Trong đại điện uy nghiêm, đèn đuốc thắp sáng trưng như ban ngày. Sở Vân Sơn đứng chắp tay, thần sắc thản nhiên không chút gợn sóng, nhưng tia tàn khốc thoáng qua trong đáy mắt đã tố cáo tâm trạng bất an của vị Ung Châu Mục này. Trước mặt lão, tấm Thiên Lý Chiếu Ảnh Kính sau khi bị một luồng chân khí bao phủ đã dần tan biến vào hư không.
“Sở Ung Châu, đứa con trai này của ngươi quả thực thú vị, lại có thể khiến ngươi phải âm thầm nếm trái đắng.”
Một giọng nói mang theo ý vị trêu chọc từ phía cuối đại điện truyền đến. Một bóng người khoác vương bào màu thanh tuấn tú, dáng vẻ tùy ý tựa lưng vào bảo tọa, khẽ cười: “Thực ra ngươi không cần phải gấp rút vào cung ngay trong đêm để thanh minh. Dù là hoàng huynh hay bản vương, đều tuyệt đối tin tưởng vào lòng trung thành của ngươi, càng không cần phải cố ý phô bày sự bất hòa giữa phụ tử các ngươi trước mặt ta.”
“Bệ hạ và Thiên Vương gia tin tưởng, thần xin khắc cốt ghi tâm. Nhưng có những việc cuối cùng vẫn phải phân định rạch ròi. Tình thế hiện nay ngày càng căng thẳng, chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.” Sở Vân Sơn khom người, cung kính đáp lời.
“Ngươi có suy nghĩ như vậy, chẳng trách hoàng huynh năm đó lại chọn ngươi làm Ung Châu Mục.” Thiên Vương gia ngồi thẳng dậy, gật đầu tán thưởng: “Thôi được, cẩn trọng vốn không bao giờ thừa. Bản vương và hoàng huynh tin ngươi, nhưng đám quan lại trong triều thì chưa chắc. Thời điểm này vô cùng nhạy cảm, không thể để tiểu tử kia khuấy động phong ba làm hỏng đại sự, cứ để hắn chiếm chút lợi lộc đi.”
“Viên Thanh Nguyên Châu này, coi như tặng cho con trai ngươi, giúp ngươi hao tài tiêu tai vậy.”
Dứt lời, Thiên Vương gia xòe bàn tay trái, một viên châu tỏa ra thần quang dìu dịu hiện ra. Bên trong nó, thanh khí cuồn cuộn, ẩn hiện bóng dáng núi thần nguy nga, tiên trì tráng lệ cùng muôn vàn dị tượng nhiệm màu.
“Điều này tuyệt đối không thể!” Sở Vân Sơn vội vàng can ngăn, “Đây là gia sự của thần, sao dám để Vương gia phải ra tay tương trợ. Huống hồ nghịch tử Sở Cuồng kia không xứng được nhận bảo vật bực này, kẻo lại khiến hắn thêm phần ngạo mạn. Thanh Nguyên Châu là tuyệt thế kỳ trân Vương gia vất vả đoạt được năm xưa, nghịch tử đó sao có phúc phần hưởng dụng.”
“Không sao.” Thiên Vương gia phất nhẹ tay, viên châu chậm rãi bay về phía Sở Vân Sơn, “Mọi món quà của số mệnh đều đã được âm thầm định giá từ trước. Con trai ngươi nhận lấy cơ duyên này, là phúc hay là họa, vẫn còn chưa biết được đâu.”
Nói đoạn, Thiên Vương gia phát ra những tiếng cười đầy ẩn ý.
Sở Vân Sơn trầm ngâm giây lát rồi trầm giọng: “Nếu việc này có lợi cho triều đình, đó chính là phúc phận của hắn. Sau khi hắn gia nhập Ngọc Đỉnh tông, chắc chắn sẽ trở thành quân bài để chúng lôi kéo các thế gia. Hắn đã gây tổn thất cho thần, thì dù tương lai có thê thảm đến đâu, đó cũng là cái giá phải trả để chuộc tội.”
Lão không từ chối nữa, cúi đầu nhận lấy viên Thanh Nguyên Châu – vật mà lão biết rõ sẽ mang đến vận mệnh khó lường cho đứa con thứ ba của mình.
“Ngươi nghĩ được như vậy là tốt nhất.” Thiên Vương gia hài lòng gật đầu.
Cùng lúc đó, tại một gian nhà nhỏ gần Tu Tâm các thuộc Ngọc Đỉnh tông, Sở Mục nhìn tấm Thiên Lý Chiếu Ảnh Kính đã mất hết linh quang trên mặt bàn, lẩm bẩm: “Với tâm cơ của vị Ung Châu Mục kia, đợi sau khi sóng gió qua đi, lão chắc chắn sẽ phản kích. Nhưng với ta, cứ nắm chắc lợi ích trước mắt đã, những chuyện khác chỉ là gặp chiêu phá chiêu mà thôi.”
Dù sao, cho dù không đòi hỏi chút bồi thường này thì sớm muộn gì đôi bên cũng thành kẻ thù. Đã vậy, nợ nhiều không lo, lấy được bao nhiêu cứ lấy bấy nhiêu.
Sở Mục gác chuyện của Sở gia sang một bên, cầm cuốn sách trên bàn lên lật xem. Trên bìa sách đề ba chữ “Thiên Huyền Chí”, ghi chép về lịch sử võ đạo của Thiên Huyền giới và các thế lực lớn đương thời. Đây là vật mà mọi đệ tử nhập môn của Ngọc Đỉnh tông đều được nhận, nhằm giúp họ nhận diện bằng hữu và kẻ thù trên giang hồ.
Hai ngày qua, Sở Mục luôn nghiền ngẫm cuốn sách này để bù đắp kiến thức về thế giới mà mình sắp dấn thân. Theo ghi chép, thế cục hiện nay do Tam Thanh đạo mạch, Tam Thế Phật thống và mười hai Ma môn thống trị. Tuy nhiên, trận nội chiến của Tam Thanh đạo mạch ba trăm năm trước đã tạo ra một vết nứt lớn trong quyền bá chủ Thần Châu, khiến thiên hạ rơi vào cảnh gió giục mây vần, chư thần vạn Phật đều muốn trỗi dậy tranh phong.
Sau trận đại chiến đó, Thượng Thanh đạo mạch phải lánh tận hải ngoại mười châu, còn Ngọc Thanh và Thái Thanh hai mạch cũng tổn thất nặng nề. Nhân cơ hội này, Đại Càn hoàng triều quật khởi mạnh mẽ. Dưới sự ủng hộ của triều đình, nhiều môn phái vốn bị Tam Thanh áp chế hoặc đã biến mất trong dòng lịch sử nay đồng loạt tái xuất, vây quanh hoàng triều. Đồng thời, Tam Thế Phật thống gồm Linh Thứu tự, Đại Lôi Âm tự và Di Lặc giáo cũng bắt đầu truyền đạo rầm rộ tại Thần Châu, mưu đồ tranh giành vị thế chính thống. Trong bóng tối, sáu tông Thiên Ma và sáu phái Nhân Ma cũng rục rịch hành động.
Thế đạo hỗn loạn, sóng ngầm cuộn trào. Một khi đại chiến bùng nổ, những môn phái truyền thừa nghìn năm cũng có thể tan thành mây khói trong chớp mắt.
“Sinh ra trong thời đại này, nếu không muốn làm quân cờ thí, chỉ có cách không ngừng cường hóa thực lực và địa vị. Thứ ta phải đối mặt không chỉ là khó khăn trước mắt, mà còn là hiểm cảnh trùng trùng trong tương lai.”
Sở Mục khép sách lại, ánh mắt lấp lánh sự thận trọng nhưng cũng không giấu nổi vẻ hưng phấn. Thiên Huyền giới dù nguy hiểm, nhưng cũng đầy rẫy cơ duyên. Những món thần binh được ghi trong Thiên Huyền Chí như Bàn Cổ Phiên của Ngọc Thanh Đạo phái được xưng tụng là “công kích đệ nhất”, hay Tru Tiên Tứ Kiếm mang danh “sát phạt đệ nhất” đều khiến lòng người rung động.
Sở Mục nhận ra những gì mình thấy mới chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Ngọc Hư cung, Bích Du cung... những cái tên ấy ẩn chứa nội hàm sâu xa đang chờ hắn khám phá. Trong một thế giới như thế này, trường sinh bất tử hay vĩnh thế bất diệt đều không phải là ảo vọng.
Tim hắn đập liên hồi vì hưng phấn. Tuy nhiên, thực tại phũ phàng dội một gáo nước lạnh vào đầu hắn: hiện tại hắn vẫn chỉ là một kẻ yếu nhược, còn đang phải vất vả mưu sinh.
“Luyện công, phải luyện công thôi.”
Hắn hít sâu một hơi, ngồi xếp bằng trên giường, bắt đầu vận chuyển nội công để gột rửa tâm trí, tìm về sự tĩnh lặng.