CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4333 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Động cơ hoàn hảo. Quảng cáo nói vậy, Dwayne nói vậy và Mattie Purvis đang lái động cơ hoàn hảo đó xuống phố West Center, cố nuốt nước mắt vào trong và tự nhủ: anh phải ở đó, làm ơn đi, Dwayne, hãy ở đó. Nhưng cô không biết liệu anh ấy có ở đó không. Gần đây cô chẳng hiểu nhiều lắm về chồng mình, cứ như đã có một người lạ nào đó vừa bước vào chỗ của anh ấy, một người lạ hầu như không thèm quan tâm tới cô. Hầu như không thèm nhìn cô luôn. Mình cần anh ấy trở lại. Nhưng mình cũng chẳng biết tại sao mình đã mất anh ấy nữa.

Tấm biển lớn Purvis BMW chăng phía trước, cô lái xe vào bãi đỗ xe, qua những hàng xe mới cô nhìn thấy xe của Dwayne đậu gần cửa showroom.

Cô lái xe đến gần xe của anh ấy và tắt máy. Ngồi yên một lúc, thở sâu. Hít thở thật sâu, như cái cách họ dạy cô ở lớp Lamaze. Lớp học mà Dwayne đã không đến một tháng nay rồi, bởi vì anh nghĩ thật là lãng phí thời gian. Cô mới là người đang mang thai, không phải tôi. Tại sao tôi phải ở đó cơ chứ?

Oao...oao, thở sâu nhiều lần quá. Đột nhiên như có ánh sáng trong đầu, cô dựa xuống vô lăng. Vô tình cô nhấn vào còi xe và một tiếng chói tai vang lên. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một trong những thợ máy đang nhìn cô. Nhìn vào cô vợ ngớ ngẩn của Dwayne, nhấn còi một cách vô duyên. Cô nặng nhọc đẩy cửa kéo cái bụng chửa to tướng ra khỏi xe và bước vào phòng trưng bày xe BMW.

Bên trong có mùi như mùi da và nước rửa xe. Nơi tuyệt vời dành cho các chàng trai, Dwayne gọi nó như thế, cái khẩu hiệu đó giờ làm cho Mattie cảm thấy chóng mặt. Cô dừng lại giữa những cái còi sexy trong phòng, mốt mới nhất của năm, những đường cong gợi cảm, lung linh dưới ánh đèn. Một người đàn ông có thể lạc mất hồn trong căn phòng này, mân mê tay dọc những tấm kim loại xanh đậm, nhìn bóng mình phản chiếu trong cửa xe và anh ta bắt đầu nhìn thấy giấc mơ của mình. Anh ta thấy người đàn ông mà anh ta có thể vươn tới nếu anh ta sở hữu một trong những chiếc xe này.

- Bà Purvis?

Mattie quay lại và thấy Bart Thayer, một người bán hàng cho chồng cô đang vẫy cô.

- Ồ, chào anh.

- Bà đang tìm Dwayne hả?

- Phải, anh ấy ở đâu thế?

- Tôi nghĩ là... - Bart liếc về phía văn phòng phía sau - để tôi xem nào.

- Không sao, để tôi tự tìm anh ấy vậy.

- Không! Ý tôi là, ưm, để tôi đi tìm anh ấy được chứ? Cô nên ngồi xuống nghỉ đi. Bây giờ cô không nên đứng quá lâu.

Bart nói năng nực cười thật đấy, anh ta có cái bụng còn to hơn của cô. Cô cố gắng nở một nụ cười.

- Tôi chỉ là đang mang bầu thôi mà, Bart. Không phải bị thương.

- Vậy bao giờ thì đến ngày trọng đại nhỉ?

- Hai tuần nữa. Tôi nghĩ theo đúng lịch thì là như vậy. Nhưng ai mà biết.

- Đúng vậy đó. Con trai đầu lòng của tôi, nó không muốn chui ra. Sinh muộn tận ba tuần và giờ thì nó làm gì cũng bị trễ - anh ta chớp mắt - để tôi tìm Dwayne cho cô.

Cô nhìn anh ta đi về phía văn phòng đằng sau. Cô đi theo anh ta, đủ xa để nhìn thấy anh ta gõ cửa phòng Dwayne. Không có ai trả lời, nên anh ta lại gõ tiếp. Cuối cùng cửa cũng mở và Dwayne thò đầu ra. Anh giật mình khi thấy Mattie đang vẫy vẫy tay từ trong phòng trưng bày.

- Em nói chuyện với anh được chứ? - Cô gọi to.

Dwayne bước ra ngoài, đóng cửa lại.

- Em làm gì ở đây? - Anh có vẻ bực dọc.

Bart quay lại nhìn cặp đôi.

- Ừm, Dwayne, em nghĩ em vừa mới nghỉ ngơi một chút.

- Ờ ờ, anh không quan tâm lắm - Dwayne thì thào.

Bart rời căn phòng trưng bày, vợ chồng họ nhìn nhau.

- Em đã đợi anh.

- Cái gì?

- Buổi hẹn với bác sĩ về em bé ấy, Dwayne. Anh nói là anh sẽ đến cơ mà. Bác sĩ Fishman đã đợi hai mươi phút và rồi bọn em không thể đợi thêm được nữa. Anh bỏ lỡ việc nhìn thấy em bé rồi đấy.

- Ôi lạy Chúa, anh quên mất - Dwayne vỗ tay vào đầu, vuốt vuốt mấy sợi tóc của anh ta. Anh ta lúc nào cũng vò đầu, vò tóc, vò áo vò cà vạt. Khi ta phải đối mặt với sản phẩm chất lượng cao, Dwayne thường nói vậy, ta phải nhìn vào chi tiết.

- Anh xin lỗi.

Cô ta mở túi ra và lấy ra một tấm hình.

- Anh có muốn xem không?

- Cái gì vậy?

- Con gái của chúng mình, hình ảnh siêu âm đây.

Anh ta liếc tấm hình một cái rồi nhún vai.

- Anh chẳng nhìn thấy rõ lắm.

- Anh có thể nhìn thấy tay em bé này, chân này. Nếu nhìn kỹ hơn anh có thể thấy mặt em bé đấy.

- Ố, tuyệt đấy.

Anh ta đưa tấm ảnh lại.

- Tối nay anh sẽ về nhà muộn một chút được không? Có một khách hàng đến vào lúc 6 giờ để lái thử. Anh sẽ tự ăn tối.

Cô cất tấm ảnh vào trong túi và thở dài.

- Dwayne...

Anh ta nhíu mày.

- Để anh đưa em ra ngoài nhé.

- Chúng ta có thể đi uống cà phê hay cái gì đó không?

- Anh còn có khách đợi.

- Nhưng chẳng có ai trong showroom cả.

- Mattie thôi đi. Để anh làm việc được chứ?

Cửa phòng Dwayne bật mở và Mattie quay đầu lại khi thấy một phụ nữ bước ra, một cô gái tóc vàng vội vã đi qua sảnh vào một căn phòng khác.

- Ai thế?

- Cái gì?

- Cô gái vừa từ phòng anh ra đấy.

- À, cô ta hả? - Anh ta hắng giọng - nhân viên mới, anh nghĩ đã đến lúc cần một nhân viên bán hàng nữ rồi. Em biết đấy, đa dạng hóa đội hình. Cô ấy sẽ được việc đấy. Bán được nhiều xe hơn cả tháng trước, điều đó có nói lên gì không?

Mattie nhìn thật lâu vào cửa phòng đóng kín của Dwayne, nghĩ bụng: mọi thứ bắt đầu như thế đấy. Cô ta tên gì nhỉ?

- Coi nào, anh phải trở lại làm việc.

- Em chỉ muốn biết tên cô ấy thôi.

Mattie quay lại nhìn chồng và vào lúc đó, cô đã thấy sự tội lỗi trong mắt anh ta, như ánh đèn nê ông.

- Ôi Chúa ơi, tôi đâu cần chuyện này - anh ta quay đi.

- Bà Purvis?

Đó là Bart, anh ta gọi cô từ cửa phòng trưng bày.

- Cô có biết xe cô bị thủng lốp không? Thợ máy vừa chỉ cho tôi đấy.

Bất ngờ, cô quay lại và nhìn anh ta.

- Không, tôi... tôi không để ý.

- Làm sao mà em không để ý khi xe em bị nổ lốp được cơ chứ?

- Có thể là... à thì... có thể nó vừa mới bị hết hơi thôi, nhưng...

- Anh không thể tin được.

Dwayne đã đi ra đến cửa. Luôn luôn tránh xa khỏi mình, cô nghĩ. Giờ thì anh ta đang tức giận. Làm sao mọi thứ lại đều là lỗi của mình được cơ chứ?

Cô và Bart theo anh ta ra chỗ để xe của cô. Dwayne cúi xuống xem lốp bên phải và lắc đầu.

- Anh có tin được không, cô ấy không hề biết - nhìn cái lốp mà xem, cô ấy làm hỏng cả lốp rồi.

- À, chuyên vặt thôi mà - Bart nói, và nhìn Mattie đầy cảm thông - Tôi sẽ bảo Ed lắp cái khác vào, chả sao đâu.

- Nhưng nhìn xem, nó hỏng be bét rồi. Anh nghĩ là cô ta đã lái bao nhiêu dặm với cái lốp xịt chứ? Ai có thể ngớ ngẩn như thế chứ?

- Thôi nào Dwayne, có gì đâu - Bart gạt đi.

- Em không biết, em xin lỗi - Mattie lúng túng.

- Em đã lái xe như thế từ văn phòng bác sĩ về à?

Dwayne nhìn cô qua vai, sự giận dữ trong mắt anh ta khiến cô sợ.

- Em ngủ mơ hay là sao?

- Dwayne, em không biết mà.

Bart vỗ vào vai Dwayne một cái.

- Có lẽ anh nên nhẹ nhàng một chút, được chứ?

- Tránh ra đi - Dwayne gắt lên.

Bart lùi lại, tay giơ lên.

- Thôi được, thôi được.

Anh ta nhìn Mattie như thể muốn nói. Chúc may mắn, cô gái thân mến, và bỏ đi.

Mattie nói:

- Chỉ là cái lốp thôi mà.

- Chắc hẳn em đã đi qua biết bao nhiêu chỗ trên phố, bao nhiêu người nhìn thấy em đang lái cái xe thế này?

- Có vấn đề gì sao?

- Xin chào, đây là Beemen. Khi cô lái một cái xe như thế này, cô đã tạo ra một hình ảnh. Mọi người nhìn cái xe, họ chờ đợi người lái thông minh hơn, khôn ngoan hơn một chút. Và cô lái lòng vòng với cái xe toàn vành, nó phá hủy hình ảnh đẹp. Nó nghĩ mọi người khác ở Beemer đều tệ hại thế cả. Nó làm tôi trở nên tệ hại.

- Nó chỉ là cái lốp.

- Đừng có nói như thế.

- Nhưng đúng là như thế.

Dwayne ngán ngẩm đứng dậy.

- Tôi chào thua.

Cô cố nén nước mắt.

- Không phải chuyện cái lốp, phải không?

- Cái gì?

- Đây là chuyện của chúng ta. Chuyện gì đó đã xảy ra giữa chúng ta.

Sự im lặng của anh ta chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ. Anh ta vẫn không nhìn cô vợ mà quay đi, nhìn người thợ sửa xe đang bước tới.

- Chào, Bart bảo tôi thay cái lốp - anh ta nói.

- Ừ, anh lo vụ này nhé.

Dwayne chuyển sang chú ý tới cái xe Toyota vừa đỗ xuống. Một người đàn ông bước ra và đang nhìn mấy cái BMW. Cúi xuống để nhìn những tấm dính của nhà cung cấp trên cửa sổ. Dwayne lập tức vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cà vạt và tiến tới vị khách hàng mới.

- D..JD...W... way...ne - Mattie gọi anh ta.

- Anh có một khách hàng đây rồi.

- Nhưng em là vợ anh cơ mà.

Anh ta quay phắt lại, ánh mắt long lên, đột nhiên trở nên độc ác.

- Đừng. Bỏ đi. Mattie.

- Em phải làm gì để anh chú ý đây? Cô gào lên - mua một cái xe của anh hả? Có phải vậy không? Vì em không biết có cách nào khác - Giọng cô vỡ ra - Em không biết cách nào khác.

- Vậy có lẽ cô không cần cố gắng nữa đâu, vì tôi chả thấy có gì hay ho cả.

Cô nhìn anh ta bỏ đi, nhìn thấy anh ta dừng lại, so vai rồi mỉm cười. Giọng anh ta đột nhiên trở nên ấm áp và thân thiện khi anh ta chào vị khách ở bãi đỗ xe.

- Bà Purvis? Thưa bà?

Cô chớp mắt, quay ra nhìn người thợ sửa xe.

- Tôi cần chìa khóa xe, nếu bà không phiền, để tôi đưa nó vào xưởng và thay lốp.

Anh ta giơ bàn tay đầy dầu ra trước mặt Purvis.

Không nói một lời, cô đưa cho anh ta chùm chìa khóa và lại quay qua nhìn Dwayne. Nhưng anh ta thậm chí chẳng thèm ngoái lại nhìn cô, như thể cô không có mặt ở đấy, như thể cô chẳng là gì cả.

Cô không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.

Cô thấy mình ngồi bên bàn bếp, vẫn cầm chìa khóa trong tay. Thư chuyển vào ngay trước mặt cô. Bên trên là hóa đơn thanh toán chuyển tới Ông Bà Dwayne Purvis. Ông và Bà... cô vẫn nhớ lần đầu tiên khi ai đó gọi cô là Bà Purvis, cô cảm thấy vui sướng thế nào khi nghe cái tên đó. Bà Purvis, Bà Purvis.

Bà không là gì cả.

Chìa khóa rơi xuống sàn nhà. Cô gục đầu vào tay và khóc. Khóc khi đứa trẻ đá vào bụng cô, khóc cho đến khi cổ họng đau rát và chồng thư ướt nước mắt.

Dù sao thì mình cũng muốn anh ấy trở lại. Và yêu mình.

Mặc dù vẫn trong cơn xúc động, cô nghe thấy có tiếng mở cửa. Từ gara để xe. Cô ngẩng đầu lên ngay tức khắc, hy vọng tràn trề.

Anh ấy đã về nhà. Anh ấy về để xin lỗi mình.

Cô đứng dậy nhanh đến mức cái ghế còn lung lay phía sau. Một cách háo hức, cô mở cửa và bước vào gara. Đứng chớp chớp mắt trong bóng tối, cực kỳ bốì rối. Chiếc xe duy nhất trong gara là xe của cô.

- Dwayne?

Ánh sáng mặt trời chiếu vào mắt cô, cửa dẫn ra sân hé mở. Cô bước qua gara để đóng nó lại. Cô vừa mới đẩy được cánh cửa đóng lại thì nghe tiếng bước chân đằng sau, cô thấy lạnh toát, tim đập thình thịch. Biết rằng, lúc đó cô không ở nhà một mình.

Cô quay lại, chỉ được nửa vòng đã thấy bóng tối bao trùm.

« Lùi
Tiến »