói. Lát sau Rizzoli nói:

- Chị là bằng chứng cho mối quan hệ của họ, một nửa ADN của chị là của ông ta.

***

Maura khóa cửa trước và ấn nắm đấm cửa lại, cô nhớ đến ngôi nhà trong rừng nơi Anna cho lắp đặt một đống khóa. Cô nghĩ, mình cũng sắp biến thành nó rồi, bao quanh một đống khóa các loại, chuyển nơi ở, chuyển tên.

Có ánh đèn pha chiếu ngoài cửa sổ, cô nhìn ra ngoài và thấy một chiếc xe tuần tra, không phải xe của cảnh sát Brookline mà là xe của cảnh sát Boston. Chắc là Rizzoli đã yêu cầu cái xe đó. Cô đi vào bếp và pha đồ uống cho mình, không có gì nhiều nhặn cả. Chỉ là nước cam với ít vodka và đá, cô ngồi xuống ghế và uống một ngụm, đá lanh canh trong cốc. Cô cần cái gì đó giúp cô không nghĩ linh tinh tối nay. Trong nhà bật điều hòa, hơi lạnh phả từ trần nhà xuống, cô ngồi đây giữa một nơi an toàn. Cô băn khoăn tự hỏi:

Liệu dòng máu của họ có chảy trong huyết quản mình không.

Cô ngẩng đầu lên, quay ra nhìn phòng khách, đứng dậy và chậm rãi lặng lẽ bước tới cửa nhà. Đứng trước nó, cô tự hỏi một viên đạn có dễ bắn qua gỗ không nhỉ. Ngó ra cửa sổ và cô thấy Ballard đang đứng ngoài. Thở phào, cô mở cửa.

- Tôi đã nghe chuyện của Van Gates, cô ổn chứ?

- Hơi bất ngờ một chút nhưng không sao - Thực sự thì tôi có sao đấy, tôi sợ bị bắn, và tôi đang ngồi trong bếp uống rượu một mình - Sao anh không vào nhà đi.

Ballard chưa bao giờ vào nhà cô cả, anh ta bước vào và nhìn cái nắm đấm cửa.

- Cô cần phải đặt hệ thống báo động đấy.

- Tôi đang định thế.

- Cô phải làm sớm đi, tôi sẽ giúp cô chọn cái tốt nhất.

- Cảm ơn ý kiến của anh, anh muốn uống gì không?

- Tối nay thì không, cảm ơn.

Anh ta đi vào phòng khách, nhìn cái đàn piano và nói:

- Tôi không biết là cô biết chơi đàn piano đấy.

- Tôi học từ bé, cũng tàm tạm.

- Cô biết không, Anna cũng chơi piano - anh ta ngừng lại - tôi nghĩ chắc cô không biết.

- Phải, tôi không biết, cứ mỗi khi biết thêm một điều gì về cô ấy, tôi lại thấy chúng tôi giống nhau.

- Cô ấy chơi hay lắm.

Anh ta đến bên cây đàn, mở nắp ra và đánh vài nốt, rồi anh ta ngẩng lên nhìn Maura.

- Tôi thực sự lo lắng cho cô lắm, Maura. Đặc biệt là tối nay, chuyện của Van Gates...

Maura ngồi xuống ghế, thở dài.

- Tôi thực sự không kiểm soát được cuộc sống của mình nữa, tôi không thể ngủ mà mở cửa sổ nữa rồi.

Anh ta cũng ngồi xuống, vào cái ghế đối diện để khi ngẩng lên, cô buộc phải nhìn anh ta.

- Cô... tôi không nghĩ cô nên ở một mình tối nay.

- Tại sao? Đây là nhà tôi, tôi không thể bỏ nhà đi.

- Vậy đừng đi, cứ ở đây. Cô có muốn tôi ở lại không?

Cô mở to mắt nhìn anh ta:

- Tại sao anh làm thế, Rick?

- Bởi vì tôi nghĩ cô cần có người bảo vệ.

- Tại sao lại là anh?

- Vì cô đâu có ai, xem đi, cô sống một mình trong ngôi nhà này. Tôi nghĩ cô sẽ cô đơn và điều đó làm tôi sợ hãi. Tôi sợ chuyện gì đó xảy ra. Anna đã cần tôi, nhưng tôi đã không thể ở bên cô ấy. Nhưng tôi có thể ở đây bên cô - Anh ta nắm lấy tay cô - Bất cứ khi nào cô cần, tôi sẽ ở bên cô.

Cô nhìn xuống và thấy bàn tay anh ta nắm lấy tay cô. Cô hỏi nhỏ.

- Anh yêu cô ấy, phải không Rick?

Anh ta im lặng.

- Cô ấy cần tôi.

- Đó không phải là câu hỏi của tôi.

- Tôi không thể chịu được việc cô ấy bị gã đó làm tổn thương.

Lẽ ra mình phải nhận ra từ đầu, cái cách anh ta nhìn mình, cách anh ta nói với mình, chạm vào mình. Maura nghĩ.

- Nếu cô ở trong bệnh viện đêm hôm đó, và nhìn thấy cô ấy với khuôn mặt sưng húp, mắt tím bầm. Tôi nhìn cô ấy, và tôi chỉ muốn giết chết kẻ đã làm cô ấy như thế. Tôi không dễ mất bình tĩnh, Maura, nhưng một thằng đàn ông đánh phụ nữ... - anh ta thở dài - Tôi đã định sẽ không để chuyện đó xảy ra lần nữa, nhưng Casell thì không. Anh ta vẫn tiếp tục gọi cho cô ấy, đe dọa cô ấy. Và thế là tôi phải vào cuộc, tôi đến nhà cô ấy, lắp đặt khóa cửa. Tôi đến đó hàng ngày để kiểm tra. Một buổi tối cô ấy mời tôi ăn tối, cô ấy sợ... và chuyện đó như vậy đó.

Đó là bản năng, có thể là bản năng của cảnh sát, muốn bảo vệ.

Đặc biệt khi đó là một phụ nữ quyến rũ.

- Tôi cố gắng bảo vệ cô ấy, và cuối cùng là thế đấy, vâng, tôi yêu cô ấy.

- Vậy chuyện này là gì đây, Rick? - Cô nhìn xuống tay anh ta - Chuyện này là vì Anna à? Tôi không phải cô ấy, tôi không phải là người thay thế.

- Bởi vì cô cần tôi.

- Nhưng mọi chuyện lại tua lại. Anh là người bảo vệ, tôi là kẻ cần bảo vệ. Và tôi chuẩn bị đóng vai của Anna.

- Không phải vậy.

- Vậy chuyện gì xảy ra nếu như anh chưa hề biết em gái tôi, chúng ta chỉ là hai người xa lạ gặp nhau tại một bữa tiệc. Anh có ở đây hôm nay không?

- Có, tôi vẫn sẽ ở đây. Anh ta rướn tới phía trước và vòng tay ôm chặt lấy Maura.

Cả hai im lặng. Cô nghĩ mình muốn tin anh ta, nhưng thật khó để tin.

- Tôi không nghĩ anh nên ở lại đây đêm nay.

Từ từ, anh ta buông cô ra, vẫn nhìn cô, nhưng họ có khoảng cách rồi. Một sự thất vọng.

Cô đứng dậy, anh ta cũng vậy.

Cả hai cùng im lặng đi ra cửa, trước cửa, anh ta dừng lại. Anh ta đưa tay chạm vào má cô, ôm lấy mặt cô. Cái chạm tay cô không thể từ chối.

- Cẩn thận nhé.

Anh ta nói rồi đi ra.

Cô đóng cửa lại.

« Lùi
Tiến »