CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4370 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

Mattie đã ăn miếng thịt bò cuối cùng. Cô gặm nó giống như một con thú hoang gặp cái xác khô, và nghĩ: protein cho mạnh khỏe, cho chiến thắng! Cô nghĩ về các vận động viên chuẩn bị cho cuộc chạy đua, rèn luyện thân thể để trình diễn. Đây cũng là cuộc chạy đua. Một cơ hội để chiến thắng.

Thất bại, mình sẽ chết.

Miếng sườn giống như miếng da, cô gần như nghẹn khi nuốt nó, nhưng cô xoay sở để nuốt trôi nó với một ngụm nước. Nhà tù thứ hai trống rỗng. Cô nghĩ mình chán nản với một kết cuộc cay đắng, mình chịu đựng quá lâu. Và bây giờ cô lại có nỗi lo mới. Những cơn đau bắt đầu xuất hiện, nhưng nó là dấu hiệu của những điều sắp đến.

Chết tiệt, anh ta ở đâu? Tại sao anh ta bỏ cô một mình lâu đến thế? Không có đồng hồ để theo dõi thời gian, cô không biết liệu đã hàng giờ hay là hàng ngày trôi qua kể từ lần cuối cùng anh ta đến. Cô tự hỏi liệu cô có làm anh ta nổi giận khi cô la hét. Đây có phải là sự trừng phạt dành cho cô? Anh ta đang cố làm cô hoảng sợ một chút, khiến cô hiểu là cô phải lịch sự và thể hiện sự kính trọng đối với anh ta ư? Suốt đời cô, cô luôn lịch sự và cẩn thận nơi cô ở. Những cô gái lịch thiệp bị đẩy ra xa. Họ bị kẹt ở cuối đường nơi chẳng có ai chú ý tới họ. Họ đã kết hôn với những đàn ông mà nhanh chóng quên đi sự tồn tại của họ. Ôi, tôi luôn lịch thiệp, cô nghĩ. Nếu tôi thoát khỏi đây, tôi sẽ tăng xương sống.

Nhưng trước tiên, tôi phải ra khỏi đây. Và điều này có nghĩa là tôi phải già vờ lịch thiệp.

Cô hớp ngụm nước khác, cảm thấy khát một cách kỳ lạ, như thể cô ăn tiệc và uống rượu. Chờ một cơ hội tốt hơn, cô nghĩ. Anh ta sẽ quay trở lại.

Quấn cái chăn quanh vai, cô nhắm mắt lại.

Cô tỉnh giấc trong cơn co thắt bụng, ồ, không, cô nghĩ cơn co thắt lần này đau. Nó thật sự đau. Cô chảy mồ hôi trong bóng tối, đang cố nhớ lại các buổi học Lamaze, nhưng chúng có vẻ giống quãng đời của ai đó trong quá khứ.

Hít vào, thở ra, dặn...

- Cô ơi,

Cô đờ người ra, nhìn về phía lò sưởi, nơi giọng nói thì thầm. Mạch cô đập mạnh. Đã đến lúc hành động, GI Jane. Nhưng nằm trong bóng tối, hít thở trong sự hoảng sợ, cô nghĩ: Mình chưa sẵn sàng. Mình sẽ không bao giờ sẩn sàng. Tại sao mình nghĩ mình có thể làm được điều này?

- Này, nói với tôi đi chứ.

Đây là cơ hội duy nhất của mình. Làm đi.

Cô hít một hơi thật sâu.

- Giúp tôi với - Cô cố kêu.

- Gì thế?

- Con tôi...

- Hãy nói cho tôi biết.

- Sắp rồi, tôi đang đau, ồ, làm ơn để tôi ra ngoài! Tôi không biết sẽ kéo dài bao lâu nữa... - cô nức nở - hãy để tôi ra ngoài, tôi cần ra ngoài, con tôi sắp chào đời.

Giọng nói lịm dần.

Cô bám lấy cái chăn, sợ thở, sợ bỏ lỡ tiếng nói thì thầm nhẹ nhàng của anh ta. Tại sao anh ta không trả lời tôi. Anh ta đã bỏ đi lần nữa sao. Sau đó cô nghe thấy tiếng uỵch và tiếng xúc đất.

Một cái xẻng, anh ta bắt đầu xúc.

Cơ hội duy nhất, cô nghĩ. Tôi chỉ có một cơ hội này thôi.

Nhiều tiếng xúc liên tiếp. Cái xẻng chuyển động theo những tiếng xúc dài, tiếng xúc ken két như tiếng cọ viên phấn trên bảng, bây giờ cô đang thở gấp, tim cô đang đập mạnh trong ngực. Hoặc sống hoặc chết, cô nghĩ. Điều đó được quyết định ngay bây giờ.

Tiếng xúc dừng.

Bàn tay cô cứng đờ, các ngón tay tê cứng khi nắm chặt chiếc chăn trên vai. Cô nghe thấy gỗ kêu cọt kẹt, và sau đó bản lề cửa kêu két lên. Phân đổ vào nơi giam cô, vào mắt cô. Ô không, Chúa ơi, tôi sẽ khổng thể nhìn thấy gì, tôi cần nhìn thấy! Cô quay đi để bảo vệ mặt mình cho đất bám vào tóc cô. Nháy mắt liên tục để bỏ hạt sạn khỏi mắt. Cúi đầu xuống nên cô không thể nhìn thấy anh ra đứng phía trên nhìn chằm chằm vào cái hố.

Người anh đang giam giữ núp dưới cái chăn bẩn, thất vọng, đau đớn với cơn đau đẻ.

- Đã đến lúc ra ngoài - anh ta nói, lần này không đi qua lò sưởi. Giọng nói nhẹ nhàng, hoàn toàn bình thường. Âm thanh khó chịu sao có thể bình thường đến vậy?

- Giúp tôi với - cô thì thào - tôi không thể trèo lên đó được.

Cô nghe tiếng ken két của gỗ, cảm thấy có cái gì đó vứt xuống phía sau cô. Một cái thang. Mở mắt ra, ngước lên, cô nhìn thấy duy nhất hình bóng của anh ta che khuất các ngôi sao. Sau bóng tối mịt của nhà tù, giờ lại bị bầu trời đêm bao chùm.

Anh ta bật đèn soi ở thành cầu thang.

- Chỉ có vài bậc thôi — anh ta nói.

- Đau quá.

- Tôi sẽ nắm tay cô, nhưng cô phải bước chân trên cầu thang.

Khụt khịt, cô chầm chậm đứng dậy, run run và lại ngồi bạch xuống. Những ngày gần đây cô không thể đứng nổi và bây giờ nó làm cô đau kinh khủng, cô cảm thấy yếu cho dù cô hết sức nỗ lực tập thể dục, cho dù thuốc adrenaline bây giờ đang bơm vào máu cô.

- Nếu cô muốn ra ngoài - anh ta nói - cô phải đứng dậy.

Cô kêu rên và lảo đảo đứng dậy lần nữa, như con bê mới sinh. Cánh tay phải của cô vẫn ở trong chăn, giữ chặt nó ở ngực. Với tay trái, cô bám vào cầu thang.

- Đúng rồi, bước lên đi.

Cô bước lên bám vào thành cầu thang thấp nhất, dừng lại để vững hơn trước khi với tay lên thành tiếp theo. Bước thêm một bước. Cái lỗ không sâu, chỉ một bài bước nữa cô sẽ ra khỏi đây. Ổn rồi, đầu và vai cô đang tựa vào bụng anh ta.

- Giúp tôi với - cô cầu xin - đẩy tôi lên.

- Bỏ chăn ra.

- Tôi lạnh quá. Làm ơn, đẩy tôi lên.

Anh ta đặt đèn xuống đất.

- Đưa tay cho tôi - anh ta nói, và cúi người về phía cô, một cái bóng không nhìn thấy mặt, cánh tay với về phía cô.

Thế thôi, anh ta đã đủ gần.

Lúc này đầu anh ta ở phía trên đầu cô, với một khoảng cách khá gần gũi. Trong chốc lát, cô đã hy vọng, quên đi suy nghĩ về điều cô dự định làm.

- Đừng lãng phí thời gian của tôi - Anh ta ra lệnh - Làm đi!

Đột nhiên, chính gương mặt của Dwayne mà cô đã tưởng tượng ra đang nhìn cô chằm chằm. Giọng của Dwayne mắng mỏ cô. Quát tháo cô liên tục. Tưởng tượng ra mọi thứ Mattie, hãy nhìn cô xem, Mattie, một con bò cái đang bám chặt lấy cái thang, sợ cứu sống chính mình, cứu sống đứa con của cô ấy. Cô không đủ tốt cho tôi nữa.

Vâng, đúng thế ! VÂNG ĐÚNG THẾ !

Cô đã cởi bỏ cái chăn, nó trượt khỏi vai cô, cởi thứ mà cô đang nắm chặt phía dưới: tất của cô, tuột nó ra với tất cả sức lực. Cô nhấc cánh tay lên, quay quay chiếc tất giống như anh chỉ huy đang đu đưa lá cờ. Sức mạnh tăng lên chỉ do cơn giận dữ. Ý định của cô rất lộn xộn và vụng về nhưng cô cảm thấy cú sốc tinh thần như năng lượng đang được tăng thêm vào đầu.

Cái bóng nghiêng sang một bên rồi đổ xuống.

Trong tích tắc cô đã lên tới đỉnh cầu thang và ra khỏi cái hố. Nỗi sợ hãi đã không làm bạn nản lòng. Ý trí bạn trở nên sắt đá hơn, khiến bạn trở nên nhanh nhẹn như con linh dương. Chân cô đã chạm đất, vầng trăng khuyết đang ló ra sau những rặng cây và giờ đang lan tỏa ánh sáng khắp nơi. Mùi đất và lá cây mục. Cây cối, chỗ nào cũng có cây, chúng che khuất cả ánh sao trên đầu. Mình đang ở trong rừng, cô nhận ra điều đó. Chỉ cần nhìn một cái thôi là cô biết cô chạy tới hướng có vẻ là khoảng cách giữa các cây. Cô thấy mình đột nhiên bị hẫng, va vào các cành cây xung quanh và tiếng cành cây gẫy vang lên răng rắc. Cô ngã đè lên cây. Cô định đứng dậy và chạy tiếp, nhưng với một bên chân tập tễnh, cái mắt cá chân bên phải hình như đã bị bong gân đau điếng. Cô nghĩ mình đã làm ồn quá rồi. Mình ồn ào như một con voi ấy. Nhưng không được dừng lại, không được dừng lại. Anh ta có thể ở ngay phía sau, phải chạy thôi.

Nhưng trong cánh rừng này cô như bị mù vậy, chỉ với những vì sao và vầng trăng, cô khó tìm ra đường. Không ánh đèn, không mốc đánh dấu, chẳng biết mình đang đi đâu hay phải đi đâu. Cô không biết gì về chỗ này cả, giống như một cơn ác mộng. Cô chạy qua các tán cây, chạy xuống đồi theo bản năng, cứ để con tim định hướng. Núi sẽ dẫn tới thung lũng, thung lũng dẫn tới các dòng suối. Và suối sẽ có người. Ôi khỉ thật, không phải như thế sao? Có vẻ đúng đấy chứ. Cô lại ngã và có vẻ lần này không thể đi được.

Một cơn đau ập tới, cô co dúm lại, thở hổn hển. Đau quá. Cô chờ đợi nó qua đi, và cuối cùng thì cô có thể đứng thẳng dậy, người đẫm mồ hôi.

Có cái gì đó phía sau cô. Cô sợ hãi quay lại và thấy đó là một bức tường của bóng đen. Ôi lạy Chúa, ác quỷ sắp tới gần sao. Cô lại chạy, cành cây cào xước mặt cô, tim đập loạn xạ. Nhanh lên, nhanh lên.

Đến chỗ dốc cô bị trượt chân và bắt đầu ngã, suýt chút nữa thì bụng cô bị đập nếu cô không kịp chống tay. Ôi, tội nghiệp con tôi, suýt nữa thì mẹ hại con rồi. Cô không nghe tiếng bước chân đuổi theo, nhưng biết là anh ta sẽ đuổi theo cô. Nỗi sợ hãi đang ở phía sau.

Sau đó, đột nhiên một cách rất thần kỳ, đám cây bốc hơi đi đâu hết, cô thấy bàn chân lún xuống đất ẩm. Mệt phờ và hoảng hốt, cô nhìn quanh, ánh trăng phản chiếu lung linh xuống mặt đất. Một cái hồ, một con đường.

Và, cách đó một đoạn, là bóng của một cái chòi nhỏ.

Cô tiến thêm vài bước rồi dừng lại, rên rỉ khi một cơn co thắt nữa làm bàn tay cô rúm ró, cơn đau bóp nghẹt tới mức cô hầu như không thở được, không thể làm gì ngoài cào xuống mặt đất. Cơn buồn nôn ứ lên cổ, cô nghe tiếng nước vỗ ì oạp vào bờ và tiếng chim kêu trên mặt hồ. Đau đầu quá, cơn đau muốn quật ngã cô, làm cô khụy xuống. Không được, không thể dừng lại ở đây...

Mattie cố gắng lết đi, cơn đau đã giảm xuống, nhìn lên, cô thấy bóng dáng cái chòi, niềm hy vọng lớn. Cô bắt đầu chạy, đầu gối rung lên theo từng bước giầy nện trên đất ẩm. Cô tự nhủ phải nhanh lên. Anh ta có thể đuổi theo cô tới đây bất cứ lúc nào, phải chạy trước khi cơn đau lại tới. Bao nhiêu phút nữa nhỉ? Năm, mười? Sao cái chòi có vẻ xa thế.

Cô chạy hết sức, chân nện xuống đất, không khí vào và ra khỏi phổi. Hy vọng giống như bệ phóng tên lửa. Mình sắp sống rồi, mình sắp sống sót rồi.

Cửa sổ cái chòi có vẻ tối quá, cô đứng trước cửa, không dám hét lên vì sợ giọng mình sẽ vọng vào núi, vào con đường. Sẽ không có câu trả lời. Dừng lại một lát. Ôi, sao mà phải sợ, chỉ cần đạp cửa sổ thôi mà. Cô nhặt một hòn đá gần cửa trước và đập vào cửa kính, tiếng kính vỡ phá tan màn đêm im lặng. Với hòn đá, cô đập thủng một lỗ ở cửa sổ và thò tay vào, mở khóa cửa.

Giờ thì chui vào thôi, đi thôi GI Jane.

Bên trong cô ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng và mùi không khí hoang hoải. Một ngôi nhà nghỉ bỏ lại đã quá lâu rồi. Kính lạo xạo dưới chân khi cô mò mẫm tìm công tắc đèn, chỉ một giây thôi trước khi đèn bật lên, cô chợt nhận ra. Anh ta sẽ tìm ra mình. Quá muộn rồi, phải tìm điện thoại thôi.

Cô nhìn khắp phòng và thấy có một lò sưởi, vẫn còn gỗ, đồ đạc đầy đủ nhưng không có điện thoại.

Cô chạy vào trong bếp và thấy một cái máy điện đàm trên giá. Cầm lên, nhấn 911, cô nhận ra nó không hề có tín hiệu gì. Đường dây hỏng rồi.

Trong phòng khách, có tiếng kính vỡ lạo xạo.

Anh ta đang ở trong ngôi nhà, ra ngoài thôi, ngay bây giờ.

Cô chạy tới cửa bếp và đóng nó khẽ khàng đằng sau. Cô thấy mình đứng trước gara nhỏ. Ánh trăng lọt qua khe cửa, chỉ đủ để cho cô thấy có một chiếc thuyền câu nhỏ móc ở đuôi xe. Không còn gì khác, không có chỗ nào để trốn cả. Cô chạy lại phía cửa bếp, nấp vào bóng tối. Vai cô chạm phải một cái giá, có tiếng kim loại và mùi bụi bám lâu ngày. Trong bóng tối, cô lần mò dọc theo cái giá để tìm vũ khí và thấy vài cái hộp sơn cũ, nắp đã bị cậy ra. Thấy cái chổi quét sơn, lông đã chai cứng lại. Các ngón tay của cô chạm phải một cái tuốc nơ vít, cô kéo nó ra. Thật là một vũ khí lợi hại, sắc như dũa móng tay. Họ hàng thân thiết của cái dũa móng tay đây mà.

Ánh sáng dưới cửa bếp bỗng nhiên đổi hình dạng. Một bóng đen vừa đi qua, dừng lại. Cô thở không ra hơi. Cô dựa vào cửa gara, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi biết rằng chỉ còn một lựa chọn duy nhất.

Cô đưa tay kéo cái quai và kéo, cửa rít lên khi nó bị kéo ra, một tiếng rít ngầm thông báo: Cô ta đang ở đây! Cô ta đây rồi!

Khi cửa vừa mở, cô vụt chạy ra và chạy vù vào bóng đêm. Cô biết anh ta có thể nhìn thấy cô chạy dọc bờ sông. Cô biết cô không thể thoát khỏi anh ta, nhưng cô sẽ chạy dọc theo hồ nước đầy ánh trăng, bùn bám đầy giầy. Cô nghe tiếng anh ta tới gần hơn qua dám cây hương hồ. Mình phải bơi thôi, phải nhảy xuống thôi. Cô đi tới mặt nước.

Và rồi một cơn đau ập tới. Cơn đau này cô chưa từng trải qua, đau ghê ghớm, quằn quại. Nó quật cô ngã xuống. Mattie lăn xuống mép nước khi cơn đau mạnh dần lên, hành hạ cô tới nỗi phải nghiến chặt răng lại, và rồi cô thấy mọi thứ trước mắt tối đen, thấy mình ngã xuống. Cô ngửi thấy mùi bùn. Quằn quại, vật vã như con rùa bị lật ngửa. Cơn đau giảm dần, những ngôi sao trên bầu trời đang chầm chậm tỏa sáng. Cô có thể cảm thấy nước đang ve vuốt mái tóc, vỗ vào má cô. Không lạnh, mà ấm áp như trong bồn tắm. Cô nghe tiếng bước chân anh ta tới gần hơn, lao xao trên cỏ. Cô nhìn thấy nó qua đám cỏ hương hồ.

Và rồi anh ta đứng đó, bên cạnh cô, che một mảnh trời. Anh ta đứng đó nhìn chiến lợi phẩm của mình.

Rồi anh ta quỳ xuống trước mặt cô, ánh trăng dưới hồ phản chiếu mắt anh ta như ánh đèn. Thứ anh ta cầm trong tay cũng sáng bóng: một con dao mỏng sáng bạc. Dường như anh ta biết, khi anh ta cúi xuống cạnh cô, rằng cô đã mệt mỏi, rằng tâm hồn cô chỉ chờ đợi được giải thoát khỏi cái vỏ kiệt sức.

Anh ta sờ vào bụng cô rồi nắm lấy cái quần bầu, tụt xuống, để lộ ra cái bụng trắng của cô. Cô vẫn không nhúc nhích, cô nằm như chết. Đầu hàng, chết.

Anh ta đặt một tay lên bụng cô, tay kia lăm lăm con dao, anh ta hạ dần nó xuống cái bụng tròn chuẩn bị nhát cắt đầu tiên.

Nước vẫn vỗ bờ sóng sánh ánh bạc khi tay cô đột nhiên rời khỏi lớp bùn, cắm đầu nhọn của tuốc nơ vít vào đầu anh ta. Các cơ bắp của cô sợ hãi, nhưng cô bắt chúng phải dồn hết sức lực về phía trước, cái tuốc nơ vít hướng tới mắt anh ta.

Đây là của tao này, thằng khốn.

Và đây là của con tao.

Cô thở hổn hển, cảm thấy vũ khí của mình chạm vào xương và não, đến khi tay cô chạm vào da thịt anh ta và không ấn sâu hơn được nữa.

Anh ta gục xuống, không nói được một tiếng.

Mất một lúc, cô không cử động, anh ta nằm gục xuống đùi cô, và cô thấy máu ấm thấm vào quần áo mình. Cái chết thật nặng nề, nặng nề hơn sự sống. Cô cố gắng đẩy anh ta ra. Cuối cùng thì cũng hất được anh ta sang bên, anh ta nằm giữa đám cỏ.

Cô lảo đảo đứng dậy, đi tới chỗ cao hơn. Xa khỏi nước, xa khỏi máu. Cô gục xuống bên trên bờ sông, nằm trên thảm cỏ. Và một cơn đau khác lại tới rồi đi. Tiếp nữa, một cơn đau khác, tiếp nữa. Qua đôi mắt mờ, cô nhìn thấy nửa vầng trăng trên bầu trời, nhìn thấy các vì sao đã mờ dần và màu hồng đang hiện ra trên nền ười.

Rồi ánh mặt trời lấp ló sau rạng đông, Mattie Purvis đón con gái mình chào đời.

« Lùi
Tiến »