CHUYÊN ÁN HOA HỒNG ĐEN

Lượt đọc: 5011 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

Thấy ông Hòa cứ ngập ngừng điều gì đó mà không nói ra làm Thanh Vy thắc mắc. Cô thấy ông cứ nhìn cháu gái rồi lại quay đi, cuối cùng cô lên tiếng:

- Cậu có điều gì muốn nói với cháu phải không?

Ông Hòa im lặng một hồi rồi lắc đầu trả lời:

- Không có gì…

Sở dĩ ông trả lời như thế bởi trong đầu ông còn rối lắm. Từ ngày vợ chồng Vũ Hoàng gặp nạn rồi cháu gái cũng biến mất, đã xảy ra biết bao chuyện. Bây giờ cháu đã trở về nhưng rồi ông vẫn còn nặng lòng, giá như cha mẹ cô gái còn sống thì hay quá, nhưng nay chuyện xấu đã xảy ra. Những câu nói và những giọt nước mắt của cậu Kiên, khi nghe ông nói chuyện về vợ con cậu ấy ở quê vẫn còn bên tai. Ông còn nhớ lúc đó cô gái có đến tìm, dắt theo một đứa trẻ. Ông cũng vô cùng ngạc nhiên, bởi cậu Kiên cũng đã làm việc ở nhà này mấy năm rồi mà không nghe cậu ta nhắc đến chuyện có vợ con ở nhà, thậm chí quanh năm suốt tháng cũng không nghỉ hoặc vắng mặt ngày nào. Giờ bỗng nhiên có người đến nhận là vợ con anh ta thì ông vô cùng thắc mắc. Nhưng hoàn cảnh lúc đó cậu Kiên đã bỏ trốn còn mang theo cô chủ, nên ông khuyên cô gái trở về, khi nào gặp lại cậu Kiên thì nhất định ông sẽ nói cho cậu ấy biết…

Nhưng ngày tháng trôi đi và thời gian cũng quá lâu nên lòng người thay đổi. Có lẽ cậu ta đã quên đi mối tình với cô gái ấy, hơn nữa cô bé 9 tuổi ngày nào bây giờ đã trở thành cô gái xinh đẹp. Chính vì vậy khi nghe ông tâm sự rằng cô gái đã đến tìm và mang theo một đứa con trai, thì Trần Kiên vô cùng ngạc nhiên. Cậu ta im lặng hồi lâu rồi ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn ông Hòa:

- Bác vừa nói gì? cháu không tin…

- Nhưng đó là sự thật, cô gái còn cho Bác xem giấy khai sanh của đứa trẻ, thì trùng khớp với thời gian cháu từ quê lên đây làm. Có nghĩa khi hai người chia tay thì cô gái đã có thai 2 tháng mà không biết.

- Không thể nào…

Thấy cậu ta tỏ vẻ đau khổ nên ông Hòa không nói gì nữa mà để cho cậu Kiên tự giải quyết. Vấn đề ông quan tâm là cháu gái Thanh Vy. Ông muốn biết tình cảm của cô gái đối với hai chàng trai mà cả hai người ông đều thấy lo lắng. Trần Kiên tuy lớn tuổi một chút nhưng là con người tốt, nhưng nay anh ta đã có gia đình, cho dù có như thế nào thì cũng không thể chối bỏ trách nhiệm làm cha được. Còn chàng trai Nhật bản, ông cảm ơn anh ta đã giúp đỡ gia đình bắt kẻ thủ ác. Nhưng nếu Thanh Vy lấy anh ta thì phải về Nhật theo chồng. Rồi nhà cửa và nhang khói cho cha mẹ thì ai lo? Ông thấy mình cũng yếu rồi không thể cứ như thế này mãi được.

Thấy ông Hòa im lặng không nói gì thì Thanh Vy nghĩ rằng ông mệt cần được nghỉ ngơi nên cầm tay ông, cô nói:

- Cậu nghỉ đi cho khỏe để nhanh về nhà, cháu sẽ ở đây chăm cậu…

Cũng không thấy ông trả lời mà chỉ khẽ nhắm mắt thì cô đứng dậy đi ra ngoài. Thấy ngoài hành lang chỉ có mình Asaki mà không thấy ông Hải thì cô ngạc nhiên:

- Ủa, Sếp Hải về rồi ạ?

- Ông ấy về cơ quan rồi, hình như chiều nay lấy lời khai của tên Bình chồng bà Kim…

- Sao anh không đi cùng? ở đây mình em chăm cậu Hai là được rồi…Hơn nữa chiều thế nào anh Kiên cũng đến…

Nghe nhắc đến Trần Kiên, Asaki nhìn cô rồi thăm dò:

- Em thấy anh Kiên thế nào?

- Nhưng anh hỏi về vấn đề gì chứ? tình cảm hay công việc, tính cách?

- Tất cả, anh muốn biết suy nghĩ của em về anh ấy…

- Để làm gì? trước khi trả lời thì em muốn biết ý của anh muốn gì? hay nói cách khác là anh muốn em trả lời như thế nào?

Thật bất ngờ khi anh không ngờ cô lại hỏi như vậy? có vẻ như cô đã biết được suy nghĩ của anh. Một cô gái đã gần 20 tuổi mặc dù chưa đủ chín chắn nhưng dù sao cũng đã trưởng thành. Thấy Asaki ngồi im thì Thanh Vy trả lời:

- Cũng giống anh thôi…

Nghe thấy thế nên anh phản ứng:

- Giống là giống thế nào? hai người phải khác nhau chứ?

- Giống nhau vì đều là ân nhân của em, và ai cũng tốt. Em cảm ơn nhiều ạ…

Asaki chỉ biết kêu trời vì cách trả lời của cô. Anh rất muốn nói với cô về tình cảm của mình, nhưng chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Vì lúng túng làm anh quên lời hứa với ông Hải nên buột miệng nói ra:

- Hai người phải khác nhau chứ? dù sao anh Kiên cũng có con rồi, còn anh thì chưa…

Không ngờ Thanh Vy nghe được câu nói đó thì vô cùng sửng sốt, cô hỏi lại anh một lần nữa:

- Anh nói lại cho em nghe, có phải anh Kiên có vợ rồi không?

Lúc này Asaki mới giật mình thốt lên:

- Nguy rồi, lời hứa với Sếp Hải…

Nhưng đã đến nước này thì không còn cách nào khác, là anh phải giải thích với cô về việc Trần Kiên và cô gái người yêu cũ đã có với nhau một đứa con trai. Sở dĩ anh biết thông tin này là do Sếp Hải kể lại và anh cũng đã hứa sẽ giữ bí mật, vậy mà…

Trong khi Asaki đang bối rối vì không giữ lời hứa với ông Hải mà đã để lộ cho cô biết. Thì anh lại càng ngạc nhiên khi thấy Thanh Vy cuời rồi nói:

- Em biết rồi...

Đến luợt Asaki ngạc nhiên:

- Cái gì? Sao em biết? Có phải ông Hòa nói với em không? Cả anh và ông Hải đều nghĩ chỉ có ông Hoà nói với anh Kiên nên trưa nay anh ấy mới có thái độ như vậy...

Không ngờ anh càng nói thì cô càng cười. Cuối cùng cô trả lời:

- Thật ra không ai nói cả mà chỉ có anh nói ra thôi...

- Ơ thế không phải bác Hòa nói à? Sao em lại biết?

- Em biết vì anh vừa nói đó…

Nhưng đang cười bỗng cô im bặt. Cô chợt nhớ lúc vào thăm ông Hòa, cứ thấy ông ấy nhìn cô rồi thở dài mà hỏi thì không nói, có bao giờ vì chuyện này không? tại sao mọi người lại phải giấu cô chứ. Nhìn thẳng vào mắt Asaki, cô trả lời hết sức bình tĩnh:

- Mọi người tưởng em vẫn còn là cô bé mới 9 tuổi hay sao? Em xin trả lời là em chưa nghĩ đến chuyện đó, em cảm ơn mọi người đã giúp em tìm ra kẻ thủ ác sát hại Ba mẹ. Việc trước tiên em phải tiếp tục công việc của Ba. Chính vì vậy anh đừng hiểu nhầm chuyện em với anh Kiên. Em mới 20 tuổi còn trẻ mà…

- Vậy còn anh?

Thanh Vy trả lời vô tư:

- Anh cũng thế, không chỉ riêng em mà cả anh cũng cần phải có thời gian, Giả sử tình huống anh phải chấp nhận sống ở Việt nam vì anh thấy đấy, em không thể bỏ cha mẹ mà ra đi được…

Asaki bất ngờ ôm lấy cô xúc động:

- Em trưởng thành và chín chắn rất nhiều rồi, anh sẽ cố gắng chờ và hoàn thiện bản thân…

Thanh Vy cũng cười:

- Đấy là em chỉ giả thiết thôi chứ không hứa hẹn gì đâu nhé…

- Tuân lệnh. Anh sẽ chờ…

Kể từ giờ phút đó thì Asaki vui hẳn lên, chỉ cần cô cho anh cơ hội là được rồi. Bỗng bác sỹ từ trong phòng đi ra gọi hai người lại nói:

- Bệnh nhân Hòa muốn gặp cô Thanh Vy…

- Dạ…

Hai người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu ông Hòa muốn nói gì, lát sau Asaki nói:

- Anh đi với em…

Suy nghĩ một hồi, cô thắc mắc:

- Em mới nói chuyện với cậu Hai mà có thấy gì đâu? Hay là cậu ấy nhớ được chuyện gì rồi?

- Anh cũng muốn hỏi bác ấy một số việc, nhưng chỉ sợ bác ấy không đồng ý và ảnh hưởng sức khỏe…

- Em vào một mình xem cậu Hai nói gì?

Nhận được cái gật đầu từ Asaki, cô nhanh chóng đi vào trong. Lúc này ông Hòa đang ngồi trên giường thay vì nằm như lần trước. Vừa nhìn thấy Thanh Vy đi vào thì ông vẫy tay lại gần rồi nói:

- Cậu khỏe rồi, con xin cho Cậu về nhà đi…

Một thoáng ngạc nhiên, cô lo lắng:

- Không được đâu cậu Hai, cậu còn yếu lắm, con sẽ đến chăm sóc cậu hàng ngày…

- Không được, cậu phải về…

- Có phải có chuyện gì mà cậu lo lắng không?

Lưỡng lự một hồi rồi ông Hòa gật đầu, Thanh Vy nói với ông:

- Có võ sư Asaki đang ở đây, bản thân con và Trần Kiên trong thời gian bên Nhật cũng đã được học võ, tuy đẳng cấp không phải là gì nhưng cũng tự bảo vệ được bản thân, cậu cứ nói cho con biết…

- Vậy con gọi cậu người Nhật vào đây…

Khi Asaki vào đến nơi thì ông Hòa nói với hai người. Thật ra trong khoảng thời gian hơn 10 năm, thi thoảng ông thấy xuất hiện một bóng đen rất nhanh ở trong nhà, ông nghi đó là kẻ thứ ba ngoài vợ chồng bà Kim…

Nghe ông Hòa nói thế thì Asaki cười:

- Không có kẻ thứ ba, mà bóng đen đó chính là ông Bình chồng bà Kim. Nhân tiện cho cháu hỏi cái bịch xốp màu đen để trong góc phòng là của ai? có phải của quản gia không?

Ông Hòa lắc đầu:

- Không phải của tôi…

- Vậy tại sao con lại nhìn thấy? chẳng nhẽ có người vào được phòng ông?

- Chỉ có bà Kim là có chìa khóa để vào quét dọn…nhưng nếu cái bịch màu đen là của bà ấy thì tại sao lại không mang về phòng mình chứ?

Lát sau Asaki nói:

- Con có cảm giác đó là một bộ đồ…

Thanh Vy lên tiếng:

- Cháu và Asaki về nhà nghen Cậu, phải xem đó là cái gì?

Ông Hòa gật đầu, khi hai người về đến nhà thì đến ngay phòng ông Hòa để kiểm tra. Nhưng thật kỳ lạ anh không thấy cái bịch đen đâu nữa. Rõ ràng vừa rồi ông Hòa nói không phải của ổng, vậy chẳng nhẽ trước khi bị bắt, bà Kim đã tự mang đi. Vấn đề ở đây là trong bịch đó có gì? và tại sao không để ở phòng mình mà lại mang đến phòng ông Hòa cất giấu?

Thanh Vy quay sang trách Asaki:

- Có thấy gì đâu? Chắc anh nhớ sai rồi…

- Chẳng nhẽ trí nhớ của anh lại tệ đến mức đó hay sao?

- Tại sao anh không hỏi Cậu Hai mà để đến bây giờ mới nói?

Asaki im lặng, chẳng nhẽ anh nói với cô chính anh cũng nghi ông Hòa là thù phạm, vậy thì tại sao anh lại có thể nói với ông ta những điều mà mình nghi hoặc chứ. Tiếng của Thanh Vy khiến anh chú ý:

- Anh nhìn thấy lâu chưa? Thử đến nơi mà bà ta để cái bịch ấy xem có gì khác lạ không?

- Em còn nhớ cái ngày mà bà Kim dạy em nấu cary không? anh đến nói chuyện với ông Hòa nên có vào phòng ông ấy và nhìn thấy.

- Ui lâu rồi. Vậy nên không biết bà ta mang đi từ khi nào…

Hai người đi lại góc nhà quan sát. Chợt Thanh Vy kêu lên:

- Em thấy viên gạch này hình như mới hơn các viên gạch khác?

- Anh cũng cảm thấy điều đó. Có thể vì cái bịch đựng đồ ướt để lên nên viên gạch không bám bụi, chính vì thế mình lại tưởng nó là gạch mới nhưng thật ra nó chỉ sạch hơn thôi...

Miệng nói nhưng Asaki lại đi tìm dụng cụ để cậy viên gạch lên. Một cảnh tượng hết sức bất ngờ khi viên gạch được đưa ra ngoài. Thật ra viên gạch chính là nắp đậy và bên dưới là một cái hầm nhỏ, có thể một đứa con nít chui lọt. Từ trên nhìn xuống tối thui nên không thấy gì, khi Thanh Vy nói Asaki kiểm tra thì anh từ chối:

- Anh nghĩ mình nên báo cho ông Hải biết, vì việc này không biết của ông Hòa hay ông bà Kim, và ở dưới là những gì? Vụ án vẫn đang điều tra...

Không chờ cô đồng ý, anh gọi điện báo với ông Hải. Chỉ 15 phút sau ông Hải đã có mặt và cho niêm phong hiện trường để điều tra...

« Lùi
Tiến »