Khi Rizzoli bước vào JP. Doyle thì cô thấy cả đám người đã ngồi quanh quầy bar. Cớm, tất cả là cớm, đang buôn chuyện quanh những cốc bia và đậu phộng. Nằm ngay dưới phố cạnh sở cảnh sát Boston Jamaica, Doyle có lẽ là chỗ an toàn nhất để uống ở thành phố này. Nếu có ai đó lạ bước vào thì cả đám cớm sẽ lao tới. Cô biết đám đông này, và họ cũng biết cô. Họ tránh ra một bên để bà bầu đi và cô nhìn thấy vài cái nhíu mày khi cô đi vào trong, cái bụng phưỡn ra phía trước như mũi tàu.
- A, Rizzoli - ai đó lên tiếng gọi - cô đang tăng cân à?
- Ừ - Cô cười - Nhưng tôi không giống anh đâu. Tôi sẽ lại thon thả vào tháng tám đấy.
Cô tìm đường tiến tới chỗ thanh tra Vann và Dunleavy, cả hai đang vẫy tay với cô từ quầy bar. Mọi người gọi họ là Sam và Frodo. Một người béo một người gầy, họ là đồng sự đã khá lâu và họ cứ như một cặp vợ chồng đã lấy nhau lâu lắm rồi. Có lẽ họ ở bên cạnh nhau còn nhiều hơn đi với vợ. Rizzoli hiếm khi thấy cả hai tách nhau ra và cô nghĩ rằng việc họ chuyển sang mặc quần áo giống nhau chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
Họ cùng cười toe toét và vẫy cô với cái cốc như khoe kỷ lục Guiness.
- Chào Rizzoli - Vann nói.
Dunleavy tiếp lời.
- Cô đến muộn đấy.
- Chúng tôi đã đến vòng hai rồi.
- Cô muốn làm một vại không?
Chúa ơi, họ còn nói nốt câu của nhau nữa chứ.
- Ở đây ồn ào quá, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện được không?
Họ cùng đi tới khu vực ăn uống, tới chỗ quen thuộc của cô bên dưới lá cờ Ailen. Dunleavy và Vann ngồi bên cạnh nhau. Cô nghĩ về đồng sự của mình, Barry Frost, một anh chàng đáng yêu tuy có hơi bốc mùi một chút nhưng cô và anh ta chẳng có điểm chung nào cả. Cuối ngày, cô đi đường cô, Frost đi đường Frost. Họ cũng khá ưa nhau nhưng cô không nghĩ có thể chịu được việc tụ tập cùng nhau nhiều đến thế. Chắc chắn không thể như hai anh chàng này được.
- Vậy là cô dính vào một nạn nhân của Black Talon hả?
- Tối qua, ở Brookline. Vụ Talon đầu tiên là của các anh hả, hai năm trước đúng không?
- Ờ, chắc vậy.
- Đóng chưa?
Dunleavy cười.
- Đóng chặt như quan tài vậy.
- Ai là người bắn?
- Một gã tên Antonin Leonov. Dân nhập cư Ukraina, hai nòng. Chắc cớm bên Nga cuối cùng cũng phải túm anh ta thôi nếu chúng tôi không bắt anh ta trước.
- Đúng là một tên gà mờ - Vann kêu lên vui vẻ - anh ta thậm chí còn chả biết là chúng tôi đang theo dõi anh ta nữa kìa.
- Như thế nào?
- Chúng tôi nhận được mật báo là anh ta sẽ đi nhận hàng từ Tatgikistan. Heroin. Lớn đấy. Chúng tôi theo hắn khoảng một tuần nhưng hắn chả biết gì cả. Và chúng tôi theo hắn đến tận nhà gã đồng đảng. Vissily Titov. Titov chắc là chơi Leovov cú gì đó. Chúng tôi thấy Leonove đi vào nhà Titov và nghe tiếng súng nổ, rồi Leonov đi ra - Dunleavy kể.
Vann tiếp lời anh ta.
-Và chúng tôi đợi hắn ra thôi, như chúng tôi nói rồi đấy, một con gà.
Dunleavy cầm cốc lên cụng ly.
- Mở và đóng vậy thôi. Bị bắt với vũ khí. Chúng tôi ở đó và quan sát thấy hết. Chẳng hiểu tại sao hắn thậm chí vẫn còn cãi là mình vô tội. Chỉ mất khoảng một giờ để tuyên án.
- Thế gã đó có nói cho các anh biết là gã kiếm đâu ra những viên Black Talon đó không?
- Cô đùa à? Hắn chẳng cho chúng tôi biết cái gì cả. Hầu như chả nói được tí tiếng Anh nào nhưng chắc chắn hắn biết từ Miranda.
- Chúng tôi mang một đội tới khám nhà hắn và cơ quan nữa - Dunleavy nói - và chúng tôi tìm thấy tám hộp Black Talon trong nhà kho, cô tin được không? Chả hiểu sao hắn có nhiều như vậy nhưng hẳn là hắn có kho chứa bí mật.
Dunleavy nhún vai.
- Lenovov là vậy đó, tôi chẳng biết anh ta có liên hệ gì với vụ của cô.
- Chỉ có hai vụ bắn Black Talon ở đây trong năm năm thôi
- Vụ của anh và tôi.
- À, ờ, thì có thể là có vài viên vẫn trôi nổi đâu đó ngoài chợ đen. Mẹ, thử lên eBay mà xem. Tất cả những gì tôi biết là chúng tôi đã túm được Leonov, và tống hắn vào tù - Dunleavy đặt cái cốc xuống - Chắc chắn là cô sẽ phải túm một tay súng khác rồi.
Cô đã đi đến một kết luận nào đó. Vụ thanh toán lẫn nhau giữa hai tên buôn ma túy người Nga hai năm trước có vẻ chả liên quan gì tới Anna Jessop cả. Viên đạn Black Talon đó chẳng có liên hệ gì hết.
- Các anh sẽ cho tôi mượn hồ sơ của Lenov chứ? Dù sao thì tôi vẫn muốn ngó qua một chút.
- Sẽ có trên bàn cô sáng mai.
- Cảm ơn các anh - Cô trườn xuống ghế và đứng dậy.
- Vậy bao giờ thì cô nổ hả?
Vann hỏi, hất hàm về phía cái bụng của Rizzoli.
- Cũng còn lâu.
- À, mọi người đang cá cược, cô biết đấy. Về giới tính của đứa trẻ.
- Anh đùa hả?
- Ha ha, chúng tôi cá bảy mươi ăn một nếu là con gái, bốn mươi nếu là con trai.
Vann rúc rích.
-Và hai mươi nếu khác.
Rizzoli cảm thấy đứa bé đá vào bụng cô một cái khi cô đi vào tòa nhà. Ngoan nào con yêu. Con cứ đấm thùm thụp vào bụng mẹ như cái bao tải cát ấy cả ngày là đủ lắm rồi. Giờ con lại định quây cả đêm à? Cô cũng chẳng biết là mình đang mang thai một đứa con trai hay con gái nữa, hay là con khác, cô không biết. Tất cả những gì cô biết là có một đứa trẻ muốn chào đời.
Thôi dùng kung-fu đi có được không?
Cô ném cái túi và chìa khóa xuống bàn bếp, đá đôi giày ra cửa và thả người xuống- cái ghế phòng khách. Hai ngày trước, chồng cô, Gabriel đã đi Montana trong một đội của FBI điều tra về một vụ rò rỉ vũ khí quân sự. Giờ ngôi nhà trở lại đế chế thoải mái như trước khi họ làm đám cưới. Trước khi Gabriel dọn tới và thiết lập một đống quy tắc. Phải xếp các nồi và chảo theo kích thước.
Trong phòng ngủ, cô thấy mình trong gương. Cô hầu như không thể nhận ra bản thân mình, má hồng như táo và cái bụng lồi ra dưới cái quần rộng của bà bầu. Cô tự hỏi mình đã biến mất khi nào nhỉ? Mình vẫn ở đó, nấp đằng sau cái thân thể méo mó này? Cô đối diện với hình ảnh của một người lạ trong gương, nhớ lại cái bụng của mình đã từng phẳng phiu như thế nào. Cô không thích cái mặt mình phồng lên như thế, má đỏ hồng lên như má trẻ con. Sự rực rỡ của thời kỳ mang thai - Gabriel gọi nó như vậy và cố gắng an ủi vợ mình rằng cô thực sự không giống một con cá heo mũi hồng đâu.
Cô dựa lưng vào thành giường và giang hai tay ra như con chim đang bay. Cô có thể ngửi thấy mùi của Gabriel trên tấm ga trải giường. Đêm nay chắc cô sẽ nhớ anh ấy lắm đây. Hai sự nghiệp, hai con người đam mê công việc khác nhau. Gabriel thì đang trên đường đi, còn cô ở nhà một mình. Nhưng cô biết, vượt qua điều này chẳng dễ dàng gì. Có quá nhiều đêm như thế này, khi công việc của anh ấy hoặc của cô khiến họ phải xa nhau. Cô nghĩ tới việc gọi cho anh ấy nhưng nhớ ra là họ vừa mới nói chuyện hai lần sáng nay và Verizon thì đã kiếm quá nhiều tiền từ túi của cô rồi.
Ôi, khỉ thật.
Cô trở mình và đang định với lấy cái điện thoại thì nó đột ngột rung lên. Như thói quen, cô nhìn số người gọi, số lạ - Không phải của Gabriel.
Cô nhấc ống nghe lên và trả lời:
- A lô?
- Thanh tra Rizzoli phải không? - Giọng một người đàn ông.
- Đúng vậy.
- Tôi xin lỗi vì đã làm phiền cô muộn thế này. Tôi vừa mới về lại thành phố tối nay và...
- Xin lỗi ai đang gọi đấy?
- Thanh tra Ballard, cảnh sát Newton. Tôi biết cô là trưởng nhóm điều tra vụ giết người với hôm trước ở Brookline. Một nạn nhân tên là Anna Jessop.
- Vâng, đúng vậy.
- Năm ngoái tôi có một vụ ở đó, liên quan tới một người tên Anna Jessop. Tôi không biết có phải là cùng một người không nhưng...
- Anh nói là anh ở sở Newton à?
- Đúng vậy.
- Thế anh có biết gì về Jessop không? Ý tôi là anh biết những gì?
Im lặng.
- Tôi nghĩ tôi cần phải xem chắc chắn có phải là cô ta hay không.
- Và nếu phải thì sao?
- Thế thì tôi biết ai giết cô ta.
***
Ngay cả trước khi Rick Ballard lôi chứng minh nhân dân của anh ta ra thì Rizzoli cũng có thể đoán được rằng anh ta là cớm. Khi cô đi vào phòng lễ tân của tòa nhà thì anh ta lập tức đứng dậy, như thể đã chờ rất lâu. Đôi mắt nhìn thẳng với màu xanh pha lê, mái tóc nâu cắt theo kiểu truyền thông, và áo sơ mi thì gọn gàng kiểu nhà binh. Anh ta có phong thái im lặng đường hoàng giống của Gabriel, và cái nhìn kiên định như thế nói rằng. Thử động vào tôi xem, biết tay tôi ngay.
Anh ta làm cô ước ao, dù chỉ một chút thôi, rằng cô lại thon thả và quyến rũ như xưa thì tốt. Khi họ bắt tay, cô nhìn vào thẻ của anh ta và cô cảm thấy anh ta đang xem xét nét mặt cô.
Chính xác là cớm, cô nghĩ thầm.
- Anh sẵn sàng rồi chứ - cô hỏi và khi anh ta gật dầu, cô nhìn lễ tân rồi hỏi cô ta.
- Bác sĩ Bristol có ở dưới nhà không?
- Ông ấy chuẩn bị xong ca khám nghiệm rồi đấy, ông ta nói hai vị có thể gặp ông ấy dưới đó.
Họ vào thang mấy xuống tầng trệt và đi bộ vào trong phòng thay đồ, nơi có đủ giầy, quần áo bảo hộ, mũ, khẩu trang. Qua cửa sổ rộng họ có thể nhìn vào trong phòng mổ, thấy bác sĩ Bristol và Yoshima đang khám nghiệm một người đàn ông tóc màu xám, cao lớn. Britol nhìn thấy họ qua cửa kính và vẫy tay chào.
- Đợi tôi mười phút nhé,
Rizzoli gật đầu.
- Chúng tôi sẽ đợi.
Bristol vừa mới xong một đường cắt. Giờ thì anh đang lách con dao và chuẩn bị cắt mặt.
- Tôi rất ghét phần này khi người ta bắt đầu phá khuôn mặt, những phần khác thì tôi chịu được - Rizzoli nói.
Ballard không nói gì, cô nhìn anh ta và thấy lưng của anh ta rất rắn chắc, khuôn mặt hơi có vẻ chịu đựng. Vì anh ta không phải là cảnh sát hình sự nên có thể anh ta không mấy viếng thăm nhà xác như thế này và quá trình đang diễn ra trong kia chắc chắn làm anh ta phát kinh. Cô nhớ lần đầu tiên cô đến đây với tư cách cảnh sát điều tra. Cô ở một nhóm học việc, cô gái duy nhất trong một nhóm sáu người toàn nam. Tất cả những gã cùng nhóm đều coi thường cô và mọi người đều hy vọng ràng một cô gái sẽ là người yếu đuối nhất, rằng cô sẽ là người quay mặt đi suốt ca khám nghiệm. Nhưng cô đã định rằng mình sẽ đứng ở giữa, đối mặt và theo dõi toàn bộ quá trình mà không kêu than gì hết. Có một anh chàng, to cao vạm vỡ nhất hội, đã trắng bệch và đổ luôn vào cái ghế cạnh đó. Cô sợ không biết Ballard có như vậy không. Dưới ánh đèn Flour, da mặt của anh ta cũng có vẻ hơi muốn bệnh rồi.
Trong phòng mổ, Yoshima đang bắt đầu cưa sọ đã bị mở ra rước đó, tiếng dao chạm vào xương ken két chắc đã vượt quá khả năng chịu đựng của Ballard. Anh quay ra phía của sổ, dán mắt vào những cái hộp đựng găng tay đủ loại trên giá. Rizzoly thực sự cảm thấy rất lo cho anh. Thật chẳng hay ho gì khi một người cứng rắn, đẹp trai như anh lại bị một nữ cảnh sát bắt gặp đang trở nên mềm yếu.
Cô đưa cho anh cái ghế đẩu và kéo một cái cho mình.
- Giờ tôi không đứng lâu được.
Anh ta cũng ngồi xuống, cố gắng tập trung vào bất cứ cái gì ngoài cái việc đang diễn ra trên bàn mổ.
- Con đầu lòng của cô hả? - Anh hỏi, chỉ vào cái bụng của Rizzoli.
- Phải.
- Trai hay gái?
- Tôi không biết. Trai hay gái chúng tôi đều vui cả.
- Tôi vẫn nhớ cảm giác khi con gái tôi ra đời. Mười ngón chân và ngón tay, tôi chỉ mong có thế thôi... - anh ngừng lại, nuốt nướt bọt một cách khó khăn khi cái cưa vẫn tiếp tục làm việc.
- Giờ con gái anh bao nhiêu tuổi rồi? - Rizzoli hỏi, cố gắng thu hút sự chú ý của anh.
- À, mười bốn vào ngày ba mươi tới, không còn nhiều tiếng cười nữa.
- Lứa tuổi nhạy cảm cho các cô bé.
- Cô thấy tất cả những sợi tóc bạc trên đầu tôi chứ?
Rizzoli cười.
- Mẹ tôi thường xuyên nói vậy đấy. Bà chỉ vào đầu và nói "tất cả những sợi tóc bạc này là lỗi của con”. Tôi phải thừa nhận là tôi không được ngoan cho lắm ở lứa tuổi mười bốn. Thời đó là vậy mà.
- Ờ thì, chúng tôi cũng có nhiều vấn đề nữa. Vợ tôi và tôi ly thân năm ngoái. Katie bị kéo theo các hướng khác nhau. Cha mẹ làm công việc khác nhau, hai gia đình khác nhau.
- Thật khó khăn cho đứa trẻ.
Tiếng cưa xương đã ngừng lại. Qua cửa sổ, Rizzoli nhìn thấy Yoshima đang tách cái hộp sọ ra. Thấy Britol đã lấy được khối óc ra, đang nâng niu chúng nhẹ nhàng trên tay khi anh lôi nó ra khỏi hộp sọ. Ballard vẫn tiếp tục tránh xa khỏi cửa sổ, Ballard cố gắng tập trung vào Rizzoli.
- Khó khăn, phải vậy không?
- Cái gì cơ?
- Làm cảnh sát ấy. Điều kiện của cô và tất cả.
- Ít nhất không có ai muốn tôi đạp cửa xông vào vào những ngày này.
- Vợ tôi được thăng chức khi đang mang bầu.
- Cảnh sát Newton hả?
- Boston. Họ muốn cô ấy rút khỏi đội tuần tra. Cô ấy nói với họ là mang thai cũng có lợi đấy chứ. Bọn tội phạm sẽ chơi đẹp với cô ấy hơn.
- Bọn tội phạm hả? Không bao giờ như vậy với tôi cả.
Trong căn phòng bên cạnh, Yoshima đang khâu những đường mổ trên tử thi với kim và chỉ lụa, công việc rùng rợn của một thợ may không chuyên. Bristol đã cởi găng tay ra, rửa tay sau đó ra ngoài để gặp các vị khách của mình.
- Xin lỗi vì đã để hai người phải đợi. Mọi việc lâu hơn tôi tưởng, anh chàng đó có khối u ở bụng mà chẳng chịu đến gặp bác sĩ, cuối cùng phải gặp tôi.
Anh chìa bàn tay đỏ au ra, vẫn còn ướt để chào Ballard.
- Thanh tra, anh ở đây để xem vụ nạn nhân bị bắn của bọn tôi hả?
Rizzoli nhận thấy khuôn mặt của Ballard rắn lại.
- Cô Rizzoli đây kêu tôi đến.
Bristol gật đầu.
- Ô, vậy thì đi thôi. Cô ấy ở trong phòng lạnh.
Anh dẫn đường mọi người qua phòng mổ tử thi và qua cửa khác tới một phòng điều hòa lớn. Trông nó giống như mọi phòng chứa thịt khác, với điều khiển nhiệt độ và những cánh cửa thép không gỉ lớn. Trên tường có dán danh sách những nạn nhân được chuyển đến. Tên của người đàn ông lớn tuổi mà Bristol vừa mới khám nghiệm xong có trong danh sách đó, được chuyển tới lúc 11 giờ đêm qua. Chẳng phải cái danh sách ai muốn vào cả.
Bristol mở cửa, mùi khí trong phòng xộc vào mũi họ. Cả ba bước vào, mùi thịt ướp lạnh làm Rizzoli tí nữa thì nôn ọe. Từ khi mang bầu cô hầu như mất khả năng chịu đựng những mùi khó chịu, chỉ một chút mùi hôi thôi cũng khiến cô phải chạy đến cái bồn rửa gần nhất. Lần này cô cố gắng kiềm chế cơn choáng váng và tập trung vào các nạn nhân trong phòng lạnh. Có năm cái túi đựng xác người, tất cả đều là bao nhựa trắng.
Bristol đi đến hàng những xác chết mới nhất và nhìn lướt qua đám bao đựng xác. Anh dừng lại ở cái thứ tư.
- Cô gái của chúng ta đây rồi.
Anh nói và kéo khóa cái túi đựng xác xuống một đoạn đủ hở ra phần trên của tử thi. Đường cắt chữ Y đã được vá với chỉ chuyên dụng, công việc tuyệt vời của Yoshima.
Khi cái túi được mở ra, Rizzoli không nhìn vào xác chết của người phụ nữ, mà cô quan sát Rick Ballard. Anh ta vẫn im lặng khi nhìn vào cái xác. Hình hài của Anna Jessop có vẻ như làm anh ta sững lại.
Bristol hỏi:
- Sao thế?
Ballard chớp chớp mắt, như thế xua đi sự bàng hoàng. Anh ta hít một hơi.
- Đúng là cô ấy. chuyện gì vậy? Các anh tìm thấy những gì rồi?
Bristol nhìn Rizzoli, yêu cầu một cách im lặng rằng Rizzoli nên là người tiết lộ thông tin. Cô gật đầu.
- Bị bắn một phát, bên trái - Bristol nói, chỉ vào lỗ đạn trên đầu nạn nhân - tổn thương bên ngoài với bán cầu não trái cũng như cả hai thùy não, nảy thia lia trong hộp sọ. Tụ máu trong não.
- Tại sao lại chỉ có một vết đạn.
- Chuẩn xác, nhanh chóng, hiệu quả.
Ballard nhìn lại thi thể nạn nhân, ánh mắt anh ta lướt xuống ngực người phụ nữ. Phản ứng bình thường của đàn ông, không có gì phải ngạc nhiên, khi họ đứng trước một người phụ nữ trẻ khỏa thân. Rizzoli đột nhiên cảm thấy khó chịu. Dù sống hay chết thì Anna Jessop vẫn có quyền với danh dự của mình. Rizzoli thở phào khi bác sĩ Bristol kéo khóa đóng cái bao xác lại, một cách thản nhiên, trả lại sự bình yên cho nạn nhân.
Họ đi ra khỏi phòng lạnh, Bristol đóng cánh cửa nặng trịch lại phía sau.
- Anh có biết gì về nạn nhân không? Có ai cần chúng tôi xác định danh tính không?
- Chẳng có ai cả - Ballard nói.
- Anh chắc chứ?
- Cô ấy không có ... giọng anh ta đột nhiên bị ngắt quãng, anh ta như bị hớp mất hồn và nhìn chằm chằm qua cửa sổ vào trong phòng mổ.
Rizzoli quay lại để xem anh ta nhìn cái gì, và cô ngay lập tức hiểu ra cái gì làm anh ta đờ đẫn thế. Maura Idles vừa bước vào trong phòng, mang theo một cái phong bì chứa kết quả chụp X quang. Cô đi tới chỗ cái đèn chiếu, đính cái phim lên và bật đèn. Khi cô tập trung nhìn vào hình ảnh xương trên phim, cô không hề nhận ra có người đang nhìn mình. Ba cặp mắt đang nhìn cô qua cửa sổ.
- Ai thế? - Ballard lắp bắp.
- Một trong các bác sĩ của chúng tôi. Bác sĩ Maura Idles.
- Giống nhau như vậy quả là hiếm phải không? - Rizzoli nói.
Ballard lắc đầu một cách vô thức.
- Tôi cứ tưởng là...
- Tất cả chúng tôi cũng vậy khi chúng tôi nhìn thấy nạn nhân.
Trong căn phòng bên cạnh, Maura đã cho tấm phim vào lại cái phong bì. Cô bước ra ngoài phòng xét nghiệm và chẳng bao giờ biết là mình bị quan sát cả. Rizzoli nghĩ thầm thật là đơn giản để theo dõi một người. Chẳng có cái gì kiểu như giác quan thứ sáu mách bảo cho chúng ta biết rằng có kẻ đang nhìn chúng ta chằm chằm. Chúng ta không thể biết được có ánh mắt của người lạ đằng sau chúng ta, chỉ khi hắn ta di chuyển ta mới biết hắn ở đó.
Rizzoli quay qua Ballard.
- Được rồi, anh đã thấy Anna Jessop. Anh đã khẳng định là anh biết cô ta. Giờ thì nói cho chúng tôi biết cô ta là ai chứ?