Cái chết thực sự không phải là một người đồng hành vui tính.
Maura nhìn vào kính hiển vi, nhìn qua phổi, thận và lá lách - những mô tế bào lấy từ phần còn lại của một nạn nhân, hiện lên rõ hơn dưới kính, có một màu hồng và tím với tuỷ sống. Ngoài tiếng máy điều hoà chạy, toà nhà gần như im lặng. Nhưng không phải là không có người trong đó, trong căn phòng lạnh này, có nửa tá những vị khách thầm lặng đang nằm trong các bao xác. Những vị khách nhẹ nhàng với nhiều câu chuyện để kể, chỉ chờ những nhát cắt.
Có tiếng điện thoại reo trên bàn của cô, cô đã để chế độ tự động trả lời. Không có ai ở đây, ngoài xác chết và tôi.
Câu chuyện Maura nhìn thấy sau lớp kính hiển vi không phải là mới. Những nội tạng trẻ, những tế bào khoẻ mạnh, một cơ thể sẵn sàng sống thêm nhiều năm nữa, với những tâm hồn vẫn còn non, có tiếng nói từ bên trong: Nào, chờ một chút, tim ngừng đập chỉ là tạm thời thôi, nỗi đau sẽ qua, và bạn sẽ tìm thấy mội cô gái khác để yêu.
Cô xem xong mẫu cuốỉ cùng và đặt vào trong hộp. Ngồi yên một lát, cô không để tâm trí vào các mẫu đó mà chỉ nhớ lại những hình ảnh khác: một người đàn ông mái tóc sẫm màu với đôi mắt xanh. Cô đã không xem ca phẫu thuật của anh ta hôm nay, trong khi anh ta bị mổ xẻ bởi bác sĩ Bristol thì cô vẫn còn trên văn phòng. Nhưng khi cô viết báo cáo và nhìn qua kính, cô đã nghĩ về anh ta. Mình có thực sự muốn biết anh ta là ai không nhỉ? và khi cô cầm ví lên, thu hết tài liệu vào đầy tay, cô vẫn không biết chắc câu trả lời.
Điện thoại lại reo, cô lại từ chối nó.
Đi bộ dọc theo hành lang vắng đến cửa cô chợt nhớ ra một tối, khi cô đi ra khỏi toà nhà này, cô thấy những lời đe dọa trên xe, tim cô đập nhanh hơn.
Nhưng nó đã đi rồi, con quái vật đã đi rồi.
Cô bước tới gần lối ra, bước vào ban đêm nhẹ nhàng với hơi ấm mùa hạ. Cô đứng lại bên ánh đèn toà nhà để lướt một lượt qua bãi đậu xe. Dưới ánh đèn, mọi thứ mờ ảo, có tiếng côn trùng râm ran trong bóng đèn. Và có một âm thanh khác nữa, tiếng đóng cửa xe và một bóng đen đi về phía cô.
Cô thở phào khi thấy đó là Ballard.
- Anh đợi tôi à?
- Tôi thấy xe của cô ở bãi đỗ xe, tôi đã cố gắng gọi cô.
- Sau 5 giờ chiều thì tôi để máy tự trả lời.
- Cô cũng không trả lời điện thoại cầm tay nữa.
- Tôi tắt máy, anh không cần phải kiểm tra tôi hàng ngày đâu Rick. Tôi ổn mà.
- Thật sao?
Cô thở nhè nhẹ khi họ cùng đi tới chỗ để xe của cô, nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những vì sao đang mờ đi dưới ánh đèn thành phố, cô nói:
- Tôi cần phải xem mình sẽ làm gì với DNA. Liệu tôi có muốn biết sự thật không.
- Thế thì không. Dù cô có liên hệ hay không cũng chẳng có vấn đề gì. Amalthea chẳng có gì liên quan tới việc cô là ai cả.
- Đó là những gì tôi có thể nói trước đây - Trước khi tôi biết dòng máu của mình thuộc về ai, trước khi tôi biết tôi có thể sinh ra từ một gia đình toàn quái vật.
- Đó không phải là di truyền.
- Phải, nhưng đó không phải là cảm giác tốt đẹp gì khi tôi biết mình có một kẻ giết người hàng loạt trong gia đình.
Cô mở cửa xe và ngồi vào sau tay lái. Cô vừa mới tra chìa khoá vào ổ thì Ballard nói với cô khi đang tựa vào cửa kính.
- Maura, đi ăn tối với tôi.
Cô ngừng lại, không nhìn anh ta, chỉ nhìn vào cái đèn xanh khi cô cân nhắc lời mời của anh ta.
- Tối qua, cô hỏi tôi một câu hỏi. Cô tự hỏi liệu tôi có thích cô chỉ vì tôi đã từng yêu em gái cô không. Tôi không nghĩ cô sẽ tin vào câu trả lời của tôi.
Cô quay sang nhìn anh ta.
- Không có cách nào để biết, phải không? Vì anh đã từng yêu cô ấy.
- Vậy hãy cho tôi một cơ hội biết thêm về cô đi. Tôi không tưởng tượng đâu, chuyện ở cánh rừng hôm trước. Cô cảm nhận được và tôi cũng thế. Có cái gì đó giữa chúng ta - Anh ta cúi gần hơn và thì thầm - Chỉ là bữa tối thôi, Maura.
Cô nghĩ về những giờ phút cô làm việc trong toà nhà, với những xác chết. Chỉ mình cô. Cô nghĩ, đêm nay mình không muốn ở một mình, mình muốn ở cùng người sống.
- Chinatown ở ngay đây, tại sao ta không đến đó nhỉ?
Anh ta ngồi vào ghế ngay bên cạnh ghế của cô, họ nhìn nhau một lát. Ánh đèn đường chiếu vào khuôn mặt anh ta, một nửa khuôn mặt trong bóng tối. Anh ta đưa tay ra chạm vào má cô, và kéo cô lại gần hơn, nhưng cô đã ở đó, dựa vào anh ta, sẵn sàng ôm anh ta. Môi anh ta tìm thấy môi cô, và cô nghe thấy tiếng mình thở, cảm thấy anh ta đang kéo cô trong hơi ấm của vòng tay ấy.
Tiếng nổ làm cô giật bắn mình.
Cô chưa hiểu gì khi cửa sổ phía Rick vỡ ra, và kính bắn vào má cô. Cô mở mắt ra và nhìn anh ấy, nhìn vào khuôn mặt đó, giờ đang chảy máu. Từ từ, cơ thể anh ta tựa vào đùi cô, hơi ấm của máu làm nóng chân cô.
- Rick! Rick!
Một chuyển động bên ngoài làm cô chú ý, cô nhìn lên và trong bóng tối, một người trong trang phục màu đen đang đi đến phía cô.
Nó đến để giết mình.
Lái xe thôi.
Cô đẩy Rick ra, cố gắng đẩy anh ta ra khỏi bàn ga, khuôn mặt của anh ta đã đầy máu, làm tay cô dính nhớp. Cô cố gắng vào số và vít ga.
Chiếc Lexus hơi lùi lại, rồi vọt lên. Kẻ giết người đâu đó đằng sau cô, đang lấp ló.
Cố gắng hết sức, cô đẩy khuôn mặt của Rick ra và những ngón tay chạm vào vũng máu. Cô với lấy tay lái.
Cửa sổ xe đã vỡ, kính vương trên tóc cô.
Cô nhấn ga, chiếc Lexus lao tới phía trước. Tay súng đã cắt mất lối đi của cô đến lối thoát gần nhất, chỉ có một hướng thôi, đi tới bãi đậu xe của đại học Boston. Hai bãi xe chỉ cách nhau một khúc cua. Cô lái thẳng theo hướng đó, cố gắng bình tĩnh. Cảm thấy cằm mình đang chúi về phía trước và răng va vào nhau lập cập. Lốp xe mài trên mặt bê tông.
Một viên đạn khác bay tới, cửa kính rung lên.
Maura chết điếng khi cửa kính rơi xuống, che khuất tầm nhìn. Chiếc xe lao về phía trước, mất lái. Cô ngẩng lên và nhìn thấy cột đèn ở phía trước, không thể tránh được. Cô nhắm mắt lại chỉ ngay trước khi túi khí bung ra. Cô bị đẩy lùi lại ghế.
Từ từ, cô mở mắt ra. Còi xe kêu inh ỏi, không ngừng. Nó sẽ không ngừng kêu cho tới khi cô chui ra khỏi cái túi đó, cô mở cửa xe và đi ra ngoài, đến vỉa hè.
Cô cố gắng nhấc chân, tai nghe tiếng còi. Cố gắng hướng tới chiếc xe đậu phía trước, chân không vững, cô cố gắng chạy dọc hàng xe, cho đến khi đột ngột phải dừng lại.
Một lối đi rộng mở ngay trước mắt cô.
Cô khuỵu xuống ngay sát cái lốp xe. Cảm thấy máu trong động mạch đông cứng lại khi thấy cái bóng đen lao ra, chạy tới chỗ chiếc Lexus. Nó bước tới bên dưới ánh sáng đèn đường.
Maura nhìn thấy mái tóc vàng với những vết gập của dây buộc.
Tay súng mở cửa xe và cúi xuống xác của Ballard. Đột nhiên cô ta ngẩng đầu lên và nhìn, khắp bãi đậu xe.
Maura lấp sau vô lăng của chiếc xe, tim đập không ngừng, thở hổn hển. Cô nhìn lên vỉa hè vắng tanh, chỉ có đèn đường. Bên trên, dọc phố là tấm biển màu đỏ KHẤN CẤP của trung tâm y tế. Cô chỉ cần đi qua lối đó, là sang tới phố Albany. Tất nhiên tiếng còi xe của cô sẽ thu hút sự chú ý của nhân viên bệnh viện.
Gần lắm, sắp có người giúp rồi.
Tim đập loạn nhịp, cô bò bằng đầu gối. Cô sợ di chuyển, sợ đứng lại. Chậm rãi, cô bò dọc theo chiếc xe.
Một đôi bốt đen đứng ngay bên kia của chiếc xe ấy.
Chạy.
Cô không còn biết mình chạy thế nào, chỉ biết là nhằm thẳng vỉa hè đó. Không biết có những bước chân bên cạnh. Tấm biển KHẨN CẤP ngay trên đầu cô. Cô tự nhủ, mình sẽ làm được.
Một viên đạn giống như cú đập vào vai cô. Nó làm cô ngã chúi ra phía trước. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng tay trái dường như bất động. Chuyện gì xảy ra với tay trái của mình thế, tại sao không cử động được. Cô rên rỉ và lăn xuống đất, nhìn thấy ánh đèn soi sáng kẻ đứng trước mặt cô.
Khuôn mặt của Carmen Ballard.
- Tao đã giết mày một lần, giờ thì tao phải làm lại rồi - Carmen nói.
- Làm ơn đi, tôi và Rick... chúng tôi chưa bao giờ...
- Anh ta không phải sở hữu của cô để cô có thể lấy đi - Carmen giơ súng lên, đôi mắt đen tối nhìn Maura - Con điếm bẩn thỉu.
Tay cô ta để sẵn ở cò súng, chuẩn bị phát đạn chết người.
Có một giọng đàn ông chen ngang:
- Bỏ vũ khí xuống.
Carmen chớp mắt ngạc nhiên, nhìn xung quanh.
Đứng cách đó vài thước là nhân viên an ninh của toà nhà, súng chĩa vào Carmen.
- Cô có nghe thấy tôi nói gì không? - Anh ta quát lên, bỏ xuống!
Tay Carmen vẫn không thay đổi, cô ta nhìn Maura, rồi nhân viên an ninh, cô ta đang bị giằng xé giữa hậu quả và lòng hận thù.
- Chúng tôi chưa bao giờ là tình nhân - Maura thì thào, giọng cô yếu đến mức cô không biết Carmen có nghe thấy không - Họ cũng vậy.
- Nói dối - Carmen vẫn nhìn Maura - Cô cũng như cô ta, anh ta bỏ tôi vì cô ta. Anh ta đã bỏ rơi tôi.
- Đó không phải là lỗi của Anna.
- Đó là lỗi của cô ta, và giờ là của cô.
Cô ta vẫn nhìn Maura, ngay cả khi một giọng khác hét lên.
- Nhân viên Ballard! Bỏ vũ khí xuống!
Carmen lại nhìn xung quanh, một cái nhìn ước tính cuối cùng cho lựa chọn của cô ta. Giờ có hai khẩu súng đang chĩa vào Carmen, dù chọn gì, cô ta cũng thua, cuộc sống của cô ta đã chấm dứt. Khi Carmen quay sang nhìn lại Maura, cô có thể thấy trong ánh mắt đó quyết định đã được đưa ra. Maura nhìn cánh tay cô ta giữ nguyên hướng, quyết định viên đạn cuối cùng. Cô nhìn ngón tay Carmen quanh cò súng, chuẩn bị.
Tiếng nổ làm Maura choáng, Carmen ngã xoài ra mặt đất.
Maura nghe tiếng bước chân, và một giọng quen thuộc.
- Ôi, Chúa ơi, bác sĩ.
Cô thấy khuôn mặt Rizzoli đang cúi xuống, ánh sáng trên phố nhảy nhót, tất cả những bóng quanh cô tối dần. Bóng ma, chờ đón cô tới thế giới của họ.