CHÔN SỐNG

Lượt đọc: 4334 | 3 Đánh giá: 9,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Maura từ ánh sáng buổi chiều ấm áp bước vào căn phòng với lạnh lẽo trong nhà thờ Các quý bà của ánh sáng diệu kỳ. Mất một lúc cô mói quen được với bóng tối, thấy những hình mờ mờ của các hàng ghế và bóng một phụ nữ đang ngồi phía trước, đầu gục xuống. Maura tới một hàng ghế và ngồi xuống. Cô để sự im lặng bao trùm khi đôi mắt cố gắng quen với sự tối tăm bên trong. Cạnh cánh cửa thép xa xa có một phụ nữ với mái tóc xoăn đang nhìn vô định lên cây có những quả táo đỏ mọng. Eve trong vườn Eden. Phụ nữ quyến rũ, đầy dục tình. Kẻ hủy diệt: Nhìn lên cửa sổ, cô cảm thấy cảm giác của sự xáo trộn và cô chuyển sang nhìn chỗ khác. Mặc dù được nuôi dạy trong một gia đình Thiên Chúa giáo nhưng cô không cảm thấy được thư giãn khi ở nhà thờ. Cô nhìn vào hình ảnh những kẻ tử vì đạo đóng khung trên tường và nghĩ họ giờ chắc được tôn vinh như những vị thánh, cô biết điều đó, và nếu không phải cùng sống với xương và thịt, có lẽ họ sẽ bất tử mất. Thời gian của họ trên đời này, chắc chắc là dệt bằng những nguyên tắc, những lựa chọn tồi tệ và những khao khát. Cô biết, hơn bao giờ hết, sự hoàn hảo không dành cho con người.

Cô đứng dậy, định ra lối đi và chợt dừng lại. Cha Brophy đã đang đứng đó, ánh sáng từ cửa kính hắt những vệt sáng lên khuôn mặt Cha. Anh ta tiến đến một cách lặng lẽ tới mức cô chẳng nghe thấy tiếng bước chân, và giờ họ đang đứng đối mặt nhau, không ai dám thở mạnh.

- Tôi cứ tưởng cô vẫn chưa định đi chứ - cuối cùng thì anh ta cũng lên tiếng trước.

- Tôi chỉ vừa đến được vài phút thôi.

- Vậy may cho tôi quá vì đã gặp cô trước khi cô đi. Cô muốn nói chuyện không?

Cô nhìn ra phía cửa, như thể đó là con đường thoát ra duy nhất. Cô thở dài.

- Vâng, tôi nghĩ vậy.

Người phụ nữ ở hàng ghế trên quay lại và nhìn họ. Bà ta thấy gì? Maura tự hỏi mình điều đó. Một mục sư trẻ tuổi đẹp trai và một phụ nữ quyến rũ. Chắc chắn những vị thánh bên trên kia cũng đang thì thào.

Brophy chắc chắn cũng hiểu sự khó xử của Maura. Anh ta nhìn con chiên ngoan đạo phía trên và nói.

- Ở đây không tiện lắm.

Họ đi bộ tới công viên cạnh hồ Jamaica, đi dọc theo những lối mòn rợp bóng cây bên cạnh dòng nước. Trong buổi chiều ấm áp như hôm nay, họ đi cùng với những người đi bộ và đạp xe đạp, những bà mẹ đẩy xe em bé. Ở những nơi công cộng như thế này, một mục sư đi với một con chiên đang gặp rắc rối chắc hẳn không gây ra đàm tiếu gì. Chúng ta vãn luôn như vậy - cô nghĩ khi họ đi dưới những cành liễu thướt tha. Không có xì căng đan, không có tội lỗi nào cả. Mình muốn nhất điều mà anh ta không thể mang lại cho mình. Nhưng mình vẫn ở đây.

Cả hai chúng ta đều ở đây.

- Tôi đã tự hỏi khi nào thì cô sẽ đến tìm gặp tôi.

- Tôi rất muốn đến, quả là một tuần kinh khủng - cô dừng lại và nhìn xuống dòng sông. Tiếng xe cộ từ con đường gần đó vẳng lại hòa cùng tiếng nước vỗ róc rách.

- Gần đây tôi cảm thấy mất mát cái gì đó.

- Trước đây cô không cảm thấy vậy hả?

- Không phải như thế này. Khi tôi nhìn ca khám nghiệm tử thi tuần trước.

- Cô đã nhìn nhiều lần rồi mà.

- Không chỉ nhìn thôi đâu, Daniel. Tôi tiến hành chúng. Tôi cầm con dao trong tay và cắt, tôi làm việc đó hầu như hàng ngày, và chưa bao giờ tôi câm thấy khó chịu cả. Có thể điều đó có nghĩa là tôi đã mất cảm giác về nhân tính rồi. Tôi đeo khẩu trang, mặc đồ bảo hộ và tôi không cảm nhận được xương thịt con người mà tôi động vào. Nhưng hôm đó, xem việc đó, tôi thấy nó trở nên khá riêng tư. Tôi nhìn vào cô ta và tôi thấy mình trên bàn mổ. Giờ tôi không thể nào cầm con dao lên mà không nghĩ tới cô ta. Về cuộc sống của cô ta đã như thế nào, cô ta đã cảm thấy những gì, cô ấy nghĩ gì khi...- Maura ngừng lại và thở dài - thật khó khăn khi trở lại công việc, chỉ có thế thôi.

- Cô có mà?

Bị câu hỏi làm cho bối rối, cô nhìn anh ta.

- Tôi có lựa chọn sao?

- Cô nói như thể đó là một hợp đồng làm nô lệ vậy.

- Đó là công việc của tôi, tôi làm tốt việc đó.

- Không, thực ra, cần phải có lý do gì đó. Tại sao cô lại chọn việc đó?

- Thế tại sao anh là mục sư?

Giờ thì đến lượt anh ta bối rối. Anh ta nghĩ về điều đó một lát rồi đứng yên lặng bên cạnh cô, màu xanh trong mắt anh ta câm lậng trong bóng tối của cây liễu.

- Tôi chọn điều đó đã lâu lắm rồi. Tôi không nghĩ về điều đó nữa, hoặc là một câu hỏi gì đó về nó.

- Chắc hẳn là anh đã tin.

- Tôi vẫn tin.

- Vậy có đủ không?

- Cô có nghĩ rằng niềm tin là cần và đủ không?

- Không, tất nhiên là không rồi.

Cô quay đi và bắt đầu tiếp tục đi bộ, dọc theo con đường xen giữa ánh mặt trời và bóng tối. Sợ phải bắt gặp ánh mắt của anh ta, sợ anh ta nhìn thấy quá nhiều trong cô.

- Thỉnh thoảng đối mặt với niềm tin của mình cũng tốt đấy chứ. Nó giúp ta nhìn nhận lại bản thân mình - anh ta nói.

- Tôi thà không còn hơn.

- Tại sao thế?

- Tôi không giỏi lắm về cái việc tự vấn lương tâm. Tôi rất thiếu kiên nhẫn trong các lớp học về triết học. Tất cả những câu hỏi đưa ra đều không có câu trả lời. Nhưng vật lý và hóa học thì tôi có thể hiểu được. Chúng an ủi tôi vì chúng dạy tôi những nguyên tắc có thể lặp đi lặp lại và có trật tự.

Cô ngừng lại nhìn một phụ nữ trẻ với chiếc Rollerblades vừa chạy qua, đẩy đứa bé trong nôi. Rồi cô tiếp tục.

- Tôi không thích những cái không giải thích được.

- Tôi hiểu. Cô luôn muốn những phép tính toán học phải được giải. Đó là lý do tại sao cô cảm thấy băn khoăn về vụ giết người đó.

- Đó là một câu hỏi chưa có lời giải, tôi ghét điều đó lắm.

Cô ngồi xuống một cái ghế gỗ nhìn ra bờ sông. Ánh sáng ban ngày đang mờ dần và nước bắt đầu chuyển sang màu đen trong bóng tối dày. Anh ta cũng ngồi xuống, mặc dù họ không chạm vào nhau, cô biết anh đang ngồi gần mình, cô có thể cảm thấy hơi ấm của anh ta chạm vào cánh tay trần.

- Cô có nghe thanh tra Rizzoli nói gì thêm về vụ việc đó không?

- Chính xác thì cô ta đang muốn tôi tránh xa khỏi chuyện đó.

- Cô muốn cô ấy làm vậy không?

- Như một cảnh sát thì không, cô ta không nên làm vậy.

- Còn như một người bạn.

- Có thể, tôi đã nghĩ chúng tôi là bạn. Nhưng cô ta nói với

tôi quá ít.

- Cô không thể trách cô ấy được đâu. Nạn nhân được tìm thấy ngay bên ngoài nhà cô, cô ấy hẳn phải băn khoăn...

- Băn khoăn gì chứ? Rằng tôi là thủ phạm chắc?

- Hoặc cô là mục tiêu mà sát nhân định nhắm tới. Đó là những gì chúng tôi nghĩ tới tối hôm đó. Chẳng phải là cô đã ở trong cái xe đó sao?

Anh ta nhìn xa xăm xuống dòng sông trước mặt.

- Cô nói là cô không ngừng nghĩ về ca khám nghiệm tử thi. Tôi thì không ngừng nghĩ về chuyện đó đêm hôm xảy ra án mạng, đứng ở phố nhà cô với đám xe cảnh sát xung quanh. Tôi không thể tin một chi tiết nào rằng chuyện đang xảy ra. Tôi không chấp nhận.

Cả hai đều im lặng. Trước mặt họ là dòng sông nước sẫm màu và đằng sau họ, một dòng xe cộ.

Đột ngột, cô cất tiếng hỏi:

- Anh ăn với với tôi tối nay nhé?

Anh ta im lặng một lát, sự ngập ngừng của anh ta làm cô thấy xấu hổ. Thật là một câu hỏi ngớ ngẩn. Cô muốn rút lại câu nói của mình, rút lại sáu mươi giây vừa qua. Sẽ tốt hơn bao nhiêu nếu cô chỉ nói tạm biệt và bỏ đi. Thay vì thế cô lại đi ném ra một lời mời có thể bị coi là bệnh hoạn khi mà cả hai biết là anh ta không nên đồng ý.

- Tôi xin lỗi - cô thì thầm - tôi nghĩ đó không phải là ý kiến hay...

- Được mà, tôi rất muốn đi ăn cùng cô.

***

Cô đứng trong bếp cắt cà chua cho món salad, tay vẫn còn nhớp khi chạm vào con dao. Trong lò là một nồi coqauvin, cùng với rượu vang đỏ và gà. Một bữa ăn đơn giản, quen thuộc mà cô có thể nấu mà chẳng cần phải dừng lại để nghĩ về nó. Nhưng cô không thể chế biến được một bữa ăn nào cầu kỳ hơn thế, vì tâm trí cô để cả vào người đàn ông đang rót hai ly rượu.

Anh ta đặt một cốc bên cạnh cô trên bàn bếp.

- Tôi có thể làm gì nữa không?

- Không đâu.

- Trộn xa lát? Rửa rau diếp chẳng hạn?

- Tôi không mời anh tới đây để bắt anh làm việc gì cả. Tôi chỉ nghĩ anh thích thế này hơn là ở nhà hàng, những chỗ quá công cộng.

- Chắc hẳn cô rất mệt mỏi khi là người của công chúng rồi - anh ta nói.

- Tôi chỉ đang nghĩ cho anh thôi.

- Ngay cả các mục sư cũng có thể ăn ở nhà hàng mà, Maura.

- Không, ý tôi là... - cô cảm thấy thật không biết nói sao và đành dành tất cả sức lực vào mấy quả cà chua.

- Tôi nghĩ là điều đó sẽ làm người ta băn khoăn. Nếu họ nhìn thấy chúng ta đi cùng nhau - Anh ta nói và nhìn cô một lát, âm thanh duy nhất là tiếng dao bập vào thớt. Thế người ta nghĩ sao về một mục sư trong bếp? Cô tự hỏi. Nhờ anh ta cầu nguyện cho thức ăn à? Chưa một người đàn ông nào làm cô cảm thấy khó xử, rất con người và thật tội lỗi như anh ta. Thế tội lỗi của anh là gì, Daniel? Cô tự hỏi mình điều đó khi cắt và gạt cà chua vào trong bát đựng salad, khi cô tưới dầu oliu và giấm lên chúng, cổ áo trắng của anh có cho anh hệ miễn dịch với những cám dỗ của con người không?

- Ít nhất thì cô cũng để tôi cắt quả dưa chuột đó chứ? - Anh ta vẫn kiên nhẫn.

- Anh thực sự không muốn nhàn rỗi sao?

- Chẳng dễ chịu gì khi ngồi như phỗng trong khi người khác làm việc.

Cô cười.

- Thế thì gia nhập câu lạc bộ này đi.

- Có câu lạc bộ nào cho những kẻ nghiện việc vô vọng không? Vì tôi thực sự là một thành viên đáng nể đấy.

Anh ta lấy con dao từ cái giá gỗ và bắt đầu cắt dưa thành những lát mỏng, tươi và rất đều.

- Tôi biết làm mấy thứ này vì nhà tôi có đến năm anh em trai và một em gái cơ đấy.

- Nhà anh có bảy anh chị em cơ à? Ôi Chúa ơi!

- Tôi chắc chắn cha tôi cũng nói vậy khi ông biết một đứa nữa sắp ra đời.

- Vậy anh là con thứ mấy trong bảy anh chị em?

- Thứ tư. Ở giữa đúng không? Theo như các nhà tâm lý học thì là nhà trung gian hòa giải tự nhiên. Người luôn cố gắng giữ hòa bình.

Anh ta nhìn cô với một nụ cười.

- Cũng có nghĩa là tôi biết làm sao để vào và ra khỏi nhà tắm nhanh nhất có thể.

- Và làm thế nào anh chuyển từ số bốn sang thành một mục sư?

Anh ta nhìn lại xuống cái thớt và nói.

- Cô có thể cho rằng đó là một câu chuyện dài.

- Và anh không muốn nói về nó à?

- Có thể cô sẽ cho những lý do của tôi là không logic.

- À, thật buồn cười là những quyết định quan trọng nhất trong cuộc đời chúng ta thường là những quyết định kém logic nhất. Người ta chọn để cưới, ví dụ như thế.

Cô nhấp một hớp rượu và đặt cái cốc xuống.

- Tôi chắc chắn không thể xem quyết định kết hôn của tôi là một quyết định logic được.

Anh ta nhìn sang cô.

- Một ham muốn ư?

- Đó là một từ hay đấy. Thế nên tôi mới mắc sai lầm lớn nhất đời mình. Đến giờ thì như vậy đây - Cô lại uống một hớp rượu khác. Và có thể anh sẽ là sai lầm tiếp theo của tôi đấy. Nếu Chúa muốn chúng ta cư xử tốt chắc hẳn ông ta không tạo ra những cái bẫy như thế.

Anh ta trút đám dưa đã thái vào bát trộn và rửa con dao. Cô đứng nhìn anh ta đứng bên chậu rửa, quay lưng lại phía mình. Anh ta có dáng vẻ cao, chắc nịch của một vận động viên chạy đường dài. Tại sao mình lại dính vào đám lộn xộn này nhỉ? Mình có thể thích cả đám người khác cơ mà, tại sao phải là người này?

- Cô hỏi tôi là tại sao tôi lại chọn nghiệp tu hành à?

- Tại sao thế?

Anh ta quay lại và nhìn cô.

- Em gái tôi bị chứng bệnh bạch cầu.

Sững sờ, cô không biết phải nói gì. Chẳng có lời nói nào phù hợp vào lúc này cả.

- Sophie lúc đó mới sáu tuổi, nhỏ tuổi nhất nhà và là con gái duy nhất.

Anh ta với lấy cái khăn lau tay để lau và treo nó một cách rất cẩn thật lên mắc, như để kéo dài thời gian, như thể cần phải cân nhắc câu nói tiếp theo của mình.

- Đó là bệnh bạch cấp. Có thể đó là một sự may mắn với căn bệnh như bạch cầu, chắc cô nghĩ thế.

- Đó là căn bệnh dễ đoán nhất ở trẻ em. Tám mười phần trăm sống sót.

Một câu nói đúng nhưng cô vẫn cảm thấy hơi hối hận sau khi nói ra. Bác sĩ Idles luôn logic, trả lời mọi câu hỏi với những thông tin hữu ích thông thường và những số liệu lạnh lùng. Đó là cách mà cô luôn luôn dùng để đối mặt với những cảm giác hỗn độn xung quanh cô, bằng việc sử dụng vai trò của một nhà khoa học. Một người bạn vừa chết vì ung thư phổi? Một người họ hàng vừa bị bại liệt sau tai nạn xe hơi? Với mọi thứ cô đều có thể đưa ra những con số, vẽ ra một sự đảm bảo bởi sự chính xác của các con số ấy. Với niềm tin đằng sau mỗi nỗi kinh hoàng đều có một lời giải thích.

Cô tự hỏi liệu Daniel có nghĩ cô bị dở hơi không, thậm chí là chai cứng với cách hành xử như thế. Nhưng anh ta có vẻ không cảm thấy bị xúc phạm, anh ta chỉ gật đầu, chấp nhận cái số liệu mà cô vừa đưa ra như một sự thật hiển nhiên.

- Nhưng tỉ lệ năm năm sống sót không hẳn là đáng mừng, phải không nào? Lúc nó bị chẩn đoán là mắc bệnh, nó rất ốm yếu. Tôi không thể miêu tả cho cô hiểu là tình hình lúc đó kinh khủng thế nào với chúng tôi. Nhất là với mẹ tôi, nó là đứa con gái duy nhất. Con gái yêu quý của bà. Lúc đó tôi mười bốn tuổi, và tôi là người luôn để mắt tới Sophie. Mọi người đều quan tâm đến nó, nó được chiều chuộng rất nhiều nhưng nó không hề hư đốn. Luôn là đứa trẻ đáng yêu nhất.

Giờ thì anh ta không nhìn Maura nữa, anh ta nhìn xuống nền nhà như thể chưa sẵn sàng để mở toang nỗi đau của mình cho người khác.

Cô lên tiếng.

- Daniel?

Anh ta hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào cô.

- Tôi không biết có nên kể câu chuyện này với một người duy lý như cô không?

- Chuyện gì vậy?

- Bác sĩ của nó nói với chúng tôi rằng con bé đang ở giai đoạn cuối. Những ngày đó thì các bác sĩ chỉ đơn giản là đưa ra ý kiến của họ, và anh chấp nhận nó như một cái máy. Đêm đó, bố mẹ và các anh em trai tôi đến nhà thờ, để cầu nguyện một phép lạ nào đó. Tôi đoán vậy. Tôi vẫn ở lại bệnh viện, để Sophie cảm thấy không cô đơn. Lúc đó nó đã bị trọc cả đầu rồi. Tóc rụng sạch sau những ca điều trị hóa học. Tôi nhớ lúc đó nó đang ngủ trên đầu gối của tôi, và tôi đang cầu nguyện. Tôi cầu nguyện nhiều giờ, gửi những lời thề thốt điên rồ nhất đến Chúa trời. Nếu nó chết, tôi nghĩ chắc tôi chả bao giờ còn đặt chân tới nhà thờ nữa.

- Nhưng nó sống à? - Maura thì thầm.

Anh ta nhìn cô và cười.

- Đúng vậy, con bé sống. Và tôi giữ những lời hứa mà tôi đã gửi tới Chúa. Tất cả. Bởi vì hôm đó Chúa đã lắng nghe tôi, tôi không còn nghi ngờ gì nữa.

- Giờ thì Sophie ở đâu?

- Nó đã kết hôn, rất hạnh phúc. Nó đang sống ở Manchester. Có hai đứa con nuôi.

Anh ta đứng đối diện với cô qua bàn bếp.

- Và vì vậy mà tôi ở đây.

- Cha Brophy.

- Giờ cô biết lý do tại sao rồi chứ.

Nhưng đó có phải là lý do thực sự không? Cô muốn hỏi như thế nhưng không dám.

Họ cùng rót đầy rượu vào ly và cô cắt miếng bánh mì Pháp, trộn salat. Con đường dẫn tới trái tim một người đàn ông nhanh nhất là qua cái dạ dày, đó là những gì cô đang cố gắng thực hiện, nhưng cô có thực sự muốn không? Trái tim của Daniel ấy?

Có lẽ bởi vì mình không thể có anh ấy nên mình cảm thấy muốn có anh ta phát điên lên. Anh ta vượt ra ngoài tầm tay của mình vì thế anh ta không thể làm mình tổn thương, theo cái cách mà Victor đã làm.

Nhưng khi cô kết hôn với Victor thì cô cũng đã nghĩ anh ta không làm cô tổn thương.

Chúng ta chưa bao giờ thờ ơ với nhau như chúng ta vẫn nghĩ.

Họ vừa mới ăn xong thì tiếng chuông cửa vang lên khiến cả hai cùng sửng sốt. Cho dù buổi tối hôm đó hoàn toàn trong sáng nhưng họ lại trao cho nhau cái nhìn đầy hối hận, như hai kẻ có tội bị bắt quả tang.

Jane Rizzoli đang đứng ở trước cửa nhà Maura, mái tóc đen của cô rối tung chẳng theo một trật tự nào trong không khí của một ngày hè ẩm ướt. Mặc dù tối đó trời khá ấm áp nhưng cô vẫn khoác một bộ cánh màu sẫm dài cô luôn vận khi đi làm.

Đây không phải là chuyến viếng thăm đơn thuần rồi, Maura nghĩ vậy khi cô bắt gặp cái nhìn sắc lạnh của Rizzoli. Cúi xuống, cô thấy Jane đang cầm theo cái vali.

- Tôi xin lỗi vì đã làm phiền chị ở nhà thế này, bác sĩ. Nhưng chúng ta cần phải nói chuyện. Tôi nghĩ tốt hơn hết là gặp chị ở nhà thay vì ở văn phòng của chị.

- Về vụ đó à?

Rizzoli gật đầu. Không ai trong số họ phải miêu tả chi tiết vụ việc mà họ đang nói tới. Cả hai đều hiểu. Mặc dù cô và Rizzoli rất tôn trọng nhau như những chuyên gia trong nghề thì họ cũng chưa bao giờ vượt qua ranh giới tới một tình bạn thoải mái và đêm nay, họ lại trân trọng nhau với cái cách chẳng lấy gì làm thoải mái này. Maura nghĩ rằng có cái gì đó đã xảy ra, cái gì đó làm cô ấy phải lo lắng cho cô.

- Cô vào nhà đi.

Rizzoli bước vào nhà và dừng lại, nhìn đống đồ ăn.

- Tôi làm hỏng bữa tối của chị à?

- Không, chúng tôi vừa mới ăn xong rồi.

Chúng tôi không thoát khỏi sự quan tâm của Rizzoli. Cô nhìn Maura một cách ngờ vực. Nghe tiếng bước chân và Rizzoli quay lại, cô thấy Daniel ở bục cửa, đang cầm ly rượu trở lại bếp.

- Xin chào, thanh tra!

Rizzoli chớp mắt ngạc nhiên.

- Cha Brophy!

Anh ta tiếp tục đi vào bếp và Rizzoli quay lại với Maura. Cho dù cô không nói gì thì cô cũng biểu hiện rõ ràng suy nghĩ của mình rồi. Giống như người cầu nguyện trong nhà thờ nghĩ vậy. Phải, điều này tệ quá nhỉ. Nhưng chả có chuyện gì xảy ra cả. Chẳng có gì ngoài một bữa tối và những câu chuyện. Tại sao các vị cứ phăi nhìn tôi như thế cơ chứ?

- À - Rizzoli nói, cái từ À của cô đúng là rất hàm súc. Họ nghe tiếng bát đĩa và tiếng dao bằng bạc. Daniel đang định rửa bát. Một mục sư ở nhà bếp của cô ấy ư?

- Tôi muốn nói chuyện riêng với chị một lát được chứ? - Rizzoli hỏi.

- Có cần thiết phải làm thế không? Cha Brophy là bạn của tôi.

- Chuyện này rất nghiêm trọng đấy, không thể đùa được đâu bác sĩ.

- Nhưng tôi không thể nói với anh ta là hãy về đi.

Cô ngừng lại khi nghe tiếng bước chân Daniel từ nhà bếp đi ra.

- Thực sự thì tôi nên về đây. Anh ta nói và nhìn cái vali của Rizzoli. Tôi nghĩ là các cô có việc phải làm.

- Thực sự thì như vậy đấy cha ạ - Rizzoli đồng tình.

Anh ta mỉm cười với Maura.

- Cảm ơn về bữa tối nhé.

- Đợi đã - Maura vội vàng - Daniel!

Cô bước ra ngoài cùng anh ta và đứng ở bậc cửa, đóng cánh cửa lại phía sau.

- Anh không cần phải đi đâu cả.

- Cô ấy cần nói chuyện với cô, chuyện riêng mà.

- Tôi xin lỗi.

- Tại sao? Thật là một buổi tối tuyệt vời.

- Tôi cảm thấy như anh bị đưổi ra khỏi nhà tôi.

Anh ta tiến lại, cầm tay Maura, lắc nhẹ nhàng và ấm áp.

- Cứ gọi cho tôi khi nào cô cần nói chuyện nhé. Bất cứ giờ nào.

Cô nhìn theo anh ta đi tới chiếc xe hơi, bộ quần áo đen vào bóng tối đêm hè. Khi anh ta vẫy tay chào tạm biệt, cô nhìn thấy ánh sáng phản chiếu từ cổ áo, một ánh sáng cuối cùng trong đêm tối.

Bước trở lại nhà, Maura thấy Rizzoli đang đứng ở giữa phòng, nhìn cô. Tất nhiên là cô ta đang thắc mắc về Daniel. Cô ta có mù đâu mà không nhận ra cái tình bạn đang lớn lên giữa họ cơ chứ.

- Tôi mời cô uống gì nhé - Maura hỏi.

- Tuyệt đấy. Cái gì không có cồn ấy.

Rizzoli xoa xoa cái bụng bầu.

- Đứa bé quá nhỏ không thể say được đâu.

- Tất nhiên rồi.

Maura đi xuống sảnh, cố gắng tỏ ra là một chủ nhà tử tế. Ở trong bếp cô cho đá vào hai cốc rồi rót nước cam vào, thêm một ít vodka cho cô. Đem đồ uống đặt lên bàn, cô thấy Rizzoli đang mở một file tài liệu từ cái vali ra và đặt chúng lên bàn.

- Cái gì đây? - Maura hỏi.

- Tại sao chúng ta không ngồi xuống đã, bác sĩ? Bởi vì tôi sắp nói cho chị biết vài điều khá sốc.

Maura ngồi xuống chiếc ghế trên bàn bếp, Rizzoli cũng ngồi xuống. Họ ngồi đối diện nhau, tập tài liệu nằm trên bàn giữa hai người. Một cái hộp đựng bí mật của Pandora, Maura nghĩ khi nhìn file tài liệu. Có thể mình không thực sự muốn biết cái gì bên trong.

- Chị có nhớ những gì tôi nới với chị tuần trước không? Về Anna Jessop ấy. Rằng chúng tôi đã không thể tìm ra chút thông tin nào về cô ta sáu tháng trước đây? Căn nhà mà chúng tôi tìm đến, chỗ cô ta ở, là một căn hộ trống không?

- Cô đã gọi cô ta là ma?

- Cũng na ná như thế còn gì? Đúng không? Anna Jessop thực ra không tồn tại.

- Làm sao có thể như thế được?

- Bởi vì chả có Anna Jessop nào cả. Đó chỉ là một cái tên giả. Tên thật của cô ta là Anna Leoni. Khoảng sáu tháng trước, cô ta đã đổi nhận dạng hoàn toàn. Cô ta đóng tài khoản ngân hàng, chuyển ra khỏi nhà. Dưới cái tên mới, cô ta thuê một căn hộ ở Brighton mà cô ta chả bao giờ có ý định dọn tới ở đó. Chỉ là một căn hộ để che mắt thiên hạ thôi, phòng khi có ai đó biết tên mới của cô ta. Rồi cô ta gói gém đồ đạc và chuyển tới Maine, một thị trấn nhỏ, gần bờ biển. Cô ta sống ở đó được hai tháng.

- Làm sao cô biết được mấy thứ đó?

- Tôi đã nói chuyện với một cớm giúp cô ta vụ đó.

- Một cảnh sát à?

- Một thanh tra tên là Ballard, ở Newton.

- Vậy cái tên giả thì sao? Không phải là cô ta đang chạy trốn pháp luật đấy chứ?

- Không. Chị đoán thử xem cô ta định làm gì? Đó là một câu chuyện dài đấy.

- Một người đàn ông ư?

- Thật không may, một người đàn ông giàu có. Bác sĩ Charles Casell.

- Tôi không biết cái tên đó.

- Hãng dược phẩm Castle. Anh ta sáng lập ra nó và Anna là một chuyên viên nghiên cứu của hãng. Họ qua lại với nhau nhưng chỉ ba năm sau đó, cô ta cố gắng thoát khỏi anh ta.

- Và anh ta không muốn thế hả?

- Bác sĩ Casell có vẻ là dạng đàn ông mà người ta không phải cứ muốn không dính dáng là được đâu. Cô ta đã phải vào viện Newton với một bên mắt thâm quầng. Kể từ đó mọi chuyện kinh khủng hơn. Cãi nhau, đe doạ giết. Có cả một con chim bạch yến chết trong hòm thư nhà cô ấy.

- Ôi lạy Chúa!

- Phải, đó là tình yêu đích thực đấy. Đôi khi, cách duy nhất mà chị có thể xoay xở để ngăn một người đàn ông thôi làm chị tổn thương là bắn chết anh ta hoặc là trốn đi. Có thể cô ta vẫn còn sống nếu chọn giải pháp thứ nhất.

- Anh ta tìm ra cô ta à?

- Tất cả những gì chúng ta phải làm là chứng minh điều đó.

- Được không đấy?

- Chúng tôi vẫn chưa nói chuyện được với bác sĩ Casell. Khá là bất tiện, anh ta rời Boston vào buổi sáng xảy ra vụ giết người, anh ta đi công tác cả tuần và chắc phải đến mai mới về.

Rizzoli nhấc cốc nước cam lên, uống một hơi, tiếng đá va vào nhau trong cốc khiến Maura thấy lo lắng. Rizzoli đặt cái cốc xuống và cả hai cùng im lặng một lúc. Cô ấy dường như đang câu giờ, nhưng để làm gì chứ? Maura tự hỏi.

- Còn vài thứ nữa về Anna Leoni mà chị cần phải biết đấy - Rizzoli nói và chỉ vào tập tài liệu trên bàn - Tôi mang cái đó cho chị xem.

Maura mở tập tài liệu và cảm thấy mơ hồ nhận ra một cái gì đó. Bản photo màu của một tấm ảnh nhét ví. Một cô gái nhỏ với mái tóc đen và cái nhìn nghiêm nghị đang đứng giữa một cặp vợ chồng tay nắm lấy cô bé như thể để bảo vệ cô. Cô nói khẽ.

- Cô bé này giống tôi thật.

- Cô ta mang tấm hình này trong ví đấy. Chúng tôi tin rằng đó là Anna lúc khoảng mười tuổi cùng với bố mẹ, Ruth và William Leoni. Giờ thì cả hai đều mất cả rồi.

- Đó là cha mẹ cô ấy à?

- Phải.

- Nhưng... họ trông già quá nhỉ?

- Phải. Bà mẹ Ruth đã sáu mươi hai tuổi khi chụp bức ảnh này - Rizzoli ngừng lại một lát - Anna là con gái duy nhất của họ.

Con một. Bố mẹ già. Maura nghĩ thầm, mình biết cái gì xảy ra rồi và mình sợ những gì cô ta sắp nói với mình. Đó là lý do tại sao cô ta có mặt ở nhà mình tối nay. Không chỉ là về Anna Leoni và người yêu vũ phu của chị ta. Có cái gì đó còn hơn thế nữa.

Maura nhìn lên Rizzoli.

- Cô ta là con nuôi?

Rizzoli gật đầu.

- Bà Leoni đã năm hai tuổi khi Anna sinh ra.

- Quá già cho việc sinh đẻ.

- Vậy nên có thể họ phải sắp xếp một vụ nhận con nuôi riêng, qua một hãng luật.

Maura nghĩ tới bố mẹ mình, giờ cũng đã mất cả. Họ cũng rất già, khi đã ngoài bốn mươi.

- Chị có biết gì về việc mình là con nuôi như thế nào không, bác sĩ?

Maura hít một hơi thật sâu:

- Sau khi cha tôi chết, tôi thấy mấy giấy tờ nhận nuôi tôi. Tất cả được làm thông qua một hãng luật ở Boston này. Tôi đã gọi cho luật sư vài năm trước để xem anh ta có biết gì về mẹ đẻ tôi không.

- Anh ta biết không?

- Anh ta nói giấy tờ được giao kèo cả rồi. Anh ta từ chối tiết lộ thêm thông tin.

- Và chị không theo vụ đó hả?

- Không.

- Có phải tên luật sư là Terence Van Gates không?

Maura gần như chết lặng. Cô không cần phải trả lời câu hỏi của Rizzoli, cô biết là cô ấy đọc được câu trả lời trong cái nhìn bối rối của cô rồi.

- Làm sao cô biết?

- Hai ngày trước khi chết. Anna có đến khách sạn Tremont, ở Boston này. Từ phòng khách sạn, cô ta gọi hai cuộc điện thoại: một cho thanh tra Ballard, người không ở thị trấn lúc đó và cuộc thứ hai là cho văn phòng luật Van Gates. Chúng tôi không biết tại sao cô ta gọi cho hãng đó, bên đó vẫn chưa liên hệ lại với chúng tôi.

Giờ thì mọi thứ đã rõ ràng hơn rồi đây, lý do thực sự cô ta ở nhà bếp của mình với nay.

- Chúng tôi biết Anna Leoni được nhận nuôi. Cô ta có cùng nhóm máu và ngày sinh với cô. Và ngay trước khi cô ta chết, cô ta đã nói chyện với Van Gates - hãng luật đã xử lý vụ nhận con nuôi của cha mẹ cô. Cô có tin được không, trùng hợp lắm đấy.

- Cô biết mấy thứ này khi nào?

- Vài ngày trước.

- Và cô chẳng thèm nói cho tôi biết, cô giấu tôi à?

- Tôi không muốn làm chị bị sốc khi không cần thiết.

- Vâng, tôi bị sốc vì cô giữ nó quá lâu đấy.

- Tôi phải làm thế, bởi vì tôi cần làm rõ một điều nữa.

Rizzoli hít một hơi thật sâu rồi nói:

- Chiều nay tôi đã nói chuyện với Walt Degroot ở phòng xét nghiệm ADN. Đầu tuần vừa rồi tôi có nhờ anh ta tiến hành xét nghiệm chị yêu cầu. Chiều nay, anh ta cho tôi xem kết quả anh ta đã có được. Anh ta đã thực hiện hai vụ chạy VNTR riêng biệt: một của Anna Leoni và một của chị.

Maura ngồi chết lặng, cảm giác có cái gì đó sắp rơi xuống.

- Hoàn toàn khớp nhau. Hai mẫu gen được xác định là đồng nhất.

« Lùi
Tiến »